Nguyệt San phát hành định kỳ vào mỗi đầu tháng

www.GiaoMua.com

Nguyệt San Giao Mùa
Merrifield, Virginia 22116
USA

GiaoMua@hotmail.com

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Số 275

Ngày 1 tháng 7 năm 2025

Home | Giao Mùa (Unicode) | Giao Mùa (Vietnet)
Những Số Cũ | Thư Ngỏ | Liên Lạc

Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Ðinh Trường Như (TK Trung Kỳ)

Ban Biên Tập:

Mạc Phương Ðình, Phan Thái Yên

Chung Thủy, Nguyễn Thị Thanh Dương

& TK Trung Kỳ

Mọi bài vở đóng góp xin gửi về GiaoMua@hotmail.com

Web Counters

Copyright 2002 by Giao Muà e-magazine and respective authors

++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Bài vở trên Giao Muà là do các tác giả gửi đăng và Giao Muà không chịu trách nhiệm về nội dung. Muốn xin trích đăng lại, xin liên lạc với GiaoMua@hotmail.com.

I . Thơ _______________________________________________________________________

1. Nguyện Ước ______ Hàn Thiên Lương
2. Tan Tành Giấc Mơ ______Lê Miên Khương
3. Lữ Khách Tình Cờ Tới Bến Mơ ______Tình Hoài Hương
4. Có Duyên Không Nợ ______Chương Hà
5. Nhớ Cha Ngày Lễ Phụ Thân ______Phạm Phan Lang
6. Ký Ức Ðêm ... ______ Ðặng Xuân Xuyến
7. Bọt Bèo ______ Bạch Liên
8. Sách Cũ Lề Ðường ______ Nguyễn Thị Thanh Dương

II . Văn _______________________________________________________________________

1.Coi Chừng Cướp ! ___________ Nguyễn Thị Thanh Dương
2. Cô Gái Mang Trái Tim Người Tôi Yêu (phần V) ___________ Phan Thái Yên
3. Vương Cung Thánh Ðường La Vang ___________ Thanh Hà
4.Ðời Lính Gian Khổ Ăn Bờ Ngủ Bụi ___________ Tình Hoài Hương
5.Con Gái Nhà Họ Bạch ___________ Lê Việt Ðiểu
6.Một Ngày Vui ___________ Kim Loan
7.Chỉ Cần ___________ Bạch Liên

III . Tin Tức /Trả Lời Bạn Ðọc__________________________________________________

1. Tin Tức/Trả Lời Bạn Ðọc _______ Ban Biên Tập

I . Thơ __________________________________________________

1. Nguyện Ước  
                    
 
Cớ sao trăng sầu trên mé núi
 Suối buồn róc rách dưới khe sâu
Chim lẻ bạn tiếng kêu tha thiết
Người xa người giữ kín niềm đau! 

Biệt mù xa đâu biết nơi nào
Ðường  thiên lý  mòn mỏi vó câu
Sương gió làm phai mờ ước hẹn
Người cuối sông khóc kẻ giang đầu! 

Ai nhẫn tâm khiến đời tang hải
Chinh phụ buồn tóc trắng màu vôi
Cha mẹ già không người nương tựa
Giữa  đới vang tiếng khóc mồ côi!

Xin nguyện cuộc đời nầy an lạc
Người với người chan chứa ân tình
Tiếng cười trong vườn hoa thơm ngát
Ấy  là hạnh phúc cõi ba sinh!!

22-6-2025

Hàn Thiên Lương

Tiếng Buồn 

Dường như tếng gió thở dài
Có vì sao rụng ở ngoài ải quan.
Ðâu đây văng vẳng tiếng đàn
Phải chăng ai khóc tự ngàn xa xưa! 

Tiếc cho hồn mộng không vừa
Lệ tình chan chứa mấy mùa đau thương.
Thế nên đàn cũng não nùng
Cung thương lỗi nhịp lạnh lùng biệt ly. 

Người ở khóc đợi người đi
Mỏi mòn năm tháng trăng thề mờ phai.
Thủy chung ai biết lòng ai?
Ðể nay hoa trắng đành cài mộ xanh !

20-6-2025

Hàn Thiên Lương

 Bóng Quê Hương 

Sương gió mờ giăng khuất nẽo về
Dăm ngàn rừng núi lạnh hồn quê!
Chiều xuống hoài trông rưng mắt lệ
Ðau xót bao mùa cảnh biệt ly! 

Ở đây ngày tháng luôn nhơ nhớ:
Sắc tím hoàng hôn lúc muộn chiều
Bến sông trở lại con đò nhỏ
Người gặp người vui biết bao nhiêu ! 

Ai  gánh lúa trưa qua cầu ván
Gió thoảng tóc bay gợi nỗi tình
Rõ nét trong ta nàng thôn nữ
Thương đời cực khổ cõi ba sinh ! 

Nhớ ngôi trường nhỏ trên bờ sông
Mái lá vách phên đẹp tấm lòng
Của thầy cô yêu thương bầy trẻ
Tận tuỵ bao mùa chẳng tiếc công ! 

Nhớ mồ mẹ cha giờ hiu quạnh
Trong cảnh chiều rơi vắng tịch liêu
Tiếng dế kêu sầu trời khuya lạnh
Lâu lắm giờ đây chắc tiêu điều! 

Ai hiểu lòng ta kẻ tha phương
Lẻ bước bao năm khăp ngã đường
Trọn cõi lòng riêng sầu đất khách
Biệt mù thao thức bóng quê hương!

13-6-2024

Hàn Thiên Lương


Mình Ơi

Tưởng cùng nhau sống suốt cuộc đời
Vui buồn luôn gọi tiếng Mình Ơi
Chung vai chung bước đường gian khó
Giữ tấc lòng thương chẳng đổi dời! 

Có lúc xa nhau biệt cuối trời
Ðược thơ đầu tiếng chữ Mình ơi
Ôi sao gần quá như nằm cận
Một cõi yêu thương rất tuyệt vời! 

Chung sống cùng nhau một mái nhà
Mình ơi gọi mãi thật thiết tha
Dẫu buổi trưa chiều hay sáng sớm
Như tách trà hương quá đậm đà! 

Săn sóc với nhau lúc ốm đau
-Minh ơi uống thuốc khỏi đau lâu
Lời nghe như mật mau lành bệnh
Tình nghĩa vàng son đến bạc đầu ! 

Cớ chi trời bắt phải biệt xa
Mình ơi đau lắm mắt lệ nhoà
Ðêm về đơn chiếc nhà hoang vắng
Chỉ gió thu buồn nhẹ thoảng qua ! 

Giữa khuya trở giấc gọi mình ơi
Ðâu nghe em đáp ! - lạc bên trời?
Hay đang thơ thẩn miền miên viễn?
-Có biết anh sầu đến ngẩn ngơ?

9-6-2025

Hàn Thiên Lương

Cuộc Ðời 

Ðời người không bao giờ dài muôn thuở
Cớ chi phiền muộn chuyện nay xưa
Mong mỏi chết đi được về cõi Phật
Hãy tự hỏi mình :-sống đạo hay chưa ? 

Ta đang ở không phải đời vạn phúc
Ðây chỉ là một giấc mộng phù du!
Chuyện oán hờn là nỗi đau trần tục
Tại vì sao cứ ôm mãi hận thù? 

Hãy sống hiền như chim muông cây cỏ
Hồn mãi  thảnh thơi như gió như mây
Luôn trân quý tha nhân và tạo vật
Bỏ sân si và mở rộng vòng tay! 

Cứ toan tính sẽ héo sầu vô vọng
Người xa mình ôm trọn nỗi cô đơn.
Thế gian là  cõi trời cao đất rộng
Nhưng cuộc đời nầy ảo mộng hư không!

8-6=2025

Hàn Thiên Lương

Phận Người 

Tịnh hồn hiểu hết lời kinh
Ngộ ra nhân thế điêu linh giữa đời
Vì chưng bến giác xa rời
Chỉ luôn phù thịnh bám thời vô minh! 

Cõi mê son phấn cung dình
Thân vàng vóc ngọc nghĩa tình vội quên
Cúi đầu bái lạy người trên
Dập vùi kẻ dưới tiếng rên thấu trời! 

Phận người trôi nổi trùng khơi
Rồi ra ai cũng xa bờ biển sầu
Hãy nên tỉnh ngô mau mau
Ðại gia quan tước công hầủ xương khô! 

Rồi ra yên dưới nấm mồ
Ðêm nghe trùng dế mơ hồ thở than
Còn đâu tiếng ngọc lời vàng
Chỉ còn tiếng khóc hồn hoang giữa chiều !!

6-6-2025

Hàn Thiên Lương

 Cõi Lòng Thương

Chiều về nắng cũng tàn phai
Mà sao thương nhớ đong dầy tháng năm.
Nhớ quê nay đã xa xăm
Thương mồ cha mẹ sương dầm nắng phơi.
Còn ai mòn mỏi đợi chờ
Nửa khuya thức giấc ngẩn ngơ nỗi sầu.
Ta nay chẳng biết về đâu
Nước non ngàn dặm mịt mù khói sương.
Nghĩ mà thương thật là thương
Nhìn quanh chỉ thấy vấn vương nỗi buồn.
Bao năm lửa rực biên cương
Thương người dũng sĩ chiến trường hy sinh.
Có người cam cảnh điêu linh
Dù thân tàn phế vẹn tình nước non.
Ôi người thiếu phụ sắt son
Nay thành  cô phụ ôm con thờ chồng.
Thương làm sao khách má hồng
Nửa đời phận bạc long đong giữa đởi.
Lòng đau bao nỗi ngậm ngùi
Ai người tri kỷ? -nghẹn lời tỏ phân !

3-6-2025
                                                    
Hàn Thiên Lương  
Mục Lục


2. Tan Tành Giấc Mơ Lâu rồi không được tin em Trời bên đó vẫn đầy sao đêm về ? Tà áo em còn vân vê Hương chanh hương bưởi tóc thề vương bay Lòng anh nay vẫn còn say Ngày chúng mình tay nắm tay lên đồi Trời hồng lòng ngỡ lên ngôi Thời gian bàng bạc nhẹ trôi trong chiều Ngôn từ mình thiếu chữ yêu Chưa ai dám ngỏ một điều hiển nhiên Chỉ cần nửa tia lửa thiêng Tình ta sẽ cháy trăm miền sáng trưng ! Mình mong mở hội tưng bừng Sao Con Tạo bắt ? rưng rưng khóc thầm Mỗi người một ngả xa xăm Giấc mơ hội ngộ trăm năm ? tan tành ! Lê Miên Khương
Mục Lục


3. Lữ Khách Tình Cờ Tới Bến Mơ
Ðường đời tan hợp. Chiều xuống dần bóng ngả dãy núi xa. Bao tháng năm mình tha thiết mặn mà. Trăng soi tỏ mật pha môi, mắt biếc. Hai mái đầu hiên tà bóng nguyệt. Tình cờ mây gió thoảng hương cau. Thấy vấn vương mong nồng thắm dài lâu. Ðêm chung lối đôi ta cùng vui hát. Dạo khúc luyến thương lên thác tìm thơ nhạc. Thả hồn bay như lạc lối bồng sơn. Ðà thành suối mộng trăng tròn. Tình thơ chan chứa nước non đợi chờ. Một đời ngày tháng ươm mơ!

Tình Hoài Hương

Mục Lục


4. Có Duyên Không Nợ Người ta hay nói có duyên không nợ Mình muốn nợ nhau mà có được đâu Trách chi tạo hóa cơ cầu Hay lòng người đổi thay đen bạc Trái ngang giết tình nhau tan nát Nghiến răng, quay mặt khổ trăm chiều Gởi người cho yêu thương mới Mai một đời nhau đó thôi Mừng khi người hạnh phúc Chan chứa cuộc tình vui Sống một đời trọn vẹn Lòng cũng mãn nguyện rồi Giờ bụi trần trút bỏ Lìa đời gần, lìa cuộc tình xa xôi Thêm một lần vĩnh biệt Sao ray rứt nợ người Một mối tình lỡ dỡ Một nỗi niềm không nguôi CH https://youtu.be/x7o6YZ5oLQỶsi=QGwIP BÌNH MINH SẼ TỚI Qua loạt nhạc AI rỉ rả, nay trở về lại phong cách cũ sáng tác, nhờ hòa âm và ca sĩ trình bày Như vậy tôi thấy vui với cái tự riêng mình cùng sự góp công sức của các nghệ sĩ thật để giúp nhạc phẩm thật hơn truyền đạt cảm xúc chân thành hơn Nay mời quý thân hữu chia sẻ bản nhạc mới Bình Minh Sẽ Tới thơ nhạc Chương Hà hòa âm Ðông Nguyễn Studio Ðông Nguyễn trình bày pps Nhật Thụy Vi https://www.youtube.com/watch?v=zJzkpAoH36w Chương Hà


Mục Lục


5. Nhớ Cha Ngày Lễ Phụ Thân Nhân ngày Lễ Phụ Thân, trong niềm thương nhớ khôn nguôi dành cho người Cha kính yêu đã khuất, PLang xin được chia sẻ với quý anh chị một bài thơ nhỏ ? ?Nhớ Cha Ngày Lễ Phụ Thân? ? như một lời thì thầm từ trái tim của người con xa xứ. Hai mươi mốt năm trôi qua kể từ ngày Cha ra đi nơi quê nhà Việt Nam, nhưng ký ức về những ngày cuối cùng được trở về bên Cha ? đút từng thìa cháo, xoa bóp đôi chân đau buốt, đẩy chiếc xe lăn quanh sân nhỏ ? vẫn còn vẹn nguyên trong tim. Những ánh mắt dịu dàng của Cha, những cái nhìn lặng lẽ ngày ấỷ đã hóa thành thơ. Bài thơ này được nhạc sĩ Thái Phạm phổ nhạc thành ca khúc cùng tên, và qua giọng ca tha thiết, nghẹn ngào của Ðông Nguyễn ? từng câu, từng chữ như được cất lên từ chính tận cùng sâu thẳm của nỗi nhớ, làm PL không tránh được giọt lệ rưng rưng. Xin chân thành cám ơn nhạc sĩ Thái Phạm và ca sĩ Ðông Nguyễn. Xin trân trọng kính mời quý anh chị cùng nghe nhạc phẩm ?nóng hổi mới ra lò?: Nhớ Cha Ngày Lễ Phụ Thân ? Thơ: Phạm Phan Lang, Nhạc: Thái Phạm, Trình bày: Ca sĩ Ðông Nguyễn https://www.youtube.com/watch?v=X-SZV6F16dM NHỚ CHA NGÀY LỄ PHỤ THÂN Cha ơi, con gọi nghẹn lời Mùa Cha trở lại, một trời nhớ thương Bao năm biệt xứ dặm trường Ngày đi đòi đoạn quê hương xa dần Nhớ xưa Hè chớm vào sân Hay tin Cha yếu, đôi chân rã rời Con xin gác lại việc đời Trở về quê mẹ sớm mơi phụng thờ Ngày ngày đút cháo nâng cơ Xoa chân run rẩy, đẩy xe quanh vườn Cha nhìn con mắt lệ tuôn Ánh nhìn chan chứa tình thương thuở nào Thấy Cha đỡ bệnh mấy phần Con đành tạm biệt cánh bằng bay cao Về chưa xong việc là bao Tin Cha hấp hối như dao xé lòng Vội vàng trở lại đêm đông Vượt bao cách trở, cầu mong ơn Trời Kịp bên Cha phút cuối đời Nhìn con lần cuối, Cha rồi... lặng im Cha đỉ trời đất lặng chìm Lệ buồn nhỏ giọt đẫm tim não nề Bao năm bóng ngã trưa hè Lòng con vẫn thấy Cha kề đâu đây. Dẫu Cha khuất nẻo mây bay Ơn Cha như biển đong đầy tim con Mỗi mùa Lễ Phụ Thân còn Con dâng giọt lệ, thay tròn chữ yêu... phamphanlang 1/6/2025 Xin chúc quý anh chị luôn an lành, mạnh khỏe, và những ai còn Cha Mẹ - xin hãy trân quý từng phút giây sum vầy bên Người. Kính mến, Phạm Phan Lang Phiên bản Tiếng Anh As Father's Day approaches, I would like to humbly share with you a personal poem "Missing Father on Father's Day" written in loving memory of my late father, who passed away in Vietnam twenty-one years ago. Though time has passed, the final days I spent beside him remain etched in my heart. I had returned from the United States to be by his side ? feeding him warm spoonfuls of porridge, gently massaging his frail legs, and pushing his wheelchair through our garden. His tender eyes, filled with love and silent understanding, spoke more than words ever could. That bittersweet farewell, just days before he departed this world, is a moment I carry with me always. This poem has been set to music by composer Thái Phạm and movingly performed by singer Ðông Nguyễn. Each line, each note carries the weight of memory and longing ? so much so that I could not hold back tears when I first heard it. Below is the bilingual poem, followed by a link to the heartfelt musical rendition that has just been released: NHỚ CHA NGÀY LỄ PHỤ THÂN MISSING FATHER ON FATHER?S DAY Cha ơi, con gọi nghẹn lời, Oh Father, I call, choked with pain, Mùa Cha trở lại, một trời nhớ thương. As Father's Day nears, I miss you again. Bao năm biệt xứ dặm trường Long years away, I still remain Ngày đi đòi đoạn quê hương xa dần. A child of a land I may not regain... Nhớ xưa Hè chớm vào sân, That summer, just as flowers came, Hay tin Cha yếu, đôi chân rã rời. I heard you grew weak, your legs tired and lame. Con xin gác lại việc đời, I laid aside rank, job, and name, Trở về quê mẹ sớm mơi phụng thờ. Returned to your side, no thought of acclaim. Ngày ngày đút cháo nâng cơ, Each day I fed you, eased your frame, Xoa chân run rẩy, đẩy xe quanh vườn. Massaged your frail legs, wheeled you through the lane. Cha nhìn con mắt lệ tuôn, You looked at me with eyes that rained? Ánh nhìn chan chứa tình thương thuở nào. Still filled with the love that through childhood remained. Thấy Cha đỡ bệnh mấy phần, When you seemed better, less in pain, Con đành tạm biệt cánh bằng bay cao. I left with regret to fly home again. Về chưa xong việc là bao, Not long had I tried to maintain Tin Cha hấp hối như dao xé lòng. My scattered tasks?then grief sliced like a chain. Vội vàng trở lại đêm đông, I rushed through the cold night and rain, Vượt bao cách trở, cầu mong ơn Trời. Through borders and skies, I whispered your name. Kịp bên Cha phút cuối đời, One last breath you spent just the samẻ Nhìn con lần cuối, Cha rồi... lặng im. You saw mẻ then silence. No word ever came. Cha đỉ trời đất lặng chìm, You left? and the earth lost its frame, Lệ buồn nhỏ giọt đẫm tim não nề. My heart drenched in sorrow no words could tame. Bao năm bóng ngã trưa hè, Years fall like sunlight, just the same, Lòng con vẫn thấy Cha kề đâu đây. Yet I still feel you, beside me, so near. Dẫu Cha khuất nẻo mây bay, Though clouds may hide you from me here, Ơn Cha như biển đong đầy tim con. Your love fills my heart like oceans sincere. Mỗi mùa Lễ Phụ Thân còn, Each time Father?s Day reappears, Con dâng giọt lệ, thay tròn chữ yêu... I shed one more tear, for a love most dear. phamphanlang 1/6/2025 Missing Father on Father?s Day ? Poem by Phạm Phan Lang, Music by Thái Phạm, Vocal by Ðông Nguyễn https://www.youtube.com/watch?v=X-SZV6F16dM Wishing you peace, health, and joy this Father?s Day season. And to those still blessed with the presence of a father - may you cherish each precious moment together. With heartfelt gratitude, Phạm Phan Lang


Mục Lục


6. Ký Ức Ðêm ... KÝ ỨC ÐÊM... Chùm thơ Ðặng Xuân Xuyến * LẠI NỮA... Lại nữa, một đêm. Lại một đêm Lại nghe rón rén mé bên thềm Lại mùi ngai ngái nơi chăn đệm Lại tiếng thở dài buôn buốt đêm. *. Chủ nhật, 01 tháng 06-2025 ÐẶNG XUÂN XUYẾN CẠN ÐÊM - với Khờ -. Men theo hơi rượu cuối ngày Nghiêng bình để rót cho đầy cữ say Ừ nào túy lúy đêm nay Rượu ngon ủ kỹ tao mày cạn đêm. *. Hà Nội, đêm 3 tháng 7/2024 ÐẶNG XUÂN XUYẾN BUỐT ÐÊM Một tiếng còi tàu ghiến nát đêm Một tiếng ho đêm rục gối mềm Một người lụi cụi soi chăn đệm Một ánh mắt buồn buôn buốt đêm. *. Ðêm 03 tháng 04 năm 2024 ÐẶNG XUÂN XUYẾN PHỐ KHUYA Gió lạnh cong mình cóng mái hiên Mưa táp song thưa buốt dáng thiền Dật dờ phố nhỏ hai thằng nghiện Một gã xe thồ đạp như điên. *. Ðịnh Công, 22:38 ngày 11-01-2024 (Mồng Một/Chạp năm Quý Mão) ÐẶNG XUÂN XUYẾN NGÕ KHUYA Trăng tàn ai bán ai mua Ngõ khuya chỉ tiếng gió lùa buốt đêm Lặng tìm hương cũ ngọt mềm Giật mình kín cả một thềm lá rơi. *. Hà Nội, 21 tháng 12/2023 ÐẶNG XUÂN XUYẾN ÐÊM VẮNG Ơ hay đêm vắng còn chưa ngủ Mải đứng dòm khuya mãi gật gù Ờ nhỉ tháng Mười giăng ngõ cũ Xáo xác cuối vườn tiễn gió Thu. *. Làng Ðá, 03:26/13-11-2023 ÐẶNG XUÂN XUYẾN THÁNG CHÍN Tháng Chín cuộn tròn hương sữa đêm Gió Thu vê rối lọn tóc mềm Tiếng cười rúc rích thi thoảng điểm Sương Thu run rẩy rót xuống thềm. *. Hà Nội, 11 tháng 11/2023 (đêm 28 tháng 9 âm lịch) ÐẶNG XUÂN XUYẾN BÓNG ÐÊM Ðem nhốt trần truồng cái bóng đêm Chợt nghe lạnh lạnh gió lách thềm Chợt nghe ẩm ướt mùi chăn đệm Chợt vấp bóng mình xõa bóng đêm! *. Ðịnh Công, 11:33 ngày 19/04/2023 ÐẶNG XUÂN XUYẾN NGÕ ÐÊM Sương tí tách trên từng cọng lá Gió hững hờ lạnh lạnh xuyên đêm Người lặng lặng bỏ đi sau vòm lá Người cúi đầu chậm chậm lẫn vào đêm. *. Hà Nội, 00:55 - 26/03/2023 ÐẶNG XUÂN XUYẾN ÐÊM KHÁT - với N T T - Ừ thì đêm ấy, đêm đêm ấy Em dụ ta quần nát trăng ngây Những tưởng dụ tình thôi trỗi dậy Ai ngờ trăng khát nát đêm đây. *. Hà Nội, đêm 03 tháng 12-2022 ÐẶNG XUÂN XUYẾN GẠ ÐÊM - với M.Q - Lại gạ một đêm! Ừ thì đêm Lại hớt trăng men ở mé thềm Lại lùa gió lạnh nhồi chăn đệm Lại mượn nét Kiều chuốc lả đêm. *. 21:00, 09 thâng 07-2021 ÐẶNG XUÂN XUYẾN ÐÊM XUÂN Một đêm. Một đêm. Lại một đêm Mưa xuân rỉ rắc rớt đẫm thềm Nỉ non tiếng dế hòa nhịp đệm Khua lạnh gió dồn buốt cóng đêm! *. Hà Nội, 22G45 ngày 20-02-2021 TỈNH Rượu tới tầm ngật ngưỡng Khật khừ ngất ngưởng vào đêm Hớ hênh hàng xóm xộc xệch ngủ Giật mình. Gió lạnh luồn đêm. *. Phố Vọng, đêm 30-11-2020 ÐẶNG XUÂN XUYẾN HÔN TRỘM - với NTT - Rỏn rẻn em cười với gió mây Thẩn thơ nỗi nhớ chợt ùa đầy Nụ hôn em trộm từ đêm ấy Tấp tểnh men nồng như mới đây. *. Hà Nội, trưa 21-11-2020 ÐẶNG XUÂN XUYẾN ÐÊM Ở QUÊ Gió buồn gẩy sợi mưa gầy Ðẩy vầng trăng khuyết lạc đầy ngõ xưa La đà gió quẩn màn thưa Tiếng mưa ngoài ngõ cũng vừa chợt ngưng. *. Làng Ðá, 13 tháng 03.2020 ÐẶNG XUÂN XUYẾN CHƠI ÐÊM Tự dưng lại muốn đi chơi phố Nhặt tiếng ai cười khua vỡ đêm Ờ nhỉ... lâu rồi quên chơi phố Ai người năm đó có chơi đêm? *. Hà Nội, đêm 21.07.2019 ÐẶNG XUÂN XUYẾN HỨNG Lãng đãng trăng vơi Khạo khờ tôi Ngơ ngác hứng em. Ðêm. Bốc hơi em vào tôi. *. Giáp Bát, đêm 09 .10.2018 ÐẶNG XUÂN XUYẾN HOA ÐÊM Áo trễ vai trần rảo bước nhanh Nhũ hồng e ấp áo mỏng manh Gió khuya cong cớn từng cơn lạnh Nhợt nhạt môi hường lúc tàn canh. *. Giáp Bát, đêm 04 tháng 10.2018 ÐẶNG XUÂN XUYẾN ÐÊM VỠ - Tặng V. yêu ? Ðêm vấp em Rỏn rẻn cười Em cắn đêm vỡ Mi huyền ngân ngấn hạt ngọc vương. *. Hà Nội, đêm 01 tháng 07.2018 ÐẶNG XUÂN XUYẾN XA Giọt thời gian thăm thẳm Vụn vỡ vào một đêm Tiếng cười khô khốc điểm Nẻo bờ càng xa xăm. *. Hà Nội, 14 tháng 05 năm 2018 Ðặng Xuân Xuyến


Mục Lục


7. Bọt Bèo THƠ Nhìn lại nửa thể kỷ, hơn nửa đời người. Chung quanh ta đã biến mất người thân yêu Chung dòng máu, cùng uống chung bầu sữa mẹ Thời gian ơi, bày chi lắm chuyện thương đau * Dòng đời chảy, lượn lờ như sóng đại dương Dưới vực sâu, cuộn nhào, trèo lên đỉnh ngọn Quyện thành xâu chuỗi hình Paraboll Tràn vào bãi cát... rã tan bọt bèo Bạch Liên


Mục Lục


8. Sách Cũ Lề Ðường ( Cảm tác hình ảnh ?Chợ Sách Cũ Lề Ðường?. ) Ðã bao lần ai đi trên hè phố Có dừng chân hàng sách cũ chọn mua Ta tình cờ gặp lại kỷ niệm xưa Những câu truyện, văn chương mình yêu thích. Ta nâng niu tìm những gì đã mất Lật từng trang khe khẽ kẻo hồn đau Kẻo phai thêm trang giấy cũ úa màu Ðọc từng chữ ru ta về quá khứ. Bao trang sách đã cùng ta tri kỷ Dưới đèn khuya bên gối, mộng xa vời Người là ai làm ta khóc với cười Người trong truyện mà tưởng như có thật. Cầm cuốn sách đã long bìa cũ rách Hương người xưa còn ở lại đây không ? Chủ đâu rồi mà phận sách long đong Sách và chủ không hẹn ngày tái ngộ. Những cuốn sách cũng như ta dâu bể Ðã từng nằm trong kệ sách yêu thương Hôm nay nằm chồng chất bên lề đường Bước chân người qua hững hờ gió bụi. Hãy cúi xuống tìm ở trong tàn lụi Những huy hoàng của một thuở đam mê Sách và ta như những kẻ lạc quê Bỗng mừng tủi gặp nhau nơi chốn lạ. Ta yêu sách, yêu cả tên tác giả Cuốn sách hay ta sẽ nhớ, nhớ hoài Sách cũ lề đường dù ở nơi nào Hồn của sách có hồn ta trong đó. Nguyễn Thị Thanh Dương ( May 6, 2025) NẾU ÐỜI KHÔNG TÌNH YÊU. Nếu một ngày anh không yêu em nữa Trời chẳng mùa đông cũng sẽ lạnh nhiều Không giông tố mà nghe đời đổ vỡ Ðời sẽ buồn vì không có tình yêu. Thành phố không tình yêu thành phố chết Ngã tư đường bỗng chốc hóa hoang vu Ngôi giáo đường nằm im như mộ huyệt Lời kinh cầu tắt lịm giữa thâm u. Không một ai bước trên hè phố lạnh Những cột đèn đứng đó tự ngàn năm Tâm hồn em một khu vườn hiu quạnh Chưa bao giờ có khách lãng du thăm. Thành phố không tình yêu thành phố cổ Bụi cuộc đời đã xóa dấu chân ai Tâm hồn em bức tường màu vôi cũ Cũng đành nhìn nhan sắc sẽ tàn phai. Nếu một ngày anh không yêu em nữa Biết dấu vào đâu nỗi nhớ ngập đầy? Chiếc lá khô rơi bên đường. Có lẽ Cũng ngại ngùng khi ta chẳng qua đây. Không, điều ấy không bao giờ xảy đến Anh hứa đi sông vẫn chảy miệt mài Anh vẫn yêu em tình yêu duy nhất Chẳng bao giờ sông ấy rẽ thành hai. Không, điều ấy không bao giờ là thật Anh hứa đi mây vẫn bốn phương trời Anh vẫn yêu em như mây vô tận Chẳng bao giờ mây ấy sẽ ngừng trôi. Khi vẫn còn những người yêu say đắm Thành phố mùa nào cũng vẫn đẹp xinh Ðường chân trời sẽ không còn xa lắm Thế gian kia gần lại chuyện chúng mình. Nguyễn Thị Thanh Dương


Mục Lục


II . Văn___________________________________________________________

1. Coi Chừng Cướp !


Nguyễn Thị Thanh Dương


Sáng nay tôi cần đi nhà băng rút tiền, thay quần áo xong tôi đứng ngần ngừ trước mấy cái túi xách tay hàng hiệu để ngay ngắn trong closet mà tôi chẳng có nhiều dịp xài tới, các túi xách này để không chúng cũng sẽ cũ đi và lỗi thời theo thời gian. Ðó là món quà tặng Birth Day của con gởi cho tôi, con tặng tới cái túi xách thứ ba thì tôi phải nhắc nhở con stop đừng tặng mẹ túi xách nữa, bây nhiêu đủ cho mẹ xài cả đời rồi.

Chồng đi vào thấy vậy đoán hiểu:

- Chỉ ra nhà băng rút mấy đồng lương hưu quèn hàng tháng mà bà muốn mang túi hàng hiệu này đi lấy le hả? Coi chừng cướp!

- Ở Mỹ mà anh cứ làm như ở Việt Nam bước chân ra đường là phải coi chừng kẻ cướp, chúng giật túi xách tay, giật điện thoại, giật dây chuyền đeo cổ.

- Ở đâu cũng có kẻ bất lương. Ðối tượng phụ nữ, già lù khù như bà lại là người Châu Á , là mồi ngon cho chúng, bà mang túi xách hàng hiệu càng bị lọt trong tầm ngắm của chúng nhiều hơn.

- Vậy em sẽ không mang túi hàng hiệu mà mang túi xách hàng giả .

Và tôi làm bộ ngây thơ:

- Ủa cướp cũng phân biệt chủng tộc hả anh? Chúng ghét Châu Á hở anh?

- Các bà già Châu Á, nhất là người Việt Nam trong bóp lúc nào chẳng có mớ tiền mặt, có khi rất nhiều tiền mặt vì dấu con dấu cháu để gởi về Việt Nam cho họ hàng gần xa.

Tuy cãi chồng thế nhưng tôi vẫn hiểu ở Mỹ cũng phải đề cao cảnh giác, đã có những tên cướp theo dõi người vào ngân hàng, ra chỗ parking chúng rút súng hay dí dao cướp số tiền mặt ngon lành mà nạn nhân không dám kêu la kẻo chúng cho một phát đạn thì mất mạng, Thôi đành để của đi thay người.

Tôi đã sắm cái túi xách rẻ tiền hàng nhái có quai đeo chéo qua vai cho thuận tiện, túi xách dính trên người thế là chắc ăn, không sợ để quên, không sợ bị cướp giật.

Có hai nhà băng Chase gần nhà tôi, Chase ở con đường lớn E. Pioneer Pkwy lúc nào ngoài đường cũng đông xe cộ ngược xuôi, bên trong thì đông khách hàng chộn rộn. Còn Chase ở đường Border là một con đường nhỏ êm đềm mà khách hàng ra vào cũng thưa vắng hẳn so với bên Chase kia. Tôi luôn chọn nhà băng Chase ở đường Border vì nơi đây cảnh đẹp, mặt tiền nhà băng có lối đi hoa nở theo mùa, đối diện một con đường vắng, mặt sau nhà băng còn vắng vẻ hơn vì có một nghĩa trang đã cũ không còn hoạt động nữa và nay thuộc về thành phố trông coi. Những ngôi mộ già tuổi đời nằm nghe hàng cây cao gió thổi vào mùa hè và mùa Thu bao nhiêu là lá vàng đã bay qua đây hỏi thăm từng nấm mộ hình như đã bị đời lãng quên.

Chồng từng cằn nhằn:

- Tôi biết mà, giữa hai con đường cùng đến một nơi, một con đường đông vui, một con đường vắng buồn thì bao giờ bà cũng chọn con đường buồn, đã nhút nhát sợ ma nhưng bà luôn chọn nơi im vắng. Mộng mơ làm chi, có ngày bị cướp cho bà hết mộng mơ luôn..


Tôi thong thả lái xe từ nhà qua những con đường vắng trong khu dân cư quen thuộc để đến nhà băng Chase, mải nghĩ lung tung bây giờ tôi mới để ý thấy nãy giờ luôn có một chiếc xe truck chạy theo sau xe tôi, tôi đã chạy chậm mà ?nó? cũng chậm như tôi suốt mấy đoạn đường dài. Cái xe truck to kềnh kia thì tài xế phải là đàn ông, biết đâu một gã bất lương mặt mày hung dữ, hai cánh tay xâm trổ rùng rợn đang bám theo sau tôi với ý đồ xấu? Không lẽ chồng tôi linh tính đúng, ra đường coi chừng cướp!

Ði hết con đường Mitchell tôi quẹo phải ra tới đường lớn Collin hi vọng xe truck sẽ đi hướng khác. Nhưng lạ chưa nó cũng quẹo theo tôi và tiếp tục bám theo sau. Ông xe truck kia ơi đường bao nhiêu ngã sao cứ làm ?bạn đường? với tôi hoài vây?

Từ đường lớn Collin đi một đoạn sẽ quẹo trái vào đường Border, nhà băng Chase nằm ở đây. Tới đường Border là thử thách sau cùng, nếu ?nó? vẫn quẹo theo tôi thì đúng là kẻ cướp rồi. Tôi hồi hộp quẹo trái và giật mình khi xe truck cũng đồng hành phía sau.

Tôi run run lái xe vào parking phía trước nhà băng và tìm chỗ đậu, xe truch cũng đậu cách tôi vài xe. Ở đời luôn có kẻ xấu, có ý đồ điên khùng, ghét người Châu Á. Chắc hắn đã theo dõi tôi từ nhà và bám theo tôi dù không biết tôi đi đâu, khi nào tôi xuống xe nếu chỗ thuận tiện hắn sẽ ra tay uy hiếp hãm hại tôi hay cướp của ? Thật ?hên? cho hắn tôi lại đến nhà băng và một nơi êm đềm vắng lặng như chốn này.

Vì làm gì có sự tình cờ ngẫu nhiên hai kẻ xa lạ đi cùng một con đường dài, mấy lần quẹo phải quẹo trái đến cùng một ngân hàng? Chồng tôi nói đúng tôi đang là mụ già Châu Á, miếng mồi ngon béo bở cho hắn đây, vì tôi không xài credit card nên trong cái túi xách tàng tàng đeo trên người tôi lúc nào cũng có một hai trăm tiền mặt, chốc nữa vào nhà băng tôi lại rút ra hàng ngàn đồng nữa. Hắn sẽ ngồi đợi trong xe và cướp tiền tôi ngay khi tôi từ nhà băng ra? Chắc hắn ta đang phóng tầm mắt sang bên tôi và tính toán kế hoạch đen tối của hắn?

Tôi cũng ngồi im trong xe và tính toán kế hoạch của tôi, liếc nhìn sang phía xe truck chưa thấy động đậy gì. Tôi cố nén căng thẳng lo âu, cố trấn tỉnh suy nghĩ. Hay là tôi gọi 911 báo đang có kẻ theo dõi tôi tại nhà băng để cướp của? Hay tôi gọi cho chồng lái xe đến đây gấp để ?cứu tôi?

Tôi quyết định không gọi 911 vì đã có dấu hiệu gì cụ thể nguy hiểm đến tôi đâu, chắc chắn cảnh sát sẽ không dư thì giờ mà đến. Tôi liền gọi cho chồng, bấm số lia lịa mấy lần nhưng mà trời ơi anh ta bận rộn gì? cell phone để đâu mà không chịu bắt máy chứ.?

Không lẽ tôi cứ ngồi đây mà thi gan với ?tên cươp? kia, May quá vừa lúc có một khách hàng từ trong nhà băng bước ra, tôi liền vội vàng mở cửa xe bước ra ngoài và chốc nữa rút tiền xong tôi cũng sẽ nhanh chân đi theo ai đó ra parking thì ?tên cướp? sẽ không dám hành động.

Nhưng tôi chợt đứng khựng lại khi thấy bên xe truck hắc ám kia cũng vừa mở cửa và một ông Mỹ già to béo ì ạch, lục đục khó khăn bước xuống với một chiếc gậy chống chân.

Tôi ngỡ ngàng, bao nhiêu căng thẳng lo âu vụt tan biến mất, tôi thở phào nhẹ nhỏm và cảm thấy xấu hổ vì nãy giờ đã tưởng tượng và nghi ngờ toàn những điều ghê gớm xấu xa cho ông Mỹ già yếu kia. Tôi vẫy tay chào ông Mỹ và mỉm cười để chuộc lỗi:

- Chào ông buổi sáng.

- Chào bà?

Tôi chậm rãi bước đi, ông Mỹ chống gậy cũng chậm rãi bước phía sau tôi, y như lúc nãy suốt trên đường đến nhà băng, tôi đã chạy chậm ông cũng lái xe cẩn thận chậm rãi chạy sau xe tôi. Chỉ là một sự tình cờ mà tôi thì quá nhiều tưởng tượng.

Trước cửa nhà băng có mấy bậc thềm, tôi ái ngại hỏi ông:

- Ông có cần tôi giúp không?

Ông vui vẻ mỉm cười:

- Tôi có thể tự đi được những bậc thềm này. Cám ơn bà.

Tôi vẫn còn mặc cảm có lỗi, chỉ lí nhí:

- Không có chi.

Tôi vào chỗ teller rút tiền xong thấy ông Mỹ chống gậy đứng nói chuyện rôm rả với bà manager nhà băng. Những lúc rảnh rang bà manager hay đứng loanh quanh chào đón khách hàng ra vào, có vẻ ông Mỹ rất quen thuộc với nhà băng này. Tôi xã giao nói với cô bank teller:

- Sáng nay không khí ở đây thật thú vị. Xem kìa họ đang chuyện trò vui vẻ làm tôi cũng vui theo.

Cô teller hiểu ý tôi đang nói về ông Mỹ chống gậy và bà manager:

- Ồ, ông ấy từng là giám đốc chi nhánh nhà băng Chase này, ông đã về hưu nhưng thỉnh thoảng vẫn đến thăm bạn cũ, nhân viên cũ.

Một người tốt tính như vậy mà suýt nữa tôi gọi 911 để tố cáo ông ta là ?kẻ cướp?.

Vừa bước ra khỏi nhà băng thì phone tôi reo lên. Chồng gọi, giọng hớt ha hớt hãi :

- Trời ..trờỉbà sao rồi ? Lúc nãy tôi đã miss mấy cú gọi khẩn cấp của bà?Nếu bà có bề gì thì tôi ân hận suốt đờỉ

- Em đang bình yên trở về nhà. Yêu cầu anh từ giờ trở đi mỗi khi em ra đường anh đừng hù dọa ?Coi chừng cướp? nữa nhé, kẻo em tâm hồn mong manh, yếu bóng vía, lại xớn xa xớn xác nhìn đâu cũng thấy kẻ cướp đấy.

( October 12, 2024)

Nguyễn Thị Thanh Dương

Mục Lục


2. Cô Gái Mang Trái Tim Người Tôi Yêu (phần V)

Phan Thái Yên



Cô gái mang trái tim của người yêu

(Phần V)

Quãng đường ngắn từ Văn Khoa qua ngã Cường Ðể về tới Câu Lạc Bộ Nổi Hải Quân suốt này râm mát. Nhân dựng chiếc PC, đưa Hạnh Nhiên bước lên Câu Lạc Bộ chiều nay vắng khách.

Gió từ sông hiu hiu mát thổi luồn qua mấy dãy bàn ghế trống khiến anh chàng thủy thủ ngồi sau quầy giật mình tỉnh cơn mơ ngày lúc Nhân đến gọi hai chai Birleỷs nước cam vàng không ga. Anh trả tiền, tự khui chai mang ra bàn. Hạnh Nhiên đang ngồi nhìn chăm chú một chiếc Dương Vận Hạm LST có lẽ vừa rời bến Tân Cảng bắt đầu chuyến công tác xa. Tàu sắp đi ngang Bộ Tư Lệnh, tiếng còi tàu rúc lên, thủy thủ đoàn trong quân phục trắng nghiêm chỉnh đứng dọc theo thành tàu trông thật uy nghi đẹp mắt dưới ánh nắng chiều. Hạnh Nhiên mắt không rời chiếc LST, miệng trầm trồ.

- Ðẹp quá! Lần đầu tiên trong đời em chứng kiến cảnh tượng hùng vỹ như thế này.

- Hai tuần nữa em sẽ chứng kiến cảnh tượng nầy lần thứ hai, nếu em muốn.

Hạnh Nhiên đưa tay nhận chai nước cam vàng từ Nhân vừa ngồi xuống phía đối diện.

- Em muốn lắm nếu chiến hạm không phải là HQ13, nhưng mình đâu có lựa chọn được phải không anh?

Nhân nâng cao chai nước cam vàng mời nàng.

- Anh tin chắc em sẽ xuất sắc trong vai nàng chinh phụ?

Rồi ngâm nga trêu chọc?Sứ trời sớm giục đường mây. Phép công là trọng, niềm tây sá nào. Ðường rong ruổi lưng đeo cung tiễn. Buổi tiễn đưa lòng bận thê noa. Bóng cờ tiếng trống xa xa. Sầu lên ngọn ải, oán ra cửa phòng? (Chinh phụ ngâm khúc).

Hạnh Nhiên nhìn anh nguýt dài.

- Nói chuyện hết lại với anh rồỉ Hai tuần nữa mới làm chinh phụ gì đó, chưa tính. Giờ là chuyện ngày mai, em không có lớp buổi chiều muốn rủ anh đi ăn hàng trong chợ Bến Thành, anh dám cúp cua hai tiếng đi ăn trưa với em không.

- Gì chứ ăn là dám liền. Nhưng anh đâu có cua làm sao mà cúp!? Bộ binh thì có ?nhảy ràỏ, ?nhảy dù?, Hải quân thì có ?đi bờ?, riêng chiến hạm bọn anh thì có màn ?đi vào Bộ tư lệnh Hạm Ðộỉ.

- Gì đây!? Có màn gì mới khai ra.

- Em rủ ăn hàng chợ Bến Thành trưa nay. Tao tính cở mười một rưởi ?đi vào Bộ tư lệnh Hạm Ðộỉ, hai đứa mày che cho tao.

- Hai ly chè thập cẩm nhiều nước dừả Quang cười khoái trá.

Phúc vẫn luôn lo xa.

- Lỡ Hạm Trưởng hỏi tới thì nói sao đây?.

- Thì tao vào hỏi thủ tục nộp đơn xin ở lại chiến hạm thêm một tour hai năm nữa.

Nhân cùng nhóm nhân viên Vận chuyển cặm cụi làm việc ở boong sau suốt buổi sáng, đã đôi lần anh giã vờ không thấy Hạm trưởng đứng nhìn từ hành lang bên ngoài phòng ngủ của ông. Hạm Phó, phe ta, dân Hà Tiên có vợ ở An Thới từ phòng Vô tuyến xuống đến bên anh.

- Năm nay thiếu úy Nhân ăn Tết vui vẽ quá, vui dài dài cho tới giờ. Chúc mừng! Chúc mừng!

- Mừng sao bằng Hạm Phó được, tàu sắp đi công tác vùng Vịnh Thái lan rồi, tha hồ về Phú Quốc?Nhân cười.

Hạm Phó nháy mắt nhìn anh, âm mưu nhếch mép cười, giọng nhỏ lại.

- Tôi có việc phải vào Bộ tư lệnh Hạm đội nhưng sẽ về trước mười một rưởi. Thêm một ly nữa là ba, của tôi cũng nhiều nước dừa. Nhớ đó!

- OK. Ðàn em sẽ ứng trước. Hạm Phó cũng nhớ đó. Hôm nào ra Quán Biển nhớ chi lại là được.

Ông cười lớn bỏ đi xuống hạm kiều. Anh nhìn theo lắc đầu cười.

Nhân cho nhóm nghĩ trưa sớm. Anh rời tàu, vội vã đi xe ôm đến gần cổng trường Văn khoa, vừa kịp nhìn thấy Hạnh Nhiên đang dắt xe ra. Anh chở nàng chạy nhanh theo đường Lê Thánh Tôn

về phía chợ Bến Thành khiến Hạnh Nhiên tay vòng qua bụng anh ôm chặt.

- Ê, từ từ cha nội! Chạy lẹ quá tui nhẹ hều, bay mất là không có người trả tiền ăn trưa đó nha.

- Từ nhỏ tới giờ chưa được ai bao ăn hàng trong chợ Bến Thành. Sợ em đổi ý.

Nhân tò mò đứng nhìn dãy sạp dù bán trái cây đủ màu sắc, nhộn nhịp người mua kẻ bán dọc theo mặt chợ phía cửa Bắc. Hạnh Nhiên kéo tay anh đi qua đường Phan Bội Châu vào cửa Ðông, nhìn nét mặt tươi cười liếng thoắng của nàng anh thầm nghĩ ?võ công ăn hàng của cô nương này chắc đã đạt tới mức thượng thừả.

Nhân hoa mắt nhìn hằng mấy chục sạp quán đủ loại thức ăn với hương sắc và mùi vị khác nhau dù chưa được nếm qua đã thấy hấp dẫn ngon miệng. Anh chợt thấy đói, tô cháo trắng với thịt gà chà bông sáng nay đã tiêu tán từ lâu. Hạnh Nhiên đưa tay đảo quanh một vòng.

- Ðó! Anh có thấy khi em nói anh muốn ăn-gì-có-đó là đúng chưa? Hôm nay anh chỉ việc ăn món em gọi là được. Không ngon không lấy tiền. Hảy tin cố vấn ăn hàng chợ Bến Thành này đi.

- Ê! Tui chỉ ăn thôi, làm gì có vụ tiền nong ở đây cô nương?

- Người ta chỉ quảng cáo thôi. Ðừng lo!

- Vậy thì được, anh sẽ ăn và rất nhiều. Có mùi nhang là ngon rồi.

Hạnh Nhiên dậm chân, phụng phịủ Cái anh này! Không được nói vậy, tui giận đó?nhưng nàng liền tươi cười chỉ tay về sạp ?Bún Suông Cô Maỉ trước mặt.

- Trong cả chục quán phở, mì, hủ tiếu, cháo, bánh canh hôm nay em chọn Bún Suông Cô Mai giới thiệu anh.

Nhân hít hà nhìn tô bún với mấy con suông vàng ngậy lạ mắt. Anh húp miếng nước dùng thơm dịu có chút béo nhưng không ngấy, tai lắng nghe Hạnh Nhiên giải thích, nước dùng là kết hợp của xương heo và nước dừa, tôm được quết nhuyễn với chả cá thác lác làm thành chất dai dai nơi con suông. Trộn tất cả lại với rau màu, chanh ớt vậy là ...voilà tô bún suông ra đời, thơm ngon và lạ miệng.

Hạnh Nhiên múc nửa tô bún của nàng qua một tô trống, đẩy về phía anh.

- Anh ăn giúp Nhiên phần này, em phải để dành bụng giới thiệu anh món tới.

- Chuyện nhỏ! Anh chỉ ăn thôi là được chứ gì.

Nhân ăn hết tô của mình, bắt đầu xâm thực qua nửa tô nàng nhường sớt mà Hạnh Nhiên vẫn còn ?khềủ nửa tô bún của mình. Cuối cùng anh đành phải hy sinh ăn hết mấy con suông còn sót kẻo tội của trời.

Món tiếp là Bánh Bèo Bà Dần, tên gọi là vậy nhưng Hạnh Nhiên đã gọi một đĩa thập cẩm gồm nhiều loại bánh từ gánh hàng của bà như bánh bột lọc, bánh ít ram, bánh nậm, chả tôm, chả cây, nem chua, cuốn tôm, cuốn thịt, da heo và dĩ nhiên không thiếu bánh bèo.

Ðĩa bánh thập cẩm có đủ thang bậc của vị giác từ dẻo mềm của vỏ bánh ram, xốp của hành phi, chua của nem, vị ngọt từ tôm thịt, giòn tan của da heo chiên và ớt cay xé lưởỉ Nhưng sự đặc sắc đầu tiên và cuối cùng của Bánh Bèo Cô Dần không đâu khác có được chính là chén nước chấm chua ngọt. Nó được pha từ tắc (không phải chanh nha), đường, và nước mắm kèm với gia vị thơm mát rất đặc biệt được làm từ củ sắn, hành tây. Nước chấm chua ngọt chan thẳng vào đĩa bánh, ăn thật khoái khẩu.

Hạnh Nhiên thỉnh thoảng gắp vài miếng bánh bèo, bánh nậm, chả tôm ăn nhỏ nhẹ như mèo vừa ân cần nhìn anh hổ báo hy sinh cho tới khi đĩa bánh chỉ còn vài cọng hành phi.

- Anh sẳn sàng thử vài món chè của chợ Bến Thành chưa?

Nhân làm bộ nhăn nhó, thoa bụng.

- Tui bị cô cưởng bức bắt ăn nhiều quá, giờ đâu còn chổ mà nhét. Hay là mình đi một vòng chợ cho ở trỏng có thì giờ dằn xuống một chút.

Hai người đi thơ thẩn qua những dãy sạp chất đầy ắp hàng hóa khác nhau được sắp xếp theo từng khu. Lối đi hẹp mà khá đông người mua sắm trả treo dù đang là giờ trưa, nhất là trước những sạp vải vóc, áo quần phụ nữ. Hạnh Nhiên kéo anh đi nhanh qua dãy sạp có nhiều cô gái đang chăm chú chọn lựa những hộp nhỏ nhắn đủ màu xinh xắn. Anh trây trúa đi chậm lại.

- Màu đẹp quá, em muốn mua không anh lựa giúp cho.

- Ông này ghê lắm nha! Thôi, cảm ơn! Ði cho tui nhờ. Ði ăn chè, ghiền chè thập cẩm rồi.

Nhân chạnh nhớ những món quà đã không còn kịp trao cho Tần Phương, anh nén tiếng thở dài.

- Nhắc tới chè mới nhớ, anh phải mang về ba ly thập cẩm nhiều nước dừa hối lộ cho sắp nhỏ.

- Thứ ba là "nhỏ" nào vậy.

- Hạm Phó chớ ai. Anh cườỊ.Mới sáng ra chắc ổng nghe lỏm được từ hai thằng ông nội kia là anh ?đi vào Bộ tư lệnh Hạm độỉ liền trắng trợn tống tiền anh một thập cẩm nhiều nước dừa.

Hạnh Nhiên nghĩ tới các anh Phúc Quang, thật thà nói ra ý nghĩ của mình.

- Các anh trên tàu thân tình ghê, không khác gì anh em. Lúc xa xôi trên biển như vậy cũng đở nhớ nhà ha anh.

- Cùng kiếp ?ôm xổ mà lại!... Anh nhìn Hạnh Nhiên cườỉ Ước gì ở nhà có người nhớ ngược ra biển thì hạnh phúc biết bao.

Nhìn ánh mắt mang hình dấu hỏi của nàng, Nhân bật cười.

- Anh quên chỉ cho em thấy cái ?xổ trên đài chỉ huy, phía sau cột radar hôm em ghé thăm. ?Xổ thường để đựng nước nhưng bọn anh dùng để ói mửa khi bị say sóng hay ngôn ngữ lính biển là ?ôm xổ vào những ngày bão tố, biển động mạnh. Ôm xô cũng có nhiều kiểu, ôm solo, ôm chung xô, chạy tới ôm xô hay bò tới ôm xô, kiểu chiến nhất là nằm ôm xô dậy không nỗi như lần bão Hester năm ngoái.

Ánh mắt nàng bây giờ đượm vẽ thương cảm, nhưng đừng tưởng bở.

- Thôi để em đền mỗi anh một ly thập cẩm nhiều nước dừảRồi cô nàng phá lên cườỉ Nghe mà đứt ruột!

Bây giờ thì anh hiểu ra vì sao ?Bé Chè? chợ Bến Thành nỗi tiếng đến vậy. Ly chè thật bắt mắt với màu sắc hài hòa: màu đậu xanh, màu đậu đỏ, màu đỏ sương sa hột lựu, màu tím khoai môn, màu trắng nước dừa, màu bánh lọt dai dai xanh thơm mùi lá dứa. Vị ngọt của chè thanh bùi, tan mềm trong miệng mà vẫn đọng đâu đó dư hương ngầy ngậy mịn màng của nước cốt dừa.

Hai người ra khỏi chợ lúc trời đã quá trưa.

- Vài ngày tới anh bận suốt buổi chiều cho tới sau khi em tan trường. Mình có thể hẹn gặp nhau vào sáng Thứ Bảy hay Chủ Nhật, khoảng 10 giờ sáng? Anh muốn mời em đi ăn ở một quán quen sau khi mình khám phá chợ sách Lê Lợi.

- Thứ Bảy đi anh. Chờ em ở nhà sách Khai Trí.

Ði với nhau một đoạn rồi anh từ giã Hạnh Nhiên trước cửa Nam chợ Bến Thành.

Trên đường về chiến hạm, Nhân bâng khuâng nghĩ cuộc hẹn cuối tuần tới đây sẽ là lần hẹn hò sau cùng với Hạnh Nhiên của lần nghĩ bến này. Anh đã định mời nàng đi nghe nhạc ở Ðêm Màu Hồng nhưng đắn đo chuyện về khuya nên đành chuyển qua ăn sáng ở Kim Sơn.

Những ngày còn lại của tuần lễ, mỗi buổi chiều Nhân đều bận rộn việc tìm kiếm tung tích cô gái ghép tim.

Anh tình cờ gặp được người bạn cũ là sinh viên Y khoa vừa vào nội trú ở bệnh viện Ðồn Ðất. Người này có hay tin Tần Phương qua đời nhưng chưa có dịp gặp Nhân, nay mới biết chuyện nàng hiến tim và việc Nhân nhờ anh giúp. Anh ta hứa sẽ gắng hết sức tìm kiếm tin tức bạn cần trước ngày tàu rời bến.

Một cơ may khác là Nhân gặp lại người bạn Sĩ quan Cố vấn của chiến hạm. Tom và anh cùng tốt nghiệp ở trường Hải quân Newport RI. Nửa năm trước, Tom rời tàu tham dự một khóa học tham mưu gì đó ở Okinawa vừa trở về làm phụ tá cho Cố Vấn Trưởng của Bộ tư lệnh Hạm đội. Nhân vừa ra khỏi Bộ tư lệnh thì gặp ngay Tom dừng xe jeep niềm nở chào hỏi.

- Dạo này thế nào rồi? HQ13 cập cầu nào, tao chở về.

Nhân cho Tom hay tàu vừa rời Thị Nghè cập cầu E sáng nay để Hải quân Công xưởng kiểm soát lại Radar sẳn sàng cho chuyến công tác sắp tới.

- Vừa hay, mình vào Câu lạc bộ ăn sáng. Tao đang đói muốn chết đây.

- Tao uống cà phê thôi. Mày quên trên tàu tụi mình ăn sáng giờ nào sao? Nhân cười.

- Ðược thôi. Brunch cho tao vậy.

Hai người đi lấy thức ăn, tìm bàn ngồi. Tom chăm chú nhìn Nhân, anh chàng lặp lại câu chào lúc đầu gặp bạn.

- Dạo này mày thế nào rồi? Mày Ok chứ Nhân? Tao vẫn thường nghĩ về mày, nhất là gần đây được về lại Hạm đội.

Nhân xúc động biết Tom hỏi thăm về Tần Phương, anh gật đầu.

- Ðã hơn năm rồi. Tao OK! Nhưng mày có thể là may mắn của tao hôm nay đó.

- Bất kỳ lúc nào, bạn hiền! Chuyện gì đây?

Tom chú tâm lắng nghe câu chuyện cô gái ghép tim và ý muốn của Nhân, anh chàng cười lớn.

- Ðúng là lucky day của mày rồi. Tao rảnh suốt ngày hôm nay. Ăn xong, mình về tàu cho tao thăm hỏi mọi người và ?mượn? mày cùng đi công chuyện. Tao sẽ ghé tạt qua văn phòng làm vài cú điện thoại xin địa chỉ vài nơi cần đến?then go from there.

Tiện đường Tom ghé Tòa Ðại sứ Mỹ trước may ra tìm được tin tức gì chăng nhưng phải ra về tay không. Ở đây họ chỉ xác nhận được một việc là có một chuyến bay trực thăng chở bệnh nhân ra tàu bệnh viện Hải quân neo ngoài khơi Vũng Tàu vào ngày hôm đó, không có tên tuổi, địa chỉ bệnh nhân. Suốt buổi chiều hai người tìm đến Bệnh viện Hải quân nay là Cơ quan Yểm trợ Y khoa của quân đội Mỹ tại Việt Nam nằm trên đường Trần Hưng Ðạo. Sau vài giờ liên lạc, chờ đợi văn phòng này đã xác nhận có một nữ bệnh nhân điều trị tại đây khoảng mười ngày trước khi được chở ra tàu bệnh viện Hải quân neo ngoài khơi Vũng Tàu, nhưng hồ sơ y khoa chỉ có tuổi và giới tính.

Hai người thất vọng ra về. Tom tỏ ra rất áy náy đã không giúp được anh khiến Nhân phải an ủi lại hắn.

- Mày đã cố gắng hết sức rồi. Tao cảm ơn nhiều. Có lẽ đây là nguyên tắc của bệnh viện không ai có thể làm trái được.

- Có lẽ vậy. Tao xin lỗi không giúp được gì cho mày chuyện này. Còn chuyện gì khác mày cứ nói ra, tao chắc sẽ làm được.

- Có đấy, tao hi vọng mầy lo được vụ này. Mấy món khoái khẩu trên tàu có từ ngày lãnh tàu về đã cạn?

Tom phá lên cười, ngắt lời.

- Chuyện nhỏ! Ðể làm ?gà chà bông? chứ gì! Có cả chocolate ice cream cho tụi mày nữa. Ðổi cho tao hũ kim chi với một chai nước mắm là xong ngay.

Tom lạng xe sát hạm kiều, đưa tay vẫy chào Phúc Quang đang đứng ở boong sau rồi vù chạy về phía cổng Hải quân Công xưởng. Nhìn ánh mắt dò hỏi của bạn, Nhân lắc đầu.

- Thằng Tom nó dẫn vào Tòa đại sứ rồi đến nơi trước đây là bệnh viện Hải quân Mỹ cũ ở đường Trần Hưng Ðạo, nay là Cơ quan Yểm trợ Y khoa gì đó của US Army, nhưng cũng không moi ra được gì, hồ sơ chỉ có tuổi và giới tính.

- Tụi Mỹ nó nguyên tắc lắm?Phúc lắc đầu.

- Dù sao cũng có tin thắng lợi cho tụi mình đây! Nay mai Tom sẽ tiếp viện một mớ để làm gà chà bông và chocolate ice cream. Nhưng mình phải có một chai nước mắm ngon và một thẩu kim chi ngay tối nay để có sẳn mà ?trao đổi tù binh?.

Quang mau mắn.

- Xong ngay! Ðể tối nay hỏi xin bà cụ xem sao, kẹt lắm thì ghé chợ Thị Nghè mua, tao nói giá gấp đôi để hai thằng mày trả.

Ba người bạn đứng nhìn khoảng sân xi măng rộng giữa hạm kiều và Câu lạc bộ Sĩ quan, cùng nghĩ về những lần tập cơ bản thao diễn giữa trưa nắng ở nơi này. Bên kia tường rào Hải quân Công xưởng là Thảo Cầm Viên với các cô bé Trưng Vương tung tăng như bướm trắng vờn bay. Phúc nhắc nhở đừng quên tối mai là đám nhậu tiễn thằng Lộc về Giang đoàn Thủy bộ, giọng hắn nghe buồn buồn. Có tiếng nhạc văng vẳng có lẽ từ chiếc tàu vào đại kỳ đang nằm trên ụ?Mình có ba người mà kiếp sống buông trôi. Ðứa này ở ven trời thì đứa khác ra khơi. Hợp nhau lại tan trong giây lát xa không đành, thế mới thương đời lính?

Trưa hôm sau, ba người bạn vừa ngồi vào bàn sắp sửa ăn trưa thì nghe tiếng ồm ồm của Tom.

- Ê, tụi bây! Nước mắm và kim chi của tao đâu? Tao ngửi được mùi kim chi đâu đây.

- Sẳn rồi nè. Vào đây ăn thử kim chi trước đi. Phúc la lên?Lẹ đi, chậm là mất ăn đó.

- Xuống vác mấy cái thùng trời đánh nặng như cùm lên tàu trước rồi tính.

Ba thằng vội vàng theo Tom xuống hạm kiều khệ nệ khiêng mấy thùng thực phẩm chất đầy sau xe jeep của Tom lên tàu. Bữa cơm trưa có Tom thật bất ngờ và vui như hội. Tom vừa ăn vừa hít hà khen các món dân dã rau muống chấm mắm nêm, kim chi của bu thằng Quang, thịt heo kho mặn của mẹ Tần Phương?Khi Nhân hỏi nếu Tom còn nhớ lần đầu tiên ăn rau muống chấm mắm nêm trên tàu, hắn cười ha hả khoái trá nhìn Quang.

- Không phải tao nha! Do thằng Phúc dàn dựng với Sỹ quan Ẩm thực Nhân tính chơi tao, ai ngờ mầy dính. Thằng Phúc mở nắp chén mắm nêm dằm ớt cay thấy mẹ mời tao chấm rau muống vào, thế là tao làm liền mấy gắp tỉnh bơ, nhưng kết quả là Quang bỏ bàn ăn chạy đi ói lộn ruột ra ngoài.

- Phải công nhận bình thường món này thơm tho khoái khẩu, nhưng ra biển những ngày going bão lắc lư con tàu đi, chỉ đi ngang nhà bếp ngửi nó là đã lợm giọng muốn óỉ Quang thú nhận.

Tom kể trước khi về chiến hạm, anh chàng đã ở Giang đoàn sáu tháng, từng nếm qua các món ăn trên trời dưới đất như canh chua cá dồ, chuột khìa, mắm lóc, mắm nêm, thịt rắn, lươn um, mắm ba khíảvà cảm thấy rất khoái khẩu một cách tự nhiên kiểu như mình là người Miền Tây gốc Mỹ.

- Tuy nhiên phải khai thiệt với tụi mày, thời gian ở dưới đó tao hơi bị lạnh cẳng, cho nên đáo hạn sáu tháng là tao vù về Hạm đội ngay. Ra ngoài biển ngồi nhìn vào an toàn hơn. Phải bình an mà quay về Milwaukee Wisconsin chứ, nếu không con bồ rậm rượt của tao nó cho bọn phản chiến xơi thì đúng là thua đậm, không kêu ca gì được.

Tom cảm ơn nhận ly trà Blao thơm ấm từ Phúc. Quang cũng vừa vào bếp mang ra chai nước mắm và kim chi.

- Mày có cần gạo để nấu cơm? Nhân hỏi.

- Mày quên tao từng ở giang đoàn rồi sao? Gạo sấy đổ nước nấu hầm máy, ba mươi giây. Tao có sẳn mấy bao rồi.

Ba người bạn tiễn Tom rời tàu.

- Nếu không gặp lại trước ngày tàu rời Sài Gòn, chúc tụi mày bình an. Godspeed, guys!

Nhân tiễn bạn đến chân hạm kiều. Tom lúng túng chuyền hai túi thực phẩm qua một tay, bắt tay từ giã Nhân.

- Take care, man! Hẹn gặp lần nghĩ bến tới ở Sài Gòn.

Anh nhìn theo Tom, thầm nghĩ?coi ngầu như con gấu vậy mà hiền khô.

Quang Phúc vẫn còn đứng ở đầu hạm kiều.

- Phúc, mày làm quân sư lên kế hoạch chuẩn bị cho ngày Chủ nhật này giúp tao với thằng Quang coi. Tao sẽ đi thăm gia đình Tần Phương và dẫn người làm ice cream chính thức ra mắt người làm bánh kem. Làm sao để báo trước ngày Chủ Nhật hai đứa sẽ đến? Tao muốn họ biết trước để có chuẩn bị nhưng không muốn đến tận nhà chỉ để nói vậy. Quang, mày có ý kiến gì không?

Quang có vẽ ngần ngại về ông bố ?thành phần thứ bả.

- Mày không cần lo chuyện đó nữa. Hoàng thân ?thành phần thứ bả chỉ có cái họ là Huế, nói giọng Bắc, lớn lên học ở Hà Nội, Paris sau đó còn có màn Năm Tư di cư vào Sài Gòn nên sa vào lưới ?hòa hợp hòa giảỉ cũng là thường tình. Sau khi Tần Phương qua đời và được quan tui cảm hóa nên ông Giáo sư đã thay đổi nhiều, ít ra là chuyện tình duyên con gái.

Phúc quân sư bấm độn, ba hoa thiên thời địa lợi nhân hòảđây đây, nhân hòa chính là em gái Gia Long này. Quang ngộ ra, huyên thuyên lên kế hoạch.

- Có ngay! Chiều nay mình đi sớm. Thả thằng Phúc xuống ngồi đồng ở Duyên Anh, xong chạy qua Gia Long, hai thằng đang lúi húi trồng cây si mới xin ở vườn ương thì thấy ?người tình Gia Long? bước ra khỏi cổng trường. Sau đó là màn giới thiệu, hẹn đến nhà vào trưa Chủ Nhật. Màn chót là vù về Duyên Anh, đánh thức thằng Phúc dậy, chở đi đám nhậu thằng Lộc. Hoàn hảo chưa!?

Nhân nhìn hai thằng bạn thân thầm nghĩ?tụi mày lọt tròng trăm lần như một... rồi cười mánh mung.

- Năm trên năm! Quyết định vậy đi! Kế hoạch của hai thằng mày bảo đảm hoàn hảo. Tao chỉ việc đi ?theo đóm ăn tàn? thôỉha ha.

Phúc lom lom nhìn Nhân rồi đấm mạnh vào vai bạn, miệng la.

- Á đù! Ê Quang, nãy giờ bị thằng chó chết này dụ làm theo ý nó mà mình cứ tưởng bở.

Kế hoạch hoàn hảo thật! Hai thằng dừng xe trước chùa Xá Lợi chừng năm phút thì cổng trường mở rộng, bầy nữ sinh các lớp nhỏ túa ra trắng cả một khoảng đường. Anh nói với Quang chờ lúc các nàng lớp lớn bắt đầu xuất hiện ở cổng trường thì từ từ chạy xe tới. Thoáng thấy một cô gái vừa tách khỏi nhóm bạn tươi cười chào Nhân từ xa, Quang liền tấp vào lề đường. Nhân qua tận bên kia đường chờ cô gái.

- May quá chiều nay Út có lớp.

- Mẹ vừa nhắc tới anh sáng nay đó.

- Anh đến tìm em nhờ về nói với mẹ trưa Chủ nhật này anh đến thăm gia đình. Khoảng giữa tuần sau tàu anh rời Sài gòn đi công tác rồi.

- Anh đến thăm Ba Mẹ mừng lắm? Út liếng thoắng trả lờỉEm càng mừng hơn nếu anh có quà cho em.

Cô gái bẽn lẽn cúi đầu chào trả Quang, lúc này cũng ra dáng quan tàu thủy lịch sự kể gì. Nhân cười âm mưu, làm ra vẽ người lớn.

- Ðể anh giới thiệu hai đứa! Ðây là Quang, chuyên viên kỷ thuật làm chocolate ice cream trên HQ13. Còn đây là Công chúa Gia Hân, Công Tằng Tôn Nữ Gia Hân, làm bánh kem ngon số một. Quang là thủ phạm một mình ăn hết nửa cái bánh kem em làm anh mang xuống tàu lần trước đó.

- Anh Hai làm em mắc cở quá. Lâu lắm rồi mới nghe cái tên dài dòng của mình. Nghe mà ngờ ngợ cứ tưởng là tên aỉNghe anh Nhân quảng cáo, em chờ mãi mà chưa được dịp nếm chocolate ice cream HQ13.

Quang nhìn bạn với ánh mắt?kỳ này cho mày chết?giả mù sa mưa, vu khống.

- Anh còn nghe Nhân bật mí, Gia Hân nói ăn ice cream nếu ngon sẽ làm bánh kem trao đổi nên anh mừng quá năn nỉ Chủ nhật này cho đi theo, anh sẽ bưng nguyên một thùng chocolate ice cream làm lễ vật? quên?ý là để trao đổi.

Con bé cũng chẳng vừa.

- Ðược rồi, em về khoe cho Mẹ biết. Anh Quang đẹp chai, em mừng còn không hết. Em sẽ làm hai cái bánh kem to chà bá chờ thùng ice cream để làm lễ trao đổi.

Nhân Quang chào từ giã cô nữ sinh Gia Long tinh nghịch, ghé Duyên Anh đón Phúc. Cả ba đến vừa kịp lúc đám nhậu tiễn Lộc bắt đầu. Một đêm say trước mặt. Vui. Buồn.

Sài Gòn thứ Bảy. Cơn mưa mùa Xuân hiếm hoi đã vội tan, nhường chổ cho ánh nắng mai rạng chiếu lên những dãy mái lầu vừa được lau khô. Sài Gòn như cô gái vừa tắm xong long lanh quyến rũ. Nhân ngồi ở Mai Hương đã khá lâu với ly cà phê đá, lơ đãng nhìn đường phố đang dần tấp nập. Bóng dáng thục nữ quen thuộc trên chiếc PC của Hạnh Nhiên đập vào mắt anh lúc nàng chạy xe chậm lại rồi dừng trước nhà sách Khai Trí. Anh ngạc nhiên thích thú nhìn nàng sau cặp kính râm khổ lớn trông quyến rũ lạ thường.

- Good morning, my fair lady!

Hạnh Nhiên nhoẽn miệng cười nhìn anh giúp nàng gởi xe.

- Anh ngồi ở Mai Hương từ sáng tới giờ, một công được mấy trăm việc rồi.

- Chỉ thấy mưa rơi chẳng thấy gì. Em là công việc đầu tiên và cuối cùng của anh ngày hôm naỷMình đi ăn sáng trước rồi lục lọi chợ sách Lê Lợi sau, em nghĩ sao? Tiếp theo là một ngạc nhiên lớn cho em.

Nàng gật đầu.

- Em thích ngạc nhiên miễn là không làm em đau tim?Nàng chúm chím cườỉEm nhịn điểm tâm ở nhà chờ bữa ăn sáng đặc biệt của anh đó.

Hai người sánh bước dọc theo phố Lê Lợi rồi rẽ trái ở góc Nguyễn Trung Trực để đi qua bên kia đại lộ.

- Em đã vào quán Kim Sơn với gia đình chưa? Kim Sơn là nơi tụ tập các bậc ?tiền bốỉ của trường em đó.

- Chưa anh à. Nhưng anh Hai có dẫn cả nhà đi ăn ở Thanh Thế gần đây.

Quán Kim Sơn nằm ngay góc đại lộ Lê Lợi và đường Nguyễn Trung Trực. Quán khá rộng, nhìn sang trọng nhưng giá phải chăng. Một số bàn ghế được bày bên ngoài dưới hàng hiên mé đường Nguyễn Trung Trực. Hai người chọn ngồi bàn bên trong quán. Nhân chỉ ra dãy bàn ghế bên ngoài, hỏi nàng có nhìn thấy gì đặc biệt. Hạnh Nhiên ngơ ngác lắc đầu rồi cười đắc ý nhận ra khi

nghe anh giải thích những ghế ngồi dọc theo hàng hiên đều thiết kế tương tự như ghế của sinh viên ở đại học Văn Khoa.

- Anh có chút kỷ niệm với Kim Sơn. Năm dự bị, lần đầu tiên lãnh lương dạy kèm anh lớ ngớ vào đây ăn. Món ragu bò bánh mì hôm đó ngon tuyệt, một phần cũng vì trong menu giá của nó tương đối nhẹ. Sau này mỗi lần đến đây anh thường gọi món này, vẫn ngon như lần đầu.

- Vậy mình thử món này đi anh. Dưới quê, Ngoại thường nấu ragu ăn với bún?Nàng ranh mãnh nhìn anh cườỉA, mà anh coi bộ cũng chịu thương chịu khó dữ ha. Kèm được mấy cô vậy?

Anh lắc đầu, đưa ra ba ngón tay.

- Ba đứa em con ông cậu. Làm biếng thôi rồi. Cậu anh lúc đó là Tiểu khu phó đâu ngoài Quảng Ngãi. Hai đứa lớn sau này cũng khá hơn, đang học đại học ngoài Huế.

Hai người vừa ăn vừa chuyện trò hay đúng hơn Hạnh Nhiên nhìn anh ăn nhiều hơn. Một lúc sau,

nàng rón rén đẩy tô ragu chỉ vơi một nửa qua phía anh, miệng cười năn nỉ.

- Em no qúa hà, tiếp cho em đi.

- Ở đây cũng có ice cream đó.

- Em ăn ice cream HQ13 mỗi ngày mà thùng kem mới khuyết có một chút. Chị Hai cử ăn sợ mập, nhưng mỗi lần thấy em lôi thùng kem ra cũng khều một miếng cho đở thèm.

Hai người rời quán ăn, Nhân quay nhìn Hạnh Nhiên vừa mang chiếc kính râm lên mắt.

Anh cười ngưỡng mộ.

- Anh hi vọng mình sẽ có dịp xem phim Breakfast at Tiffanỷs. Em sẽ thấy hình ảnh Audrey trong vai cô nàng Holly đứng bên ngoài nhà hàng Tiffanỷs trong chiếc kính râm quá khổ quyến rũ như thế nào. Còn anh thì đang nhìn cô nàng Holly Hạnh Nhiên ngay lúc này đây.

Hạnh Nhiên lườm anh, kéo tay đi về phía Chợ Sách.

Ðó là một dãy gian hàng dựng bằng đủ loại vật liệu nhẹ san sát nhau suốt một dọc đường Lê Lợi.

Ðã hơn năm nay Nhân không ghé Chợ Sách nhưng vẫn nhớ vài gian hàng anh thích như Thống Nhất, Phương Nam? Mỗi sạp đều bề bộn sách báo cũ, mới Việt ngữ lẫn ngoại ngữ được sắp từng chồng trên sạp hay sách quý hơn được xếp đứng trên kệ. Giá sách tại đây có phần thấp hơn các tiệm sách chính thống nên thường có đông người đến săn tìm, rồng rắn chen nhau giữa lối đi chật hẹp.

Hai người bất giác nắm tay nhau len theo dòng người, thỉnh thoảng dừng lại bàn tán chỉ trỏ khi nhìn thấy sách mới hay dịch giả yêu thích.

- Em có tựa sách nào muốn tìm không?

- Hôm trước anh tặng Cõi Người Ta em đang đọc rất thích, đang muốn tìm thêm vài tác phẩm do Bùi Giáng dịch sách của Andre Gide như Khung cửa hẹp, Kẻ vô luân.

- Hai tác phẩm này của Andre Gide mang thông điệp rất quan trọng về trắc trở, thất bại của tình yêu vì quan niệm hẹp hòi về triết lý đạo đức của tôn giáo Tây phương vào thời kỳ đó.

Cuối cùng hai người đã đi qua hết Chợ Sách, Hạnh Nhiên vui vẽ cầm trên tay hai tập sách nàng muốn. Họ ghé Nước mía Viễn Ðông trước khi Nhân kéo tay nàng đi về phía bờ sông.

- Anh sẽ tặng em một ngạc nhiên lớn khi xuống tới bờ sông.

- Ngạc nhiên nhỏ cũng được, đừng làm em đau tim là vui rồi.

Nhìn chiếc phà vừa cập bến lũ lượt khách từ phía Thủ Thiêm nối đuôi nhau lên bờ, Nhân bộ tịch nghiêng người, đưa tay.

- Anh mời em sang sông với anh.

- Vậy mà cứ tưởng anh đưa em sang sông chứ? Hạnh Nhiên bật cười, trêu chọc.

- Vậy thì có người sẽ thất tình mất?Tôi đưa em sang sông, bàn tay nâng niu ân cần, sợ bến đất lấm gót chân, sợ bến gió buốt trái tim. Nếu tôi đừng đưa em, thì chắc đôi mình không quen, đừng bước chung một lối mòn, có đâu chiều nay tôi buồn?

Hạnh Nhiên bụm miệng anh lại không cho hát tiếp.

- Thôi, thôi, mắc cỡ quá đi. Người ta tưởng hát dạo kéo tới cho tiền thì mất mặt ông quan tàu thủy lắm đó.

(còn tiếp)

Phan Thái Yên

Mục Lục


3. Vương Cung Thánh Ðường La Vang

Thanh Hà




Ký sự của Thanh Hà


Buổi sáng mát mẻ. Báo hiệu một ngày nắng đẹp. Trước khi rời Huế, chúng tôi còn đảo một vòng chợ Ðông Ba.

Chợ nằm phía bắc sông Hương trên đường Trần Hưng Ðạo, chạy dài từ cầu Trường Tiền sang cầu Gia Hội, lúc đầu tên là chợ Ðông Hoa, xây từ đời vua Gia Long. Sau đổi tên thành Ðông Ba vì kỵ huý của vợ vị vua nào đó (quên rồi ). Chợ gồm có nhà ba tầng gọi là Lầu Chuông, chung quanh được bao bọc bởi nhiều gian hàng.

Tầng 1 bán khô, mắm, thức ăn... Ra khỏi Lầu Chuông là các quầy hàng ẩm thực đủ các món ngon Huế : Bún nghệ, bún thịt nướng, nem chả tré, bánh khoái, bánh nậm, bánh bột lọc, chè các loạỉ

Tầng 2 chưng bày hàng thủ công mây tre, mỹ nghệ, kim hoàn, đồ gốm, lư chuông đúc và đặc biệt ? tất nhiên- không thể thiếu những chiếc nón bài thơ từ làng Phú Cam.

Tầng 3 vải vóc, quần áọ.v..v..

Chúng tôi chỉ dạo bước nhanh qua, chỗ nào cũng được mời chào nên sợ đứng xem lâu chắc chắn sẽ bị quyến rũ mua quà kỷ niệm mà hành trình xa xôi không thể mang theo được.



Quảng Trị

Theo quốc lộ 1 tiến dần?lâu sau gặp cột mốc cắm bảng kích thước to viết chữ màu xanh, hai ngôn ngữ Việt, Anh :

Ðịa Phận Quảng Trị

Km 791+500

Quang Tri Province

Km 791+500



Như đã kể, vợ chồng Vĩnh An là tín đồ du lịch so với dì (là tôi) còn nồng nhiệt hăng hái hơn chứ không thua. Cũng phải thôi, vì cháu còn sức lực trẻ trung mà. Thói quen hể đi qua nơi nào có cắm cột mốc treo bảng ghi địa phận làng, tỉnh, thành phố? là các cháu đều dừng xe cho Trang nhảy xuống đứng cạnh chụp ảnh lưu niệm. Phần tôi lúc chụp lúc không, bởi mỗi lần chụp là mỗi lần mất bao nhiêu công sức lẫn thời gian nên lười.

Bởi đâu có đơn giản như ngồi xe bốn bánh, hể xe ngừng chỉ việc mở cửa bước ra, xê dịch vài mét đến đứng dựa cột mốc nhoẻn miệng cười duyên với màn hình, bấm tíc cái là xong. Rất nhiêu khê vất vả, qua mấy công đoạn đó chứ.



?Công đoạn 1, xuống xe : vì yên xe cao nên mỗi lần muốn xuống, đầu tiên tay trái tôi vịn vào vai trái của Vĩnh An làm điểm tựa, kế đặt bàn chân phải lên thanh để chân bên phải, lấy thế nhỏm người khỏi yên, nghiêng mình về bên trái, thả chân trái tuột cho chạm đất. Sau đó nhờ sự trợ giúp của bàn tay phải đỡ lấy bắp vế đùi phải, nhấc nó lên, luồn trên yên xe rồi mới thả cho nó ?rớt? xuống đường, đứng sóng đôi cùng chị em song sinh của nó (tức là chân trái).



Lúc đầu chưa biết cách, ỷ y tưởng mình còn trẻ, tôi bắt chước cháu dâu ?là người lanh lẹ như sóc?phóng đại xuống xe, bị mất thăng bằng loạng choạng đầu chúi nhủi, lủi loạn cào cào thêm 1,2 mét chân mới chịu ngừng, hết hồn hết vía.

Ðã vậy thêm một nguy cơ khác nữa : tôi vốn thuận tay trái nên thay vì xuống bên lề phải thì tôi toàn nhảy ra bên trái ?tức phía ngoài đường xe cộ chạy nhanh ào ạt?khiến lần nào Vĩnh An cũng đều nhắc nhở m4 cẩn thận coi chừng xe chạy tới. Khi xuống xe m4 phải vịn vào con xong mới từ từ nhấc chân phải kéo qua chớ đừng có làm cái ào như vợ con (là Trang) nguy hiểm té chết.



?Công đoạn 2 : nhấc kính chắn gió của chiếc nón bảo hiểm lên khỏi mắt, mò tìm chỗ bấm để mở sợi dây thắt quanh cằm (mà không hiểu sao thường xuyên tôi không mở được, các cháu phải mở giùm). Nội ?cái chiện? kiếm chỗ đặt tạm nón bảo hiểm coi thì không quan trọng nhưng cũng phát sinh vấn đề nho nhỏ. Phải ý tứ đặt úp xuống, nếu lật ngửa sẽ làm trầy sướt bề mặt trơn láng của nón, mất thẩm mỹ xấu xí. Nếu máng nón vào ghi-đông hoặc đặt lên ba lô hay thùng xe thì không có gì phải bàn cãi. Nhưng thỉnh thoảng hai ba cái nón tranh nhau treo cùng một chiếc xe-vì mọi người treo chung cho tiện khỏi phải đi thêm mấy bước, qua chiếc xe đậu hàng dọc sau lưng, hic!- bắt buộc phải đặt 1 chiếc xuống lề cỏ, đặt ngửa thì nón sẽ trầy trụa, đặt úp thì dơ bẩn bao nhiêu vi trùng đeo bám, rồi đội lên đầu ghê quá.



?Công đoạn 3: cởi nón xong, cởi tiếp bao tay, mạng che mặt, jacket, lục xách tay tìm thỏi son, mở iphone chọn gương, thoa môi cho hồng, đỏ, tím sen, mận chín?tuỳ màu áo hôm ấy mặc. Mở kẹp xoã tóc ra, lấy ngón tay làm lược cào sơ sơ cho đỡ rối tóc. Khi đã sẵn sàng, mỗi người lần lượt lại đứng cạnh tấm bảng cho Vĩnh An ngắm nghía và chụp. Ðâu phải mỗi người một lần là đủ, phải chụp vài ba lần để phòng hờ lỡ tấm đầu bị méo miệng nhắm mắt?

A, chưa kể thêm: số là tôi rất ?xí xọn?, mái tóc bị đè bẹp bởi cái nón bảo hiểm nặng chịch trông xấu xí tệ. Ðâu có được, dù ?đi bụỉ nhưng cũng phải chăm sóc dung nhan mùa thu nầy chớ.

Nên khi chụp hình tôi phải đội casquette (nón thể thao) vừa làm dáng vừa che khuyết điểm. Lúc đầu tôi cất cái nón ấy trong ba lô, mỗi lần chụp hình Vĩnh An phải mở kéo thò tay lục tìm, chả nhớ để ngăn nào nên loay hoay mở hết ngăn này sang ngăn nọ. Mà đã hết đâu, vì sợ trời mưa nên ba lô được bọc bằng bao plastic cột miệng chắc chắn. Sau tôi mới gắn vào quai xắc nhỏ treo theo người đựng copie passport, ít tiền, điện thoại, khăn giấỷnên bớt được một công đoạn, hic hic. Vĩnh An đã quen việc chìu chuộng vợ con nên giờ chìu thêm bà dì điệu nầy nữa, rất kiên nhẫn và galant hơn cả Tây. Nhân đây, má tư cám ơn các con cháu thật nhiều.



Kết thúc màn chụp hình, bấy giờ thực hiện các động tác ngược: lấy khăn giấy chùi sạch son môi- vì sợ bẩn mạng che mặt-, túm tóc kẹp lại gọn gàng, đeo mạng che mặt và cổ, mặc áo khoác kéo fermeture cho kín, đội nón bảo hiểm, gài lại dây quanh cằm (lúc được lúc không, lại nhờ An Trang giúp), vịn vai V.An, chân trái đứng lên chỗ để chân trái, dùng tay phải kéo chân phải, bỏ lên yên xe, và?an toạ. Ý quên, còn mang bao tay và máng casquette vào quai xắc nữa chứ. Vĩnh An ngoảnh đầu lại kiểm chứng xem tôi và mọi người đã sẵn sàng chưa, mới ra hiệu tiếp tục lên đường.

Chính tôi tả mấy công đoạn chuẩn bị này mà còn mệt hết hơi, huống gì người nghe kể nhỉ ? Ðừng lo, tất cả các cháu tôi tuy còn trẻ trung, năng động nhưng đều rất trầm tĩnh, nhẹ nhàng, chăm sóc vợ chồng con cái, các mẹ, các dì tỉ mỉ chu đáo.



Mỗi lần ngừng xe mất ít nhất 20 đến 30 phút, chưa kể nếu gặp trời mưa phải cởi ra, mặc vào áo mưa còn nhiêu khê phức tạp nhiều nữa.

Nên hể gặp bảng cột mốc ?chào mừng địa phận? đều dừng xe diễn các động tác như kể trên thì phí bao nhiêu là thời gian.

Nhưng cũng có cái hay là nhờ những lần ngừng nghỉ, vận động đi tới lui, gân cốt thư giản nên tôi không bị đau nhức thân thể. Các động tác leo lên trèo xuống yên xe cũng là một cách tập luyện xương cốt uyển chuyển vậy.



Cháu Trang lại hỏi : ?Má tư định ghé đâu m4 ?

Tôi đáp:? M4 thích viếng thăm Vương Cung Thánh Ðường Ðức Mẹ La Vang.

Về sau mới nhớ, là?quên không thăm Cổ Thành Quảng Trị, chỉ cách Thánh Ðường có 6 km. Thật là một thiếu sót vô cùng lớn.



Vương Cung Thánh Ðường Ðức Mẹ La Vang

Từ Huế chúng tôi chạy hơn một tiếng đồng hồ, khoảng 60 km là đến nơi. Ngoài cổng có hàng chữ đề : Trung Tâm Hành Hương Ðức Mẹ La Vang. Nhà thờ toạ lạc ở xã Hải Phú, Hải Lăng, Quảng Trị.



Xe vừa qua khỏi cổng, từ xa tôi đã nhìn thấy phế tích bức tường gạch nơi từng treo tháp chuông phủ màu thời gian rêu mốc đứng trơ trọi sừng sững giữa sân. Là những gì còn sót lại của ngôi giáo đường uy nghi Ðức Mẹ linh hiển đã bị đổ nát hoang tàn trong thời chiến.

Tôi nhớ một bài thơ của thi sĩ Vũ Anh Khanh viết vào năm 1950, Tha La Xóm Ðạo. Năm 1964 được nhạc sĩ Dzũng Chinh phổ nhạc, ông không sáng tác nhiều- bởi mất sớm ngoài chiến trường năm 1969 khi mới 28 tuổi. ?Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồỉ.

Tương tự, thi sĩ Vũ Anh Khanh cũng mất trong thời tao loạn năm 1956, lúc ông mới 30 tuổi.



Nhạc sĩ Dzũng Chinh chính là người phổ bài thơ Màu Tím Hoa Sim của thi sĩ Hữu Loan vào năm

1962, cả hai bài thơ Tha La Xóm Ðạo và Màu Tím Hoa Sim được nhạc sĩ phổ nhạc đều rất thành công, nổi tiếng hầu như không ai không biết. Dù cũng có vài nhạc sĩ khác phổ thơ hai bài hát ấy, nhưng bài hát của nhạc sĩ Dzũng Chinh vẫn là bài được yêu thích nhất trong mọi tầng lớp dân chúng.



Ðây Tha La một xóm đạo ven rừng

Có trái ngọt cây lành im bóng lá

Con đường đỏ bụi phủ mờ gót lạ

Ngày êm êm lòng viễn khách bơ vở



?Buồn trưa trưa lây lất buồn trưa trưa

Buồn xưa xưa ngây ngất buồn xưa xưa

Lòng viễn khách bỗng dưng tê tái lạnh

Khách rùng mình, ngẩn ngơ người hiu quạnh?

(Thơ Tha La Xóm Ðạo, thi sĩ Vũ Anh Khanh)



*Tha La là một địa danh cách Trảng Bàng 3 km, thuộc tỉnh Tây Ninh.



Trở lại với Thánh Ðường Ðức Mẹ La Vang

Có hai giả thuyết về tên gọi La Vang :

a/- Ngày xưa vùng đất nầy là rừng thiêng độc hại hoang vắng, nên dân vào rừng dặn dò nhau trường hợp lỡ gặp thú dữ tấn công phải ?la vang? cho âm thanh vọng xa, để mọi người nghe đến cứu.

b/- La Vang bắt nguồn từ chữ Lá Vằng đã bỏ dấu. Tương truyền rằng đời vua Cảnh Thịnh năm 1798
cấm đạo Thiên Chúa, giáo dân bị truy lùng bắt bớ phải lánh nạn chạy lên vùng rừng thiêng nước độc toàn thú dữ, thiếu ăn, dịch bệnh chết nhiều, chỉ biết cầu nguyện và một lòng tin Chúa. Thương xót con chiên nên

Ðức Mẹ hiện ra dưới gốc ba cây đa, chỉ dẫn giáo dân dùng Lá Vằng là loại cây mọc hoang trong vùng nấu uống sẽ chữa lành nhiều bịnh tật. Từ đó Ðức Mẹ còn hiện ra nhiều lần để an ủi và ban phước cho giáo dân đã thành tâm cầu nguyện. Ðức Mẹ rất linh thiêng, được Giáo Hội Công Giáo Rome phong thành Vương Cung Thánh Ðường Ðức Mẹ La Vang*



*Ðức Mẹ cũng hiện ra ở Lourdes, một tỉnh phía Tây Nam nước Pháp vào giữa thế kỷ 19. Và ở Fatima, Bồ Ðào Nha vào đầu thế kỷ 20.



Ngôi thánh đường cũ đã biến thành gạch vụn tan tành trong mùa hè đỏ lửa 1972, nay chỉ còn lại di tích tháp chuông. Thánh đường mới đang được xây phía sau thánh tích cũ, rất to rộng tối tân, dài 132m, ngang 102m sẽ hoàn tất vào năm 1923.



Mảnh sân bên trái-từ ngoài đường nhìn vào-có đặt bức tượng Ðức Mẹ dưới gốc tượng ba cội cây đa, một đoàn hành hương hơn hai chục người ngồi trên các hàng ghế đặt cạnh đang kính cẩn đọc kinh cầu nguyện. Bên trong khuôn viên Thánh địa có một giếng nước xây mà nhiều người tin rằng uống nước ấy sẽ chữa được nhiều chứng bịnh*. Ngoài ra có nhà nguyện Thánh Thể, công trường Mân Côỉ tôi được chiêm ngưỡng 15 tượng bằng đá đặt dọc trong khuôn viên tả sự khổ nạn của Chúa, bức khắc hoạ tưởng niệm 117 vị Thánh tử vì đạọ.v..v..



*Qua lời chứng thực của cô bạn gốc Huế, rằng cô vướng phải chứng bệnh về da nhiều năm, thử bao nhiêu cách: thuốc uống, thoa, thuốc tây y, nam, bắc đều vô dụng. Trong chuyến hành hương đến La Vang, cô quỳ dưới tượng Ðức Mẹ tha thiết khấn nguyện Ðức Mẹ chữa lành bịnh, sau đó cô lấy nước từ giếng mang về nấu với lá vằng tắm vài lần là hoàn toàn bình phục. Cô cải đạo từ Phật giáo sang Thiên Chúa giáo từ đó.



Dù ngoại đạo, tôi cũng quỳ dưới chân tượng Ðức Mẹ thành tâm cầu nguyện cho muôn người ?tất nhiên trong đó bao gồm gia đình quyến thuộc, người thân và..tôỉ bình an, mạnh khoẻ, hạnh phúc, may mắn. Nhất là xin Ðức Mẹ phù hộ cho chuyến viễn du của chúng tôi suôn sẻ, đừng gặp điều chi trục trặc.

Từ hôm đó, trước mỗi chuyến đi xa, ngoài cầu nguyện Ðức Quán Thế Âm Bồ Tát tôi luôn kèm theo Ðức Mẹ Thánh Mẫu La Vang phù hộ thượng lộ bình an. Cả hai tượng Ðức Bồ Tát, Ðức Mẹ đều có gương mặt thánh thiện, quá đổi hiền từ. Mỗi khi quán tưởng các Ngài, luôn mang cho tôi cảm giác thật nhẹ nhàng thanh thản.



?Quỳ lạy Mẹ Maria, lòng Mẹ từ bi bao la

Tấu khúc nhạc lên xin ơn trên ban cho nhà Nam?



?Lạy Mẹ đồng trinh ban ơn người Việt càng thương nhau hơn

Ðất nước này đây sáng đức tin Chúa trên trời cao

( Nhạc Mùa Sao Sáng, nhạc sĩ Nguyễn Văn Ðông )

Thanh Hà

Mục Lục


4. Ðời Lính Gian Khổ Ăn Bờ Ngủ Bụi

Tình Hoài Hương




Truyện Ngắn:

Từ chi khu Ba Tơ muốn đi trở về Quảng Ngãi thật bất tiện vì đường xa dặm trường, cho nên các anh lẹ làng dọn dẹp sân khấu chất đầy lên hai xe GMC xong, thì đã hai giờ khuya.

Họ đành chia nhau đi quanh xóm, sau đó ngủ ngoài sân hoặc nhờ ngoài quan lộ, các vỉa hè nhà đồng bào. Mọi người mở ba lô lấy poncho ra lót dưới đất thay giường, hai ba anh nằm chung một khoảng đất, trên mình đắp poncho. Gặp ngày mưa gió thì lính dùng tấm tăng làm áo mưa, tấm poncho thiệt hữu dụng khi che nắng, mưa.

Ðời nhà binh ai ai cũng có ba lô làm gối kê mái đầu khi đi hành quân gian khổ, có ba lô làm bạn đời đầu gối tay ấp, có poncho thay mền đắp, dù đắp nó vào mùa hè thì mình mẩy đẫm mồ hôi như ngồi bên nồi nước xông hơi.
Riêng sáu cô gái anh Phước đã xin ông bà cụ Liêu cho họ ngủ nhờ ở bên một chái nhà bỏ trống, nơi ấy ông Liêu dùng làm chỗ giã gạo, đựng bao cói, bồ lúa, lu, chum, những dụng cụ đồng áng linh tinh.
Do quá vất vả mệt nhọc, nên vừa ngả lưng xuống đất, mặc muỗi vo ve nhiều vô số kể bên tai, mặc bầy chuột làm giặc gần đó, thì hầu hết anh chị em cũng ngủ say. Thậm chí anh Vị bị con chuột cắn chảy máu ở ngón chân cái, Vị chỉ lơ mơ la: ?ốỉ, rồi anh tiếp tục vùi đầu vô cánh tay ngáy khò khò.
Có lần vui chuyện trong bữa cơm lính ngoài sa trường, anh Vị ngâm thơ:

Tôi lính nhỏ chưa lần về thành phố.
Ðời phong trần vai thấm những hơi sương.
Nhiều lần ngã nên tâm hồn loang lổ.
Sống lang thang đây đó khắp nẻo đường.
Người yêu tôi chỉ là cây súng trận.
Hành trang tôi còn lại chiếc ba lô (1)

Bỗng loạt súng nhỏ nổ dòn bên rào Ấp Chiến Lược (Strategic Hamlets) vang lên. Mọi người ú ớ choàng thức dậy, họ vụt ngồi lên ngơ ngác dòm quanh. Pháo đạn bay vù vù trong không khí. Họ thảng thốt ngóng ngó nghe đạn nổ từ hướng nào, lại nằm bẹp xuống, người nầy chồm lên người kia thì thào, sờ soạng tìm nhau trong bóng tối. Thời buổi nầy thà chịu tối sẽ yên thân hơn thắp đèn đóm. Có đèn chẳng khác nào: "lạy ông, tôi ở bụi nầy". Ði đâu mò mẫm sờ soạng như người mù, mà chắc ăn.
Trung úy Phước ghi nhận nguồn tin, điều nghiên cẩn thận, xem xét địa đồ địa hình chính xác, rồi anh thực hiện ở mức tốt nhứt, anh nào dám ẩu liều lĩnh đưa anh em vô chỗ thập tử nhất sinh. Mọi người tụm lại thành vòng tròn, anh Phước để ngón tay trỏ lên giữa môi, thì thầm rất khẽ, có ý nhắc im lặng, anh ra dấu mọi người cấp tốc di chuyển đi chỗ khác.
Cứng rắn và quyết tâm hướng dẫn anh em trong giờ phút nguy hiểm, anh là người duy nhất điều hành và bảo vệ đồng đội. Ðôi khi anh em nào đi hơi lệch hướng, anh Phước có bổn phận giải thích cặn kẽ cho cả phòng biết: nó có ưu điểm và khuyết điểm gì! Trong Phòng 5 kính mến vị chỉ huy của mình. Anh Phước xem binh lính Ðoàn 5 như em út là báu vật. Anh Phước là một sĩ quan từng trải nơi chiến trường, có mưu lược hiểu rõ đối phương, anh không cầm con dao nhọn xoáy vô tim đồng đội. Ðó là khuôn mặt của vị sĩ quan rất hiền, đức độ, ôn hòa đầy tự tin. Anh Phước đã có vợ, bốn con.
Người đi sau nối chân người đi trước, thành hàng dọc lầm lũi khom mình bước đi êm ru giữa chỗ lạ cái lạ nước. Rừng không tên mọc đủ mọi thứ cây rậm rạp, chằn chịt um tùm, thật khó vạch lối đi. Hai tay họ luôn chuồi ra phía trước giạt lối tìm đường. Cây sum suê khô cứng cao tới ngực, tới đầu. Có cây trụi lá nhưng thân và cành đầy gai, đã cào xước rách mặt, tay, chân. Cành tuy nhỏ nhưng dẽo dai như cây roi quất vô thân những lằn nhỏ đau điếng.
Bất cứ đâu đâu cũng có kẻ thù hiếu sát độc hại rình rập. Ở vùng xứ Quảng có rải rác vài ổ việt cộng ngày ẩn núp dưới hầm, tối trèo lên hoạt động. Mình không thể biết chúng lấp ló nơi đâu. Về phía phe ta luôn ở ngoài sáng, thì cảm thấy như phơi thân lồ lộ ra giữa trời dễ làm mục tiêu cho địch núp lùm nhắm vào ta bắn tỉa. Thế nhưng người lính muôn đời Lục Quân Việt Nam phải chu toàn, hy sinh muôn vàn cay cực to lớn.
Tìm ra chỗ đậu xe rồi. Mọi người hối hả leo lên hai xe GMC để đèn mắt mèo, xe chạy chậm trên đường gập ghềnh bờ mô ụ đất gồ ghề, (do bọn nằm vùng mới đặt mìn gài chông mấy hôm trước). Anh Phước ngồi ở chiếc xe jeep chạy tiên phong di chuyển lên vùng lân cận.

Ðến một cánh đồng khô ruộng đã gặt còn trơ cuống rạ lởm chởm, ba chiếc xe tắt đèn mò mẫm chạy chậm, xe vẫn gập ghềnh trong bóng tối đi vô ruộng khô đầy cuống rạ nhấp nhô như con rùa bị thương bò lết trên đường.
Phe ta trao tín hiệu bằng máy truyền tin PRC ? 25. Ðơn vị bạn nhận ra bạn láng giềng rồi, họ đồng ý cho ba chiếc xe vô nghỉ tại tụ điểm do biệt đội biên phòng trấn giữ. Họ chia đều ra trực gác, phòng Tâm Lý Chiến ở cạnh đơn vị Pháo Binh, có thiết xa M41 trang bị đại bác, máy chiếu hồng ngoại tuyến đề phòng lúc giao tranh về đêm.
Trưởng phòng Phước đến từng người, anh nhắc nhở binh lính phải cẩn thận không đi lung tung, vùng nầy thường bị đắp mô, phá hoại, gài mìn, ném lựu đạn. Lại trải poncho anh em nằm chung dưới đất sình, mặc bầy muỗi, rắn, rết, sâu, bọ hung xủi đất dưới lưng, mặc con ve, con vắt chui vô ống quần hút máu đau nhức, ngứa ngáy, sưng tấy lên từng vùng đỏ loét! Có người mắc võng trên thân cây, gió lạnh lồng lộng dưới xương sống. Người nằm trên đường cái, người chui ở gầm cầu, hay leo lên các xe chất đầy đồ dùng. Ðời lính nhọc nhằn, gian nan, khốn khó vô cùng, mà sao quá bạc bẽo khổ cực thầm lặng vậy không biết!
Hỏa châu đỏ như những đóm mắt hung thần rơi xuống bìa rừng trông đơn điệu lẫn kinh hoàng. Pháo binh dùng hỏa tập từ nhiều hướng nã đạn bắn cận phòng tới mục tiêu. Súng lớn bất ngờ nổ, làm mọi người dáo dác nhìn nhau. Ðạn bay ngang đỉnh đầu xẹt ra từng vệt lửa đỏ lướt gió vun vút bay đi. Vài giây sau tiếng nổ ầm ầm rền rĩ ngân vọng.
Phía xa xa nơi ấy hiện lên mấy cây nấm khổng lồ, khói xám xịt, lửa đỏ rực dưới mặt đất đùn lên mãi, cuộn từng vòng lửa quyện khói đen, ngó thật kinh dị, dễ sợ vô cùng trong bầu trời khuya. Mùi thuốc súng xông ra hôi không chịu thấu. Từ nắp đáy súng cối, vỏ đạn chạm nhau kêu leng keng, đít còn bốc khói khét lẹt. Bùm! Chỉ một tiếng nổ mà nghe rùng rợn, ớn lạnh giữa đêm trường cô tịch, Lửa đỏ rực nóng hừng hực, mùi da trâu bò cháy hôi chịu không nổi.
Tuyết Ngọc và Hiếu đứa nằm ngược, đứa nằm xuôi trong ca bin xe GMC. Mở cửa kính ra thì muỗi ào vô như bầy ong, gió rừng lùa vào lạnh kinh khủng, đóng cửa lại thì nồng ngộp mùi xăng bốc ra, nhức đầu lên tận óc. Xoay qua trở về một hồi lâu, Ngọc vô ý gác chân lên vô lăng, đụng phải cái còi xe. Nó "tin, tin" một hồi dài, nghe ghê rợn giữa cảnh đêm khuya, khiến mọi người sợ lộ mục tiêu. Các anh chưởi thề nhoi trời đất:
- Ð M? Ðứa nào ngu quá vậy?
- Ngu như con bò.
- Ði ra khỏi ca bin ngay.
- Mắt cá chân Ngọc nó mù, hổng thấy đường. Xin lỗi.
- Lỗi với phải gì! Coi chừng toi mạng cả đám nghe chưa.
Không hiểu Tuyết Ngọc có biết tên người vừa nói câu sau cùng đó không? Hiếu nghe tưởng là quen hóa ra không phải. Mặc các anh chưởi thề, văng tục quá sá. Hai cô gái nằm im re trong ca bin xe ôm nhau khúc khích cười nhỏ. Dù Tuyết Ngọc là cháu ông Tá chăng nữa, nếu lầm lỗi khi ra chiến trường, vẫn bị họ mắng nhoi trời đất, không kiêng nể gì!
Ngọc quay lại cùng hướng với bạn, hai đứa nằm co quắp, chèo queo nói chuyện rù rì một hồi, bỗng im bặt. Ngọc ú ớ vài tiếng ngập ngừng rồi thở đều và ngáy nhẹ, cô đã thả hồn vô giấc mộng khuya.
Trời tối đen và kinh dị quá! Nhứt là khi lính ăn bờ ngủ bụi, nằm lồ lộ trơ trọi giữa cánh đồng vắng lặng đầy mùi tử khí, thì cảm giác ớn lạnh rờn rợn băn khoăn lo sợ toát lên từ đồng ruộng trống hoác và quạnh hiu. Ðêm màu đen hắc ám nên hoang vu dị thường, khiến nỗi lo lắng trong Hiếu càng tăng. Hiếu trằn trọc mãi không sao chợp mắt (dù trong giây lát). Nằm mà không ngủ được đêm hóa ra lê thê. Từng tiếng thở dài nhẹ vang lên trong đêm trường thay tiếng nấc thay niềm đau thế sự vang dội tận đáy lòng cô trăm ngàn ray rứt nhớ ơi là nhớ:
Gọi khe khẽ tên người năm cũ.
Ðêm giăng sầu ấp ủ nhớ mong.
Trăng tà ngả bóng bên song.
Ta còn chờ đợi ngóng trông một người. (2)

Gió rít lộng qua cây cầu cheo leo lắc lư kêu kẽo kẹt chơ vơ trơ trọi không có vật gì cản lại. Gió lạnh lùa sương dày đặc cuộn thành từng lọn bồng bềnh trắng xóa, gió lồng lộng thổi như đuổi theo cuộc trốn chạy miết mãi không ngưng nghỉ. Chuyến công tác nầy trong ký ức Hiếu ghi lại nhiều bi thảm thê thiết đã mục kích giữa hai lằn đạn quầng xiết nhau.
Bây giờ cách xa Ðà Lạt thơ mộng và quyến rũ cả ngàn dặm sơn khê, cô nhớ biết mấy những giờ phút thoáng mát, yên tĩnh và bình an. Nơi đó, mẹ đã từng à ơi ru con qua câu ca dao ngọt ngào tự thuở con còn vô tư lự nằm trong nôi, con chẳng biết dòng đời chao đảo, trôi trôi. Ôi nhớ ơi là nhớ nơi chốn bình an, thơ mộng cũ:

Ðà Lạt nhớ thương một thời dĩ vãng.
Ðỉnh Lâm Viên mây phủ nhạt mờ xa.
Trăng đã lên soi bóng núi chiều tà.
Như gợi nhớ thiết tha ngày tháng cũ.
"Thung lũng Tình Yêu" nhạt nhòa sương phủ.
Mây lang thang đợi gió lạc đường về.
Màu hoa vàng gợi một thoáng đam mê. (3)

Giờ đây cuộc sống mới dưới sức nặng tột độ kinh khủng của gánh đời nghiệt ngã đón chào Hiếu Hoài bằng những pha ngoạn mục như thế sao!

... Ta muốn khóc nhưng buồn chưa thật đủ.
Ta muốn cười... lòng nhủ đã vui đâu.
Tiếng dế than hòa điệu chút u sầu.
Và chen lẫn tiếng rao càng lạc điệu...
... Tháng ngày tàn chẳng xuân hạ thu đông.
Thôi mơ ước xổ lồng cơn mộng tưởng.
Ðóa môi tươi rụt rè bông cẩm chướng... (4)
*

(1) thơ Mộc Lan
(2) thơ Trương Công Bình
(3) thơ Khánh Minh.
(4) thơ Trần Ngọc.

****

Tình Hoài Hương

Mục Lục


5. Con Gái Nhà Họ Bạch


Lê Việt Ðiểu


Truyện Dài nhiều kỳ

Lời tự tình

Xin được mượn nơi nầy cảm ơn chú Sáu đã kể cho tác giả nghe câu chuyện kỳ bí của nhà Họ Bạch làm đề tài cho câu chuyện nầy.

Câu chuyện về những người con gái mang dòng họ Bạch chỉ là sản phẩm của tưởng tượng dựa theo một câu chuyện do ông Sáu kể lại một đoạn đời của một dòng họ rất nổi tiếng sanh sống bên bờ sông Vàm Cỏ Ðông. Tác giả đã dựng nên câu chuyện này. Mọi sự trùng hợp là ngoài ý muốn.

?Hình như giòng họ của mình có một điều gì u ẩn đó con, cho nên cô thấy năm bảy mạng con gái nhà họ Bạch có ai tròn nợ tròn duyên đâu chớ! Thời ông nội mầy kén rể môn đăng hộ đối, nhưng con gái có sướng đâu! Như cô Hai, cô Ba mới có một đứa con thì chồng chết; tưởng sao như cô đây đùng một sáng cái tin sét đánh, ổng bỏ tao ổng đi luôn, tao lúc đó một nách 2 con dại với cái bụng bầu gần ngày sanh nở. Tao trở thành góa phụ thờ chồng... Ờ mà nè, nói thì phải nói tới luôn, cô Mười của mầy? Hoàn cảnh cũng buồn bả lắm, chồng cũng chức tước như ai, rồi cũng bỏ cô với đàn con dại... thiệt là khổ hết sức nói. Còn một cô Út mầy có học, vừa học giỏi vừa đẹp đẻ nết na... rồi ra sao con biết rồi đó bây giờ thành gái già. Ðẹp thì đẹp nhưng ở quê họ đâu cần đẹp hở con. Quá 25 coi như là ế chồng, lỡ thời. Hổng phải nói xui xẻo chớ tao sợ lắm con gái họ mình đó nha. Tao nói nó xui xẻo đến dai dẳng cho đến con gái trong họ tuy không mang họ Bạch là họ mẹ nhưng rồi tao thấy cũng không khá đâu. Như con hai Lựu mặn mòi, một thời nghề nghiệp cũng có rồi cũng tiêu tan, bao nhiêu của cải gom góp bay theo gió theo mây để giỡ điên giỡ khùng không ai chịu nổi. Con biết nó chớ?... Mầy hổng lo mà lấy chồng... tao hổng biết nói sao. Con gái nhà họ Bạch bị mắc cái lời nguyền...

Cô Chín nói một hơi dài toàn chuyện trong nhà ông Nội, chuyện có thiệt đã xảy ra... cô gái đâm ra chột dạ, vẫn vơ lo lắng. Bất giác nàng rùng mình nghĩ tới cái ngôi miếu tự họ Bạch nằm khuất sau hàng chuối, cạnh cây khế già nua, chỉ mở cửa vào những ngày giỗ chạp, nó hoàn toàn bí mật thâm nghiêm gần như huyền bí đối với nàng từ thuở còn thơ mỗi khi có dịp về thăm họ nộị?

Câu chuyện về những người con gái mang dòng họ Bạch chỉ là sản phẩm của tưởng tượng dựa theo một câu chuyện do ông Sáu kể lại một đoạn đời của một dòng họ rất nổi tiếng sanh sống bên bờ sông Vàm Cỏ Ðông. Tác giả đã dựng nên câu chuyện này. Mọi sự trùng hợp là ngoài ý muốn.

Vào Truyện

Con sông Vàm Cỏ Ðông chảy ngang địa phận Tây Ninh, cánh đồng bên kia Ðức Hòa, Long An bên này sông là một xóm đạo, thuộc quận Trảng Bàng. Cách bờ sông khoảng vài cây số có một ngôi nhà cổ nằm trên con đường lộ đá chạy ngang rất bề thế với năm gian khang trang lợp ngói âm dương, sân trước sân sau um tùm cây cối, con đường vào nhà trồng hai hàng cây ngâu lá nhỏ được cắt tỉa làm thành hai hàng rào thiên nhiên cao ước chừng hơn một thước tây và rộng hơn nửa thước. Hết con đường có hàng ngâu thấp là một tấm bình phong xây chắn ngang, trên tấm bình phong rong rêu phủ đầy, có đắp nổi bằng vôi Tàu một con Hổ đang bước đi, nét chạm trổ linh động như Hổ thật, bây giờ chỉ còn là nét mờ ám bụi thời gian.

Qua khỏi chiếc sân sân lớn được lát bằng những tấm gạch Tàu màu đỏ vuông vức. Chiếc sân gạch cũng như bức bình phòng đằng trước, cỏ chỉ cỏ gà và những cây lúa mọc len lỏi ở những kẻ hở. Bước qua khỏi sân gạch là căn nhà đồ sộ nền xây cao 5 tấc bằng đá ong, hàng cột bằng gỗ mít to một vòng tay ôm chống đở mái ngói âm dương rêu phong bám. Các cánh cửa gỗ chạm trổ những nét kỷ hà và những con dơi vẫn thi gan cùng tuế nguyệt. Hai bên khoảng sân rộng là hai hàng cau lão cao vút thẳng tắp đứng yên ngạo nghễ phơi mình trong nắng. Ðằng sau năm gian nhà bề thế là một chiếc sân con có nhà ngang đi xuống một dãy nhà sau thấp hơn có nhiều phòng cùng một lối kiến trúc như ngôi nhà trên. Gần cuối khu vườn âm u có một ngôi miếu cổ nằm khuất dưới một cây khế già nua, thân cây sần sùi nổi lên những cục u bằng đầu gối người ta, cành khẳng khiu ít lá. Cây cho nhiều trái, năm ngọt năm chua không ai trông nom chăm sóc chỉ là nơi cho bọn con nít hái trộm vào những buổi trưa hè. Ngôi miếu cỗ thâm nghiêm và có nhiều điều linh ứng được mọi người trong làng đồn ra ngoài.

Căn nhà đồ sộ đó là của dòng họ Bạch.

Không ai biết rõ ông tổ dòng họ nầy đến đây lập nghiệp từ bao giờ, nhưng theo một vài lão ông còn sống kể lại thì căn nhà đã xây hơn 100 năm nay. Ngày trước đông vui tấp nập người ra kẻ vô náo nhiệt. Ðiều mà những người kể lại đó là nhà ông Bạch có nhiều con gái và hiếm con trai. Những cô con gái nhà họ Bạch có học và xinh đẹp. Căn nhà vào những ngày nghỉ tấp nập vương tôn công tử, các bậc quyền quí ra vào. Có người vào căn nhà đó kể lại rằng bên trong còn có những tấm liễn sơn son thếp vàng, nhưng cây kiếm cổ, và xuyên qua các câu chuyện kể cùng những đồ đạc bài trí trong căn nhà họ đồn rằng ông Bạch là quan chức lớn triều đình nhà Nguyễn. Nhà ông Bạch kín cổng cao tường, con cháu kín đáo, gia phong khép kín nên ít người biết rõ gia thế. Mọi chuyện khép kín cho đến những năm gần cuối thế kỷ 20 con cái nhà họ Bạch ra ngoài sống chung đụng mọi người mới rõ đôi chút.

Ông Bạch là Binh Bộ Thượng Thơ có đến 3 bà vợ chánh thức, và hơn chục người con, 3 trai 9 gái. Vào thời thuộc Pháp, con cái nhà ông Bạch học trường Tây, du học bên Pháp về nắm giữ những chức vụ cao trong nhà nước Cộng Hòa mới thành lập. Ðứa con trai thứ Sáu, ông Sáu Thọ, Bạch Phú Thọ, là một cử nhân tốt nghiệp ở Pháp về. Câu chuyện những đứa con gái nhà họ Bạch bắt đầu từ ông Bạch Phú Thọ.

*

hiếc xe trắc-xông đen bẻ lái cặp sát lề và từ từ đậu lại bên đường. Người tài xế mở cửa bước xuống vội vã mở cánh cửa sau, một người đàn ông tầm thước, đẹp trai ôm cặp bước ra. Ông vận bộ vét bằng nỉ màu xám cắt khéo, sửa lại áo vest và bước vào cổng. Ðây là khu vực có Tòa Thánh Long Hoa Tây. Ông Bạch, người đàn ông là ông Bạch, bước đi trầm trầm, những bước đi vững chắc tự tin. Ông không đi vào tòa nhà nhưng rẽ ngang bước vào một văn phòng khiêm tốn bên cạnh con đường lớn. Những nhân viên đang ngồi tán gẫu nghe tiếng động vội vàng đứng lên cúi chào và ai về bàn nấy. Ông Bạch đặt chiếc cặp da xuống bàn, cởi chiếc vest treo trên cái giá áo đàng sau bàn làm việc, nhìn quanh phòng và bước đến cửa sổ, vươn tay đẩy hai cánh cửa mở toang ra, áng nắng ban mai lùa vào, đem theo luồng gió mát.

- Các anh đã chuẩn bị sẵn sàng dụng cụ để chúng ta đi công tác hôm nay chưa?

Có tiếng một người đáp lại.

- Thưa ông Trưởng Ty tất cả đã sẵn sàng.

Giọng ông thân mật khắc hẳn cung cách ngiêm trang mà người ta nhìn thấy nơi ông:

- Các anh em đã lãnh lương chưa? Kỳ nầy chúng ta đi công tác xa. Ðem tiền về cho gia đình trước khi chúng ta lên đường.

Tiếng đáp ?dạ? vang rân, và những nhân viên bắt đầu ồn ào, xì xào lăng xăng chạy tới chạy lui.

- Anh thư ký đã gởi công văn báo cáo lấy công xa đi công tác chưa? Ông Bạch hỏi.

Anh thư ký, một người trắng trẻo, dáng thư sinh, đáp:

- Dạ xong hết rồi ông Trưởng Ty.

Ông Bạch vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ.

- Xe đã đến chưa?

- Trên trung ương cho biết xe đến khoảng 8 giờ sáng nay.

Liếc nhìn đồng tay, và nói:

- Còn hơn 15 phút nữa mới 8 giờ. Các anh em có cần đi ăn điểm tâm thì đi đi. Nhớ tập trung trước văn phòng đúng 8 giờ.

Không đợi các nhân viên đáp, ông ngồi xuống chiếc ghế và cầm ống nói chiếc điện thoại trên bàn, quay số. Ông dựa lưng vào chiếc ghế, tay nới lỏng chiếc cà vạt trên cổ, áp ống nghe vào tai bên phải chờ đợi:

- A lô, con đó hả, chưa đi học à. Mẹ đâu cho ba nói chuyện.

- À, em đó hả? ừ ừ anh đâỷ sáng nay anh đi công tác vắng nhà vài ngày, em nhớ nhắc nhở mấy đứa con đi học cho đúng giờ, anh để xe và người tài xế ở nhà? ừ ? ừ? anh đi vài ngày thôi. Anh đã nói với em rồi. Anh biết mà, lo cho con ăn sáng chưa? À, tốt tốt?

Ông Bạch đứng lên. Bước đến bên cửa sổ chống tay lên thành cửa tiếp tục nhìn ra ngoài, dáng vẽ tư lự mà hình như không phải! Ông vừa nghĩ đến vợ. Người vợ quê quán ở thị xã Tây Ninh, nhưng theo gia đình về Sài Gòn sinh sống từ thưở nhỏ. Ông đã gặp vợ ông trong một dịp ông đi công cán tại đây. Ông xoa tay cườỉ chuyện tình của ông thiệt đẹp? ông nhớ như in một buổi sáng.

Bach Phu Tho -chữ tên in trên tấm danh thiếp không có dấu- cô gái cầm hoài đoán không ra tên họ người thanh niên vừa gặp hồi sáng tại chợ Tây Ninh. Anh chàng thiệt điển trai, đôi mắt trong sáng, cặp chân mày đậm như vẽ trên khuôn mặt chữ điền vừa trông gân guốc vừa đáng yêu. Anh thanh niên bước vô nhà lồng của chợ, đi sau anh ta là một vài người trộng tuổi hơn. Họ đi dài dài theo hàng hoa quả. Một ông trong nhóm chỉ một giỏ trái cây và nói với người thanh niên:

- Ông trưởng ty muốn thử mấy trái mít chín cây nầy không? Trái cây tươi lắm ông, mới từ vườn chở ra đó.

Người thanh niên gục gật cái đầu nhưng hình như không chú tâm vào câu chuyện.

- Ừ, để đó từ từ. Bây giờ chúng ta đi dạo một vòng trước đã. À, khi nào chúng ta viếng thăm Tòa Thánh cho biết.

Người đàn ông đi bên cạnh vui hẳn nét mặt lên. Hai mắt ông ta sáng rở.

- Ðược! Ðược! Mình làm ngành thông tin dân vụ đi thăm như thế là đúng việc rồi. Công tác Dân Sự Vụ mà. Ông trưởng ty cứ nghỉ ngơi lo chỗ ăn ở xong xuôi đâu đó rồi chúng tôi mời ông đi thăm một vòng.

Người đàn ông không chú tâm chuyện trái cây, chợ búa, ông nói chuyện với những người đi theo ông hờ hửng vì ông đang bận tâm vô một điểm khác. Một cô gái da trắng môi hồng bận bộ đồ bà ba màu xanh da trời điểm bông trắng li ti đang ngồi nói chuyện với một bà cụ trên một chiếc sạp bán vải xéo góc chợ trái cây. Bước chưn ông Bạch chuyển hướng về hàng vải.

- Chợ lớn chớ, phải không? Ông nói thinh không.

Người đàn ông đi bên cạnh trả lời:

- Dạ? đó là chưa chỉnh trang lại đó ông trưởng ty. Lúc trước tổng thống có kinh lý qua đây và ngài có chỉ thị cho tỉnh xuất quỹ xây dựng lại ngôi chợ nầy. Nhưng rất là lâu chưa thấy thực hiện.

Ông Bạch lơ đãng. Bước càng gần ông càng trông rõ người thiếu nữ ngồi trên sạp vải, kín đáo quan sát từ xa, cô gái vô tình không biết. Khi đến gần sạp bán vải ông Bạch dừng lại cách một khoảng và giả bộ thăm hỏi bâng quơ chuyện trời mưa trời nắng một người chủ sạp kế đó. Miệng nói mà tai chú ý lắng nghe cô gái hàng bên đang đối đáp. Ðứng lâu cảm thấy bất tiện, ông chép miệng tiếc rẻ và dời gót, cùng lúc đó ông nghe tếng cô gái thánh thót.

- Con về nghen dì Hai.

Và cô bước đi. Ông Bạch tươi ngay nét mặt, ông quay gót đi theo. Cô gái đi thật từ tốn, khoan thai, những bước đi nhẹ

nhàng nhưng không yểu điệu làm dáng, cũng không quá vội vã hấp tấp. Ông nhìn từ sau lưng một cách thích thú. Bất ngờ cô gái quay mặt lại, đôi mắt cô gái sáng lên khiến Bạch bồn chồn trong dạ. Cô gái quẹo vô nhà và mất hút sau hàng cây thấp. Gần đó là tòa Thánh Tây Ninh bề thế với những đền đài cao vút sáng lóa trong ánh nắng. Ông Bạch chần chờ, phân vân nửa muốn bước vào nửa muốn dừng chân. Ông chép miệng và quyết định quay lui. Mấy nhân viên vẫn còn đứng đâu đó trong nhà lồng chợ. Ông thả bộ nhìn ngó một lát rồi đi ra khỏi chợ. Mấy nhân viên dưới quyền đi theo bắt kịp ông. Một người đưa cánh tay lên coi đồng hồ và hắng giọng, anh ta nói:

- Thưa ông đã gần đến giờ.

Ông Bạch, một lần nữa xoay người nhìn căn nhà cô gái vừa bước vô với hy vọng cô gái ấy sẽ trở ra. Thả những bước chưn thật chậm vẫn không thấy gì. Ngôi nhà nằm sau hàng cây thấp vẫn vắng vẻ. Ông Bạch dậm mạnh bước chưn và quay lưng đi thẳng về văn phòng. Suốt cả buổi sáng ông Bạch không nhớ được những việc gì đã xảy ra. Mấy nhân viên thừa hành vẫn đều đều báo cáo lên cho ông những điều ông chẳng thiết nghe. Lâu lâu ông quay người dặn nhỏ người thư ký đi theo nhớ ghi chép mọi việc để ông còn có tài liệu đi họp với bên tòa hành chánh tỉnh.

*

Khí hậu Tây Ninh thật khắc nghiệt, những mảng mây trắng trên nền trời xanh lơ và buổi trưa hè không làm dịu bớt cái nóng nung nấu thịt da. Trong lúc chạy xe qua thành phố, xuyên qua một vài con đường ngoại ô, ông Bạch cảm nhận được cái nóng nung nấu trong lòng ông.

Ông Bạch lẩm bẩm:

- Nắng thế nầy thì làm thế nào mà trắng quá như thế.

Người tài xế hỏi lại:

- Dạ thưa ông nói cái gì trắng?

(còn tiếp)


****

Lê Việt Ðiểu

Mục Lục


6. Một Ngày Vui

Kim Loan




Xứ Canada này có bốn mùa rõ rệt, mùa nào ra mùa đó không lẫn vào đâu được . Mới hôm nào tuyết trắng xóa lạnh căm, rồi qua mùa tuyết tan là những cơn mưa xuân trong vắt, mát rượi cả đất trời, và nay đang là mùa hè nóng, nắng vàng tươi khắp các nẻo đường .

Tôi biết một bà cụ người da trắng nơi tôi làm ở Nhà Già, khi tôi mới đi California thăm gia đình về, bà bảo:

- Tôi có căn nhà bên San Francisco mấy chục năm nay, thỉnh thoảng chúng tôi bay qua bển chơi có chỗ nghỉ ngơi .

Tôi liền nhanh nhẩu:

- Vậy sao bà không dọn qua đó, ở đây chi cho lạnh lẽo...

Không chờ tôi nói hết câu, bà đáp ngay một tràng, đại khái là:

- Không! Trăm lần không, vạn lần không! Tôi là người Canadian chánh gốc, tôi yêu đất nước có bốn mùa đẹp đẽ này, nhất là Mùa Giáng Sinh huyền hoặc lung linh, rồi mùa Hè đủ nóng để mọi người chăm sóc vườn tược, cây trái, dã ngoại, ra ngoài ăn uống shopping, hòa mình với thiên nhiên .

Hôm nay cũng là một ngày hè như thế đó .

Nhà tôi, hàng năm có hai lần ?clearancẻ tổng vệ sinh, một lần đầu hè và lần cuối mùa thu . Từ tuần trước, tôi đã để sẵn các bao, ra lệnh với chồng con trong nhà, dọn dẹp áo quần giày dép, cái nào hư cũ thì cho vào bao rác, cái nào còn dùng được thì cho vào bao cho Goodwill . Kể từ khi con gái đi lấy chồng ở riêng, thì người giựt giải ?có nhiều đồ clearancẻ nhứt chính là tôi chớ còn ai trồng khoai đất này . Ông xã từng nói với tôi:

- Hai cái closets trong master bedroom, em đã xài một cái, rồi xài luôn cả closet của phòng con gái sau khi nó lấy chồng, chưa kể cái closet phụ nằm ở phòng đọc sách chỉ dành riêng cho những bộ áo dài và áo khoác của em, vậy mà em vẫn thấy chưa đủ, vẫn đi shopping vác đồ về, để rồi tới mùa dọn dẹp lại cho vào bao Goodwill.

Chàng nói đúng quá nên tôi chỉ biết giả lả cho qua, dù có ?biết bao lần em đã hứả, để rồi ?hứa cho nhiều rồi lại thôỉ, y như Vũ Thành An viết bài này dành riêng cho tôi và các chị em phụ nữ đi mua sắm không có lập trường vững chắc. Có khi, chỉ cần tìm một cái áo, nhưng đến tiệm lại không thấy áo mình muốn mua, mà lại có... quần đang sale, thế là ôm cái quần về rồi tính sau. Cứ thế, nhất là những lúc đi theo bạn bè cho vui, chẳng có ý định mua gì, nhưng lại gặp lúc ?on salẻ, thôi cứ mua để đấy, riết rồi closets chật cứng, có lúc cho vào bao Goodwill những món áo quần chưa mặc tới, tôi cũng áy náy tội lỗi lắm, vì lúc mua thấy cũng được, mà đem về nhà thử lại thì không ưng.

Ở thành phố này, các cửa tiệm Goodwill thường có các nhân viên bán hàng ?đặc biệt?. Họ là những người ăn welfare, được chính phủ giới thiệu họ vào đây, vì muốn họ vẫn phải đi làm kiếm chút tiền, rồi welfare cho phần còn lại, đủ chi phí cho sinh hoạt tối thiểu. Hoặc đó là những người từ các trung tâm cải tạo những người nghiện thuốc, nghiện rượu, họ phải đi làm những giờ ?lao động công ích? cho xã hội ... Bởi vậy, tôi lại tự tha thứ cho cái tội mua sắm tùm lum của mình, an ủi rằng, thích thì cứ mua, rẻ thì cứ khuân về, mặc vài lần rồi sau này đem cho Goodwill, cũng là làm ... charity, giúp cho người khác có việc làm, đôi bên cùng có lợi, chẳng hề lãng phí chút nào.

Nấu cơm xong xuôi mọi việc, tôi vác các bao đồ cũ ra xe, thẳng tiến đến tiệm Goodwill cách nhà gần chục blocks đường . Như thường lệ, khi tôi vừa lui xe vào cửa sau của tiệm, bước ra mở trunk xe, có một phụ nữ trung niên, là manager của tiệm chạy ra phụ tôi khiêng các bao đồ vào nhà kho. Sau lời cám ơn, cô ấy đưa tôi tấm vé:

- Gửi cô ticket cho Bake Sale Event cuối tuần này nhé.

- Ủa, Bake Sale nhân dịp gì vậy cô?

- Oh, mấy neighbourhood quanh đây kết hợp với Sở Cảnh Sát và Sở Cứu Hỏa trong vùng, tổ chức Bake Sale để gây quỹ giải bóng đá mùa hè cho đám trẻ con trong các xóm, cô nhớ ghé ủng hộ, tại sân trường St.Catherine trưa Chủ Nhật. Ticket này 50% off dành cho những người tặng đồ cho cửa tiệm Goodwill của chúng tôi.

- Ôi! Ðã tham dự thì cần gì 50% off nữa chớ, nhưng tiếc quá cuối tuần này gia đình rôi đi thăm con gái ở Calgary, thôi cô để vé này cho người khác giùm tôi, hẹn dịp khác tôi sẽ có mặt.

Vừa goodbye cô manager tiệm Goodwill, tôi nhìn thấy khu shopping bên kia đường, có tấm bảng thật lớn của tiệm The Bay: ?Clearance Closing Sale- 60-80% Off ? Everything Must Go!?

Trời ơi, đã là sự thật rồi ư ? Hồi tháng trước, hai vợ chồng tôi xem tivi, tin tức cho biết, tình hình kinh tế khó khăn, nhất là sự cạnh tranh của shopping online, nên nhiều công ty bán lẻ có uy tín lâu đời tại Canada, trong đó có Hudson?s Bay đang trong nguy cơ dẹp tiệm nếu không được chính phủ giải cứu. Lúc ấy, tôi vẫn hy vọng có phép màu để The Bay tiếp tục, vì nơi đó, là kỷ niệm, là nơi shopping mà tôi yêu thích.

Nhớ khi vừa đặt chân đến Canada từ trại tỵ nạn Thailand, cái thuở đi học ăn trợ cấp chính phủ, còn nghèo, tôi và mấy người bạn, sau giờ học thường lang thang vào The Bay để ngắm nghía đồ đạc . Khu mỹ phẩm nước hoa thơm tho một mùi nhẹ nhàng cao sang, đến giờ tôi vẫn không quên mùi hương ban đầu ấy. Khu bán đồ nội thất, khu bán đồ gia dụng nhà bếp, rồi khu giày dép áo quần, nữ trang. Khu nào cũng đẹp, cũng cho chúng tôi niềm vui sáng ngời trên xứ tự do dù chỉ là ?window shopping?.

Sau này khi lập gia đình, đi làm, bớt... nghèo, thì The Bay là nơi chúng tôi thường xuyên vào mua sắm, mấy chục năm trôi qua, nơi này là một phần không thể thiếu trong ký ức của các thành viên gia đình. Mới hôm nọ trong bữa cơm sum vầy, cả nhà ai cũng nhắc đến The Bay với nỗi lòng luyến lưu, vậy mà hôm nay, giờ đây, đang chuẩn bị đóng cửa vĩnh viễn, buồn làm sao .

Tôi bèn bước qua đường, vào khu shopping của The Bay. Người ra vào nhộn nhịp, khu nào cũng đông người lựa đồ, nhất là khu quần áo. Cả một rừng áo quần tràn ngập, các bảng giá thiệt bự, big sale lần cuối .

Tôi biết, sau vài lần gần đây mang nhiều đồ đến Goodwill, tôi đã tự hứa với lòng mình, kể từ nay, tôi chẳng còn thiếu thốn gì cả, vả lại, bắt đầu ?có tuổỉ người ta dần dà buông bỏ những thói quen, những đam mê lãng phí tiền bạc và thời gian, sống đơn giản nhẹ nhàng, nên tôi đã đề ra quy ước, chỉ đi shopping mua sắm khi thực sự cần thiết và khi giá cả món đồ cũng như chất liệu vải vóc, kiểu dáng, màu sắc... mọi thứ phải ưng ý từ 80% trở lên thì mới mua, còn nếu lơ lửng phân vân thì sẽ là ?No!?

Nhớ quy ước đó, tôi mạnh dạn tiến đến khu áo quần, cơ man hàng trăm hàng nghìn món, hì hục chọn lựa qua vòng ?sơ khảỏ, tôi ôm khoảng hơn chục món vào khu thử đồ để tiếp tục vòng ?chung khảỏ .

Vào phòng thử, lúc này tôi mới chậm rãi mặc từng cái, quay qua quay lại trước gương kỹ lưỡng vài lần, cuối cùng còn 3 món vào ?chung kết?, đó là một chiếc áo khoác, một quần jeans, và cái áo đầm satin, tổng cộng là $110, quá rẻ, quá hờ .

Tôi khựng lại, nhắc mình xem lại quy ước của chính mình một lần nữa trước khi quyết định. Trước tiên là có cần thiết không ? Dĩ nhiên là không, bởi vì hôm nay tôi chỉ tính đi cho đồ Goodwill rồi đi về nhà, không hề có nhu cầu mua sắm. Tiếp theo, các món này có đủ tiêu chuẩn hài lòng 80% không? Tôi ngắm nghía từng món, cái áo khoác kiểu này, tôi có hai cái đang nằm trong closet, quần jeans ư, tôi còn đủ để mặc vài năm nữa, lúc ấy mua thêm cũng chưa muộn, áo đầm satin hả, cũng đẹp nhưng màu hơi tối tăm, họa tiết khá rối mắt, tôi cho điểm chung ba món này đúng 80% không hơn không kém, nghĩa là tôi có quyền... mua (như trong quy ước).

Tôi lại bỗng ngập ngừng, bấy lâu nay tôi chỉ hứa chớ chưa làm, hôm nay tôi phải... can đảm thực hiện lời hứa để ông xã không còn dịp than thở bằng câu hát ?biết bao lần em đã hứa ...?. Tôi hít một hơi thật sâu và dài, rồi như có một sức mạnh nào đó khiến tôi mang tất cả đống quần áo ra ngoài trả lại cho nhân viên phòng thử đồ. Cô ấy nhìn tôi tiếc nuối:

- Chả lẽ không có cái nào vừa ý cô sao? Cái áo đầm satin này giá bình thường là $149 đấy, mặc đi tiệc là đẹp lắm.

Cứ tưởng thoát nạn nhưng lại gặp ?cám dỗ? nữa rồi! Tôi nể lời cô nhân viên, và cũng có phần tiếc rẻ, cầm chiếc áo đầm, nhìn kỹ lại lần nữa, và may sao, lý trí vẫn còn tỉnh thức, tôi mỉm cười, đưa lại chiếc áo cho cô ấy:

- Tôi đã có chiếc áo satin khác ở nhà, cũng còn tương đối mới, cảm ơn cô!

Tôi vội vàng bước nhanh ra khỏi cửa tiệm, khi ra hẳn ngoài đường, tôi thở phào nhẹ nhõm, và cảm thấy vui khi đã tiết kiệm được $110 cho ngân sách gia đình .

Lúc này tôi mới cảm thấy khát mà chai nước suối để quên trong xe. Kế bên bãi đậu xe gần tiệm Goodwill là tiệm bán nước giải khát và bánh ngọt, tôi quyết định tự thưởng cho mình một thức uống nào đó, coi như món quà dành cho tôi đã ?chiến thắng chính mình? trước cơn cám dỗ của shopping .

Rồi tôi cũng bước vào xe với ly cafe sữa đá và cái bánh waffle trong tay, với giá $10, phơi phới lái xe trong nắng hè nồng nàn.

Tính ra, hôm nay tôi vẫn còn save được $100, tôi nôn nóng về nhà để khoe với chồng "thành tích" này.

Quả là một ngày vui!

Edmonton, tháng 6/2025


Kim Loan

Mục Lục


7. Chỉ Cần

Bạch Liên



****
Những ngày hè vươn trải ngàn sợi nắng chói chang, như muốn cho thế nhân biết sự nóng bức của mình - Trước khi khép mình, nhường không gian cho mùa thu lãng mạn. Mặt trời thức dậy sớm hơn, do cái tánh siêng năng thích leo dốc một mình lên thiên đỉnh.

Ánh nắng vàng cam réo gọi phố phường choàng tỉnh, bắt đầu cho một ngày mới. Ngày mới hôm nay như vòng bánh xe cuộc đời, cứ hồn nhiên lăn tròn để tiếp nối một chuỗi ngày tất bật. Từng phút giây tích tắc cứ miệt mài gõ nhịp, tạo nên trường đời dài lê thê không có điểm dừng chân.

Mùa hè California, cũng như rất nhiều vùng trời khác, đã gây ra nhiều đám cháy trên sườn đồi, núi hoang vu. Ngọn lửa ít khi chịu dừng cuộc chơi, cho dẫu biết rằng mình đang sắp sửa lan dần vào khu nhà của người dân hiền lành. Nhìn ngọn lửa đỏ bừng bừng, hung hăng hướng vào không trung, tôi thầm nghĩ:

Ðôi khi ngọn lửa không cố tình muốn đốt cháy nhà cửa, của cải của bao người dân hiền lành. Sáng ra mở mắt chào ngày mới, ai cũng suy tư đến miếng cơm manh áo. Làm ăn lương thiện, mồ hôi tuôn đổ để đổi lấy bình an. Nhất là, họ chịu khó vất vả, nhọc công gầy dựng nên cơ nghiệp của mình.

***

Khổ một nỗi, Gió là chất xúc tác hối thúc ngọn lửa vô ưu, phải chạy lan, vút bay. Mùa hè là thời điểm nhạy bén, các cơn lốc xoáy thực hiện bản chất ngông cuồng của mình.

Như chúng ta đều hiểu, người dân ít ai muốn lượn sóng đời nổi cơn thịnh nộ. Trí óc để dành cho giây phút nhàn rỗi, an bình trong dòng chảy xã hội an vui.

Ðôi khi ngồi nhìn áng mây xanh mơ, bỗng dưng phai nhòa đổi màu trắng, màu tro buồn tênh. Tôi thiết nghĩ, con người có ai muốn màu tro bụi xám làm đảo lộn cuộc sống mình đâu.

Tất cả vui buồn đều do thiên thời mở cửa. Chân ta phải chấp nhận bước qua mà thôi.

Bàn tay con người quá bé nhỏ, không bao giờ che chắn, cản ngăn mọi cảnh tượng tiêu điều. Nếu ta lỡ chạm vào những thiên tai bất chợt. Ôi buồn biết là bao !...

Thiên tai là chuyện đất trời
Nắng mưa là chuyện thiên thời tạo ra
Gầy công tậu được căn nhà
Che mưa hứng nắng cho qua tháng ngày
*
Cần chi giàu sụ... vương ngai
Chỉ cần hai bữa, lai rai qua ngày
Cần chi vàng đỏ hai tay
Chỉ cần hơi thở từng giây an toàn

JUNE 5 - 2025

Bạch Liên

Mục Lục


IV. Hộp Thư Toà Soạn ___________________________________________________



Nguyệt San Giao Muà xin cám ơn những thân hữu đã dóng góp bài vở cho Nguyệt San Giao Muà số 275 . Một số bài khác sẽ được đăng dần vào số tớị Mong mỏi sẽ nhận được những sáng tác của các bạn bốn phương để cho Nguyệt San Giao Muà thêm phần hương sắc trong tương laị

Mục Lục


Thể lệ để nhận Nguyệt San Giao Muà: 1) Ðể vào danh sách của NSGM (subscribe), xin gửi email về GiaoMua@hotmail.com
2) Ðể rút ra danh sách của NSGM (unsubscribe), xin gửi email về GiaoMua@hotmail.com
3. Mọi chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gửi về: GiaoMua@hotmail.com 4. Mọi bài vở, đóng góp, xin gửi về: GiaoMua@hotmail.com Nguyệt San Giao Muà Homepage: http://www.GiaoMuạcom Thể lệ gửi bài cho Nguyệt San Giao Muà: Mong bạn gửi Bài cho GM theo cách này là tốt nhất : 1. Dùng mẫu chữ Vietnet (VIQR) hay Unicode 2. Viết Hoa chữ đầu của bài và bút hiệụ Ví dụ: Giọt Mưa Trên Lácủa NS Phạm Duy 3. Gửi bài ngay trong email (không kèm file), để cho BBT khỏi mất công download xuống để đọc 4. Gửi tất cả các bài trong 1 tháng 1 lần trong1 email, nếu tiện. 5. Bài vở xin gửi đến trước ngày 25 mỗi tháng 6. Mọi chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gửi về: GiaoMua@hotmail.com Cám ơn bạn rất nhiều, vì nhân sự có hạn, BBT không thể ngồi đánh máy lại từng đề bài hay bút hiệụ

Ðịa Chỉ Liên Lạc:

Nguyệt San Giao Muà
P.O . Box 378
Merrifield, Virginia 22116
USA

Trang Nhà 

Web Counters
Web Site Hit Counter

Copyright 2002 by Giao Muà e-magazine and respective authors