Số 210

Ngày 1 tháng 10 năm 2019

www.GiaoMuạcom

Nguyệt San Giao Mùa
P.ỌBox 378
Merrifield, Virginia 22116
USA

GiaoMua@hotmail.com

Mục Lục

Bài vở trên Giao Muà là do các tác giả gửi đăng và Giao Muà không chịu trách nhiệm về nội dung. Muốn xin trích đăng lại, xin liên lạc với GiaoMua@hotmail.com.

I . Thơ _______________________________________________________________________

++
1. Em Và Thơ ______ Quách Như Nguyệt
2. Dòng Sông Tôi Yêu ______ Sông Cửu
3. Xin Gì ______Vân Hà
4. Trung Thu Miệt Vườn ______ Bạch Liên
5. Dấu Bước Chân Ðời ! ______ Thylanthảo
6. Ru Con ______Phạm Ngọc Thái
7. Giận Hờn ______ Nhất Hùng
8. Mây Trôi Trên Lưng Ðồi Gió Lộng ______ Tình Hoài Hương
9. Buồn Thu ______ Nguyễn Chí Hiệp
10. Ðường Chúng Ta Ðị. ______ Hồ Thụy Mỹ Hạnh -
11. Kể Chuyện Giang Hồ. ______ Khóc_Cười
12. Anh Ghi Lại! ______ Nguyệt Vân
13. Ngõ Nhỏ Và Lều Cỏ ______ ChinhNguyen/H.N.T.
14. Tiễn Biệt Nhà Văn / Thơ ______ Phan Tưởng Niệm
15. Khề Khà Thu Sang ______ Lê Miên Khương
16. Phôi Pha ______ Trần Thành Mỹ
17. Tiếng Thu ______ Phamphanlang
18. Giàn Ðậu Ngự ______Trần Huy Sao
19. Những Con Hẻm Ngày Xưa ______ Nguyễn Thị Thanh Dương
20. Váy Cũ ______ Ðặng Xuân Xuyến
21. Gọi Tên Những Mùa Thu ______ Thanh Hữu Huyền
22. Thương Anh ! ______ Á Nghi

II . Văn _______________________________________________________________________

1. Em Sẽ Trở Về ___________ Nguyễn Thị Thanh Dương
2. Huấn Luyện Phi Hành (truyện dài nhiều kỳ) ___________ Tình Hoài Hương
3. Lặn Và Mọc ___________ Bạch Liên
4. Tui Ði Mỹ - Tập 2 ___________ Hai Hùng SG
5. Huyền thoại R2 ___________ ChinhNguyen/H.N.T.

III . Trả Lời Bạn Ðọc__________________________________________________

1. Nhắn Tin/Trả Lời Bạn Ðọc _______ Ban Biên Tập

I . Thơ __________________________________________________

1. Em Và Thơ
  
 

Ðọc thơ anh, em đã rơi nước mắt
Cảm động nhiều dù biết chỉ là thơ
Chỉ là thơ, chỉ là thơ thôi nhé
Nhưng sao lòng xao xuyến, chẳng thờ ơ 

Ðọc thơ anh, những dòng chữ ngọt ngào
Chữ nhẩy nhót, bay múa vời mộng ảo
Những câu thơ bay lên tận trời cao
Thơ đánh thức những ngôi sao ngủ gật

Chẳng có ai làm thở mà nói thật*
Anh đã viết một câu thơ như thế
Thơ không thật cho nên tình không thật
Tình vẽ vờỉ nên tình đẹp anh ơi! 

Vẫn ngác ngơ, ngơ ngác sống giữa đời
Vẫn lặng lẽ, thích sống trong mộng tưởng
Em và thơ, đủ vui và hạnh phúc
Nhân vật trong thơ, không quan trọng, vô thường!

Quách Như Nguyệt

August 29th, 2019

https://www.youtube.com/watch?v=reZXPChiFGk 

Cảm ơn những bài thơ

Thơ của anh có gió,
có hoa thơm buổi sáng
Có trăng sao mơ màng
Thơ của anh? có mặt trời sớm hôm
Có trăng rằm, trăng khuyết
Cây rung rẩy nhẹ nhàng
Có âm thanh tình tang
Thơ của anh là gió,
thơ của anh là mây
gió lả lơi cây cỏ
gió mơn man mộng đầy
Anh bảo em là thơ,
dù chưa từng gặp mặt
Chưa thấy cả ảnh hình
Chỉ đọc thơ em làm
Sao biết em hồn nhiên?
Cảm ơn anh, thi sĩ
Cảm ơn lời khen tặng
Cảm ơn những bài thơ
Gửi đến em đều đặn
..chào buổi sáng, buổi chiều
Cảm ơn anh thật nhiều
.. đã làm thơ tặng em

                                                                    
 Quách Như Nguyệt  
Mục Lục


2. Dòng Sông Tôi Yêu Ơi hỡi Dòng sông! Ai đặt Ba Lai Bãi lỡ bãi bồỉhai đầu mặn ? lạt có còn nối mạch chín nhánh Cửu Long? (*) Ba Lai quê tôi ngan ngát mênh mông lúc mưa thuận lúa trổ vun đồng khi nghịch mùa vườn cây thưa tráỉ thượng nguồn ruộng khô nắng cháy hạ lưu gió xoáy muối trãi trắng đồng! Ơi Ba Lai quê xa ? đã mấy mùa xuân qua em hứng bao nhiêu nước mắt của yêu thương của ngăn cách của những mảnh đời thao thức trắng đêm!? Những kỷ niệm nào khó quên dọc hai bên bờ thương nhớ? đàn ong húp mật rừng dừa bầy cá đối giương cờ lội ngược? đêm ngắm sao trời rơi chìm đáy nước ngày nhìn sen đốt đỏ lửa giữa Bàu (**) rầm rập bước chân lớp sau lớp trước? ấn tích thời gian xuôi ngược bể dâu Người về từ đâu qua cầu gió lộng lòng bỗng ngậm ngùi. hy vọng. buồn. vui. Nhìn nước cuốn trôi mây trời thầm lặng ruộng muối Bảo Thạnh phơi mình dưới nắng đồng lúa Tân Xuân ngậm sữa uống trăng Nhớ quá đi thôi ?đêm ngủ không chăn thao thức nằm nghe bể Ðông sóng bủa! Ôi! Tôi yêu Ba Lai hai mùa mặn lạt dù đục phù sa hay phèn chua ngấm đất tôi vẫn yêu! Vì có một thời ? dòng sông hứng nhiều nước mắt chung thủy em tôi ! Bến Tre cuối Hè 201? ---------------------------------- (*) Nhớ thời có dự án định hàn kín sông Ba-lai. (**) Bàu sen nở Sông Cửu
Mục Lục


3. Xin Gì
Cho em xin thêm chút màu nâu Vào chiếc lá vừa rời cành bay lả tả Bởi lá chưa kịp vàng Vì mùa thu còn lang thang... chưa đến Như em một mình Lang thang trong công viên Mùa hè còn hí hửng Trên gương mặt trẻ thơ Trong tay mẹ, trong tay cha tung tăng trong nắng ấm đậm đà Tháng 9 , cơn bão sắp đi qua mà chẳng ai mong đợi Dorian, đang cuộn mình vươn tới Từng ngày , từng ngày cho người dân thêm nỗi lo âu Florida , Georgia hay Carolina Vẫn là thiên tai cho người vô tội Mỗi năm là mỗi lần thu tới Là mỗi lần bão kéo đến khắp nơi Xin cho thế giới bình yên, xin cho nhân loại đầy lòng nhân ái Hoà bình mãi mãi, thôi chiến tranh, thôi tranh chấp giàu nghèo Bởi khi thiên tai ập tới, biết ai còn ai mất giữa trời đất bao la. Xin hãy sống thật hiền hoà... Atlanta thu 2019

Vân Hà

Mục Lục


4. Trung Thu Miệt Vườn Trung Thu bánh dẻo thơm ngon Mùi hương nước chuối bay tròn chung quanh Hạt sen, thập cẩm, đậu xanh Tóc tiên, mứt bí, vỏ chanh, nướng vàng Miền quê trẻ sống trong làng Ít khi biết tết rộn ràng Trung Thu Học trò tan lớp chạy ù Rủ nhau nhảy tủm, lăn cù xuống sông * Ðêm rằm tháng tám trăng trong Chị Hằng soi sáng mênh mông ruộng đồng Xóm giềng trò chuyện xoay vòng Ngày mai cấy, gặt cho xong mùa này Bây giờ cách biển, ngăn mây Thương bao con trẻ thơ ngây miệt vườn Lồng đèn hiếm thấy trên đường Tuổi thơ chân chất, dễ thương?hiền hòa Bạch Liên


Mục Lục


5. Dấu Bước Chân Ðời ! * Hơn nửa bước đời dấu khắc in Trên đường sỏi đá bước gập ghềnh Nắng tà bóng xế chiều đang xuống Vẫn giữ trọn lòng một đức tin ! Ngày bước lên đường tâm đã quyết Ơn đền nghĩa trả nợ đã vay Hiếu để thâm tình ươn ướt mắt Tiếng sơn hà réo gọi bên tai.. Mưa nắng 4 vùng chân chưa mỏi Nắng hè đỏ lửa Huế điêu tàn Mắt mờ nhìn cảnh kinh thành cũ Tường rêu mái đổ, trắng khăn tang... Ðất Huế mưa rơi lạnh ướt lòng Sông Hương lờ lững nước xanh trong Trường Tiền một nhịp sầu nghiêng đổ Ðồng Kháng buồn im vắng bóng hồng !! Cổ Cò, Thuận Hòa, Lịch hội Thượng Ghé mắt nhìn qua bến Ninh Kiều Cây Me Treo Cổ, An Thạnh Thủy Giặc về hoang phế cảnh đìu hiụ.!! Chư Pao, ÐakTo, Pa Ra Ði Sơn nữ hồn nhiên dáng nhu mì Bốn phía núi rừng xanh bát ngát Sao lại đành lòng bỏ ra đi.. Thành phố mờ sương đường Hoàng Diệu Biển Hồ sương khói buổi bình minh Quân Ðoàn sừng sững hiên ngang quá Lại bỏ ra đi thật đoạn đành !! Ðập Ðồng Cam, Sông Ba, Lộ 7 Bước dẫm lên thân xác bạn bè Nhìn tử thần cười lòng kinh hãi Ngỡ rằng phơi xác lối bước về?! Thân chốt cho dù bị bỏ rơi Súng gươm giữ chặc vẫn không rời Ðã bước dưới cờ không thay dạ Lệnh hàng ban xuống mắt đỏ ngời ? Vương bước tội tù nhục khổ sai Chữ trung chữ hiếu đến hôm nay Bước đường lưu xứ lòng luôn nặng Phục quốc trong mơ ước có ngày !! 19-8-19 Thylanthảo


Mục Lục


6. Ru Con Phạm Ngọc Bảo ( 7.3.1992 - 22.7.2019 ) * Muốn nhắn nhủ gì với cha không ? Giữa trời đất rộng, gió mênh mông Không sao ngăn được dòng nước mắt Xót đứa con trai sụp đáy lòng. Ðã mấy mươi ngày, con đi xa (*) Hỡi ôi ! Vũ trụ vẫn bao la Ngẩn ngơ bố tưởng không chỗ đứng Còn bao nhiêu việc phải cần cha ? Nên đành gắng sống đó, thôi con ! Lo cho đầy nghĩa chốn trần gian Thêm việc dìu con vào Ðất Thánh Sống mãi cùng cha với nước non. Coi con đã trọn bổn phận rồi Hãy đi thanh thản nhé, con ơi ! Quan Âm rước con về ở tạm Ðợi lúc cha lên... xếp chỗ ngồi... Từ nhỏ con có đôi tai Phật Họ hàng thường hay nói đùa chơi Ai ngờ Thánh đón con đi thật Nay con cũng đã hết kiếp người. Sống đây mà bố ngỡ chiêm bao Lòng cha xâu xé... chửa hết đau... Chỉ tiếc cõi người con ngắn quá Ðang tuổi xuân xanh, hồn bay cao Viết mấy dòng thơ mặc máu trào Con nghe tiếng mẹ võng ru theo Cha dắt con đi như hồi nhỏ Sang đền Quán Thánh thắp hương kêu... 31.7.2019 (*) Sửa "mấy mươi ngày" là để thời gian con mất hợp với khi đăng. Còn lúc viết bài thơ này, con mới đi được đúng 9 ngày. tieng-dan-cua-thuy-kieu-va-nhung-tri-am-1 TIẾNG MỘT NGƯỜI CHA Sáng nay cha đứng với trời xanh Nước mắt khôn nguôi giữa thu lành Lại nhớ đến con, lòng đau thắt Buông dòng thơ khóc... võng Tây Thiên... Hỡi ơi, Ðức Phật tổ Như Lai ! Có nghe tiếng gọi giữa trần ai Của một người cha trong đau khổ Mất đứa con yêu. Oán hận trời... Từ nay con đã đi rồi Nhân gian còn xót những lời cha kêu Huống hồ Ðức Phật cao siêu Nát-bàn hãy đợi sớm chiều cha lên ! Con mang Hồn Phật anh linh Cứ vui ngắm cảnh, cùng tiên dạo đàn Chiếc đàn con ở trần gian Mẹ cha vẫn giữ bảo toàn cho con Còn người, còn nước, còn non Cha con mình mãi vẫn còn bên nhau Cha thề trước cả trời cao Hình con sẽ mãi ngàn sau sáng ngời Lòng cha trời đất thấu rồi Ru con yên ngủ, những lời yêu thương Con ơi ! Vẫn đất quê hương Con nằm trong giấc mộng vàng thiên thu Bỗng nhiên trời đổ cơn mưa Thơ cha động cả thiên thừa... đó con ! 1.8.2019 PHẠM NGỌC THÁI Bên Nấm Mồ Con Phạm Ngọc Bảo ( 7.3.1992 - 22.7.2019 ) Ngủ đi con ngoan ! Ngủ đi con ! Chuyện đời coi đã trả nợ xong Hãy yên giấc mộng ngàn năm nhé Cha còn bận bịu chút trần gian Cha ôm nắm đất rắc lên mồ Ðất này đất mẹ. Ðất ông chạ Ấp ủ cho con vào sông núi Hồn con mai mốt nở đầy hoa Con sẽ cùng cha tới Tây Thiên Không về trần nữa, hết ưu phiền Con đi trả nợ cho cha đó ? Ðã trút lên đầu đứa trẻ ngoan Kiếp trước đời cha chắc tội nhiều Kiếp này bố lại phải mang theo Hỡi ôi, nợ trả còn bao cách ? Sao nỡ bắt của tôi đứa con yêu ! Con sống cùng cha 27 năm Nâng như nâng trứng. Ngọc long lanh. Ngày tháng cha con mình quấn quít Giây phút ngờ đâu bỗng tan hoang Món nợ cuối cùng của tôi đây ? 70 xuân sống cõi đời này Nay dẫu trở thành Thi Nhân Lớn Tôi trả nợ xong rồi, hỡi Như Lai !? Con đem đời con gánh cho cha Tâm cao như núi, dạ bao la Cha xin Quan Thế Âm Bồ Tát Ðưa con về cõi cực lạc cùng cha Nắm đất cha đang rắc lên mồ Ru con yên ngủ giấc tuổi thơ Ðừng buồn con nhé ! Dù chết sớm Ðể về Ðất Thánh sống thiên thu Thánh Phật rồi đây sẽ đón cha Có con theo cạnh chốn Ba Tòa Cha sẽ bồng con trong trời đất Nhân gian hương khóị.. khắp sơn hà... Ngày đắp mộ cho con 28.7.2019 Tảo mộ, thắp nén tâm hương... - Hình 2 THƯƠNG CON VÀ LỜI CẦU NGUYỆN THẾ NHÂN " Bố để lại một gia đình tan tác... " Con ơi con ! Có phải tại bố đâủ Bố cũng cố hết mình... chỉ bởi nỗi bể dâụ.. Lời con trách, đau xé lòng người cha khốn khổ. Thì vẫn biết vận đời con xấu số... Bố mẹ lo cho con, hết mực thương yêu Mà không thể nào yên được giấc đêm thâu Con chết đi ! Mang cả linh hồn cha già xuống mộ. Hình bóng con trong đầu cha, thương quá ! Ngày ngày cha con mình, quấn quít bên nhau Con chăm cha khi khỏe, lúc ốm đaụ.. Lo sửa chữa chiếc máy tính, để cha làm văn học. Bố đã dìu con, cho tới khi con trở thành thạc sĩ Công ăn việc làm tử tế giữa nhân gian Bước sang 28 tuồi đầu, con vẫn rất ngoan Sao ông trời nỡ bắt đi, đứa con trai tôi hiền lành như thế? Cùng thi cạ.. Bố nhất định mang con vào cõi thiên thu, bất tử ! Kiên quyết đòi ông trời phải trả lại cho ta Một ngày maị.. Hậu thế tưởng niệm chạ.. Con sẽ theo cha, sống mãi với sơn hà nước Việt. Thơ bố viết ngàn năm không tan được Con vừa bằng tuổi cố nhân Hàn Mặc Tử đó, nghe con ! Bố sẽ làm lễ tạ ơn Người, nâng giấc cho con Khi bố về cùng thi nhân, vẫn có con bên cạnh. Nỗi dầy vò cha, suốt năm canh canh cánh Tưởng bao năm chăm con... để sống sướng hơn chạ.. Thân trẻ nay hoang phế trước người già Kẻ làm cha sinh ra con, trở thành độc ác !? Bố chẳng hiểu làm cách nào, lấy lại con trong trời đất... Một nhà thơ phận mỏng, thân ôi Ðẻ con làm gì ? Cho nó khổ, người ơi ! Hỡi oan nghiệt ! Tôi phải trả nợ từ kiếp nào, không biết? Chỉ còn biết lấy "thơ", chuộc lại đứa con tội nghiệp Không sống được ở kiếp nàỵ.. Bố hẹn kiếp saụ.. Thế giới của hư vô, thế giới không mầu Nhưng trong sạch. Bố con mình đoàn tụ. Hỡi nhân thế ! Giây phút này, xin nghe lời của một nhà thơ nhắn nhủ Mai saụ.. Ngôi miếu nào dành tưởng niệm cho tôị.. Hãy mang ảnh con tôi vào, và đặt thêm một bát hương đời Dù rất nhỏ thôi, để tôi sống có con bên cạnh. Không có nó ? Vong hồn tôi nghìn năm không tiêu tán... Xin chấp nhận lời nguyện cầu, nho nhỏ của thi nhân Nó sống cả đời sạch trong, không chút bụi vẩn tâm hồn Rất giàu tình thương yêu !... Cho nó cùng tôi về nơi Thánh Phật. Thơ bố viết trăm dòng không kể xiết Thương lấy tấm cha già. Hãy yên nghỉ nhé, con yêu ! Dòng nước mắt trần gian, dù có tuôn chảy bao nhiêu Cũng không vợi được lòng người cha, thương con vô hạn... 27.7.2019 49 NGÀY CỦA CON Phạm Ngọc Bảo (7.3.1992 - 22.7.2019) 49 ngày rồi đó, con yêu ! Ðời con nào hưởng đã bao nhiêu ? Lòng cha những nuối thương con trẻ Thân già ngày tháng bước liêu xiêu Cha lại ngồi đây ngẫm sự đời ? Bảy mươi xuân lẻ của cha rồi Dẫu từng nếm trải bao đau đớn Vẫn bàng hoàng khi con chết, con ơi ! Con người sướng, khổ trong Cõi Thế Thảy đều muốn sống để sinh con Cha, mẹ vui mừng trông con lớn Ai ngờ sắp khuất lại héo hon Con đi để lại hận cho cha Trút thêm gánh nặng, xuống thân già Ðêm ngày cha sống trong khắc khoải Nửa hồn thao thức, nửa hồn ma Ngẫm mãi mà không thể trả lời ? Bởi chăng tất cả đã mất rồi... Thôi ! Mong hồn con mau siêu thoát Tâm này, trí quyết cứu con thôi ! 49 ngày rồi đó, con ơi ! Nước mắt cha rơi ngập cuộc đời Phù hộ cho cha dồn tài, sức Ðưa tuổi tên con đến chân trời Kiếp này con lỡ mang phận ngắn Nhưng sẽ thỏa nguyền các kiếp sau Còn được người thương, nhân gian mến Ðời chỉ hơn nhau "cái danh lâụ.." Hàn Mặc Tử chết năm 28 tuổi Ðến giờ ai nhắc nỗi khổ đâu ? Mà danh Ông mãi vào bất tử ! Tài Nhân nghiên cứu... Sử xanh nêu... Con vốn chỉ mang kiếp bình thường Tiếng thơm ngang ngửa bậc phi thường Ðời như viên ngọc, danh truyền mãi Mấy ai được thế giữa quê hương ? Cha viết bài thơ để cúng con Lòng già sau, trước tựa thái sơn Cha thề còn sống trong trời đất Dù chút hơi tàn vẫn cứu con ! 8.9.2019 PHẠM NGỌC THÁI CHUYỆN VỀ HAI NGÔI MỘ CHA CON MAI SAU Phạm Ngọc Bảo (7.3.1992 - 22.7.2019) Gió vi vút ngàn năm thổi vọng Khói sương chiều quấn quít bay đưa Kể rằng: Ngày xửa ngày xưa Có hai cha con nhà thơ, hồi còn sống... * Trời Hà Nội. Cha hay dắt con ra Hồ Tây chơi lắm ! Vọng bên chùa Trấn Quốc tiếng nam-mô Qua bốn mùa, ngày tháng thoi đưa Ðứa bé lớn khôn, rồi trở thành sinh viên, thạc sỹ Hai thế hệ ở trong cùng thế kỷ Người cha dần cũng già đi Con lại đỡ cha, chăm sóc sớm khuya Nam mô a di đà Phật ! Nghĩa phụ tử trên dòng sông nước Việt Bóng trời Nam in dấu ngày đêm Mây bay, gió thổi triền miên Tình cha con mãi thiêng liêng sống còn Bỗng một hôm bão giông, sấm sét Cắt người con ra khỏi người cha Lá vàng thì vẫn còn kia Ðầu xanh đã bỏ, chia ly trọn đời ! Nỗi đau uất rụng rời trời, đất Vì khóc con, cha ngất nhiều phen Hận đời, giận cả địa thiên Ðã sinh thượng đế, sao còn ác tâm ? Người cha những kêu Quan Âm, Phật Tổ Giúp một tay nâng đỡ sinh linh Dù không cứu được đứa con Thì xin Người đón về trên niết-bàn !? Người cha thề ra tay hay bút (*) Viết đoản thiên tuyệt tác lưu danh Con mình vào với sử xanh Bao giờ non nước tan tành mới tan. Một đời đã dọc ngang thi phú Hẹn về bên Hàn Mặc Tử, Nguyễn Du Miếu thờ tôi ở thiên thu Mong hậu thế cho con thơ cùng vào ! Vài lời trăng trối trời cao Nay xin để lại rồi chào, tôi đi... Xác người cũng chẳng còn chi Gió đưa đôi mộ vu vi vọng hồn "Tình cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra"... 17.9.2019 PHẠM NGỌC THÁI (*) Ðến nay người cha cũng đã viết được hơn 40 bài ?Thơ khóc con?, chuẩn bị xuất bản thành sách. Phạm Ngọc Thái


Mục Lục


7. Giận Hờn Từ khi ở tiệc ra về Em gieo không khí nặng nề cho nhau Hỏi chi thì cũng lắc đầu Thà rằng một chút lầu bầu cũng không Cũng vì chào một bóng hồng Thật ra cái tánh đàn ông ấy mà Van em thôi hãy bỏ qua Giận hờn phai nhạt nét hoa của trời Sao em chẳng hỏi một lời Mà cứ bóng gió, oan ơi hiểu lầm Giết nhau đâu chỉ dao đâm Giết nhau là giữ lặng câm cả ngày Mời Nghe Nhạc Vĩnh Ðiện - Thơ Nhất Hùng "Giận Hờn" https://www.youtube.com/watch?v=yfxOt7lM60w&feature=youtụbe

Nhất Hùng
Mục Lục


8. Mây Trôi Trên Lưng Ðồi Gió Lộng Em đứng bên anh kề vai úp bóng Gió lưng đồi tóc rối bay lồng lộng Nhớ năm xưa "anh viễn xứ lưu đàỷ (*) Kiếp gió bụi bóng hình nầy chẳng tàn phai giấc mộng Anh: lính chiến xông pha cỡi sóng Em: hoàng lan thắm rực phương trời Sương mai lóng lánh rạng ngời đóa tươi Mình ước nguyện giữa phố mới thuở thanh bình đất nước Chốn hiên tây trăng sóng sượt tình lả lướt Quân tử nhứt ngôn* sau trước với gái lịch trai thanh Mây trời xao xuyến yến oanh Sao hôm đậu ở bên mành ngóng xem Hương hoa thơm ngát bên rèm * Tình Hoài Hương (*) bị đi tù học tập ?cải tạỏ. Quân tử nhứt ngôn* do tích xưa: Vợ thầy Tăng Tử đi chợ, con trai khóc vòi vĩnh đòi đi theo mẹ. Bà mẹ dỗ dành con: - Con ở nhà, lát mẹ đi chợ về, sẽ làm thịt heo cho con ăn. Lúc vợ đi chợ về, thầy Tăng Tử đi ra chuồng bắt heo vô nhà, làm thịt. Bà vợ hốt hoảng la lên: - Tôi chỉ nói đùa với con, cho nó nín thôi mà. Thầy Tăng Tử trả lời vợ: - Sao lại nói đùa? Bà đừng khinh trẻ con không biết gì nhe. Cha mẹ làm gì, chúng thường hay bắt chước. Nay mình nói dối nó, thì hóa ra mình đã dạy cho con biết nói dối à? Nói xong, thầy Tăng Tử đã làm thịt heo cho con trẻ ăn thật. ***

Tình Hoài Hương
Mục Lục


9. Buồn Thu BUỒN THU xuôi ngược Thu vàng lá úa rơi ngoài cửa Cỏ mục khô trời nước đọng hồ Vù nhẹ gió đưa mây trải rộng Lặng yên cây rũ bóng sầu vơ Ru lời hát vọng đêm buồn gợi Nói tiếng mong chờ phút viễn du Thù vẫn mãi đây non nước hận Cửa ngoài trông lại nhớ vàng thu Nguyễn Chí Hiệp 07.8.2019 CẢNH THU xuôi ngược Thu liễu cảnh buồn vọng ngõ sau Trúc cành soi dáng đẹp nghiêng chao Lu mờ nắng muộn trời se gió Nhạt tối mây che bóng dưới cầu Mù khuyết ánh dương tà chậm xuống Khuất xa sông nước rọi chìm xuyên Ru thầm tiếng lá khua rơi mãi Thu tới cảnh chiều ngóng ngõ sau Nguyễn Chí Hiệp 07.9.2019 THU NHỚ xuôi ngược Thu vọng nhớ em tìm ngắm phố Bến chờ thuyền đậu cảnh xa gần Vu vi gió thổi trời mờ tối Lặng khẽ sông trôi bóng chậm dần Mù trắng khói đồng phơi đốt rạ Nhạt mờ sông nước rũ đùa chân Ru thầm hạt sóng pha đầy bọt Cuối ngã đường về mong nhớ thu Nguyễn Chí Hiệp 07.9.2019 MUỘN THU xuôi ngược Thu đến cảnh hoang đồi lá rũ Gió chiều rong thổi bấc ngàn xa Ru buồn tiếng hát ai trong quán Lại nhớ tình xưa bậu với ta Mù mịt phố mưa sầu vắng bạn Hững hờ chân bước ngắm tàn hoa Lu vàng bóng sáng đèn treo ngõ Rũ tối đường về vọng nhớ thu 07.9.2019 Nguyễn Chí Hiệp
Mục Lục


10. Ðường Chúng Ta Ðị. Em không phải là cô gái mộng mơ Ðể thi vị những điều không thực tế Khi tình yêu có bao điều không thể Và khó hiểu như cuộc đời vướng vấp, chênh vênh! Cũng như em lại chọn đi lối gập ghềnh Trong tình yêu lại chọn anh dù xa cách Một người mải nghìn trùng, với bao thử thách Nên trái tim vương nỗi u hoài. Khi đường đời cách trở xa xôi Có những lúc chúng ta ngỡ đã thành dĩ vãng Em vẫn chờ anh qua bao ngày tháng Mà biển nào nối đôi bờ cho mình gặp nhau. Anh hãy yêu em như ngày xưa, như thuở ban đầu Nhưng tình yêu ấy đừng như ngọn lửa Cũng không cần đâu những lời thề, hứả Bởi lời hứa dễ quên Và lửa bùng lên nhưng rồi chóng rụi tàn? Hãy yêu em âm ỷ như tro than Như những gì bền lâu nhất Với trái tim chân thật Như em vẫn nhắc mình rằng yêu chỉ một mình anh! (14g Chúa nhật 2.6.2019) Hồ Thụy Mỹ Hạnh Mục Lục


11. Kể Chuyện Giang Hồ. giang hồ, giang hồ, có người nhớ "tiếng cơm sôi" còn ta quay quắt mẹ ngồi cửa sau chiều ray rứt rặng phi lao mịt mù gió cuốn nôn nao bụi trần chọn đường xứ lạ neo chân. vỗ bầu cảm khái phù vân chuyện người đắng cay thêm chín. thành mười thênh thang độc-ẩm-khóc-cười vậy thôi sá gì bạc bẽo như vôi nhớ đi, cái thưở nằm nôi ngó trời dang tay thiên địa ngỏ lời dặm dài vó ngựa gánh đời phiêu linh giang hồ, giang hồ, hằng đêm thao thức lời kinh trăng già hóng chuyện bạc tình thế nhân không thật xa, cũng chẳng gần bước thiên thu khoác phong trần cõi riêng ngày ngày gối mõi, thân nghiêng rủi ro trắng cuộc.ưu phiền chuốc vay gieo neo sương khói dặm dài cho thăm thẳm chuyện tỉnh say với đời ai lận đận, ai thảnh thơi khi chênh vênh, lúc tả tơi thác ghềnh giang hồ thiên hạ đặt tên chưa xong. đời vẫn dập dềnh bước đi ... để rổi từ đó đôi khi dọc đường câu hát từ bi tặng người Khóc_Cười 08/04/2019 * "tiếng cơm sôi" từ bài thơ Giang hồ của Phạm Hữu Quang

Khóc_Cười
Mục Lục


12. Anh Ghi Lại! Anh ghi lại, từng dấu chân kỷ niệm. Của ngày xưa, còn mãi đến hôm nay Người mẹ nuôi từng dáng vóc hình hài Cùng đồng đội trải dài trong cuộc chỉến. Anh ghi lại, một thời trai chinh chiến. Gót giầy saut trải khắp nẽo quê hương Giờ còn đây bao kỷ niệm thân thương, Vẫn sống mãi trong anh từng năm tháng Anh ghi lại, mỗi buổi chiều, buổi sáng Những bữa cơm cùng đồng đội đơn sơ Tiểu đoàn ?Tân Tây Ðổ lạc mất nẽo về Tìm đường thoát nhờ Nữ Binh Việt Cộng Anh ghi lại, kỷ niệm đầu một thuở, Tuổi ngây thơ, còn cấp sách đến trường Từng bước đi cùng người bạn thân thương Tuổi mới lớn chưa ngõ lời yêu vội! Anh ghi lại, ?Một Dòng Sông Huyền Sử?. Còn ấp yêu trong tâm tưởng không mờ Ðẹp đầu đời của cái thuở mộng mơ Bao năm tháng vẫn còn hòai kỷ niệm Anh ghi lại quê hương trong thời loạn Người và người cùng máu đỏ da vàng Người và người cùng bắn giết chết oan. Cùng dân Việt tại vì sao chinh chiến? Việt Nam đó, Ôi! quê Hương ta đó! Ðẹp biết bao người lính chiến kiêu hùng Nơi quê người lòng luôn mãi nhớ nhung Nên ghi lại, cả một đời ? Kỷ Niệm!!! Atl 8/22/19 (Riêng tặng Tân An - Ðoàn Văn Tịnh, tác giả Tập Bút Ký Chiến Trường ?Xưa Nay Chinh Chién Mấy Ai Về Tập 2, Huyền Sử Một Dòng Sông) Nguyệt Vân
Mục Lục


13. Ngõ Nhỏ Và Lều Cỏ HƠ: NGÕ NHỎ & LỀU CỎ 1- NGÕ NHỎ *-Phố vắng (Phỏng hoạ NgõNhỏ/Dương Hồng Anh) Phố vắng người không đông Thả hồn thơ mênh mông Mỏi mắt đợi ai về Lịm dần trong cơn mê CN-HNT 1/7/2019 *-Ðường thơ (Phỏng hoạ NgõNhỏ/DươngHồngAnh) Heo hút gió đầu đông Ðường thơ rộng mênh mông Tri kỷ có quay về ? Cho tình vào cơn mê CN-HNT 1/7/2019 *-Ngõ nhỏ (Phỏng hoạ NgõNhỏ/DươngHồngAnh) Lang thang giữa đêm đông Bóng tối tràn mênh mông Nghe hồn thơ gọi về Ngõ nhỏ _vùng đam mê ! CN-HNT 1/7/2019 _______________ Ngõ nhỏ (DHA,4/2019) Ngõ nhỏ một chiều đông Mây trải buồn mênh mông Sương trắng gọi thơ về Nghe hồn lạc bến mê 2- LỀU CỎ *-Càn khôn I (Cảm tác LềuCỏ/DươngHồngAnh) Vác đá xây thành Bôn ba đây đó Trời đất vô biên Thà như ngọn cỏ CN-HNT 1/7/2019 *-Càn khôn II (Cảm tác LềuCỏ/DươngHồngAnh) Chí tấn công thành Ðại sơn chặn đó Anh hùng mạt vận Thà như giặc cỏ CN-HNT 1/7/2019 *-Lều cỏ (Cảm tác LềuCỏ/DươngHồngAnh) Bền chí tất thành Lừng danh đây đó Gác kiếm làm thơ Thơm căn lều cỏ CN-HNT 1/7/2019 __________________ Lều cỏ (DHA,4/2019) Mộng lớn chưa thành Mộng con còn đó Ðốt nến làm thơ Xanh tươi lều cỏ ChinhNguyen/H.N.T. Mục Lục


14. Tiễn Biệt Nhà Văn / Thơ TIỄN BIỆT NHÀ VĂN / THƠ: NGUYỄN MẠNH AN DÂN Thôi rồi anh đã ra đi Từ nay còn có lời gì đổi trao . Anh đi về chốn xa nào ? Ðể tôi ở lại nghẹn ngào trang thơ . Anh đi ! Tôi quá bất ngờ. Còn đâu giây phút ngồi chờ tin nhau! Anh đi để lại niềm đau Bạn bè thi bút nỗi sầu tiếc thương . Mạnh Dạn ơi ! Bao vấn vương ! Tình nhà, nợ nước bước đường còn xa . Quê hương còn nỗi can qua Sao anh bỏ lại để mà ra đi ! Manh Dạn ơi ! đêm Cali Mưa đang giăng phủ - thầm thì giọt rơi Chấp tay tôi nguyện Phật - trời Ðưa hồn anh đến về nơi an bình . Phan Tưởng Niệm Mục Lục


15. Khề Khà Thu Sang Chú bướm cõng nắng vờn hoa Mải mê hút nhụy bước qua tháng mười Vui chơi rầm rĩ tiếng cười Nải nê vung vãi nhụy vàng trên cây Cho nên màu lá đổi thay Từ xanh ra đỏ lại xoay ra vàng Con chim tu hú bay sang Rủ rê mây tím rộn ràng dâng mưa Chim muông thảo mộc dạ thưa Hươu nai khỉ vượn đong đưa tụ về Thế là trên khắp sơn khê Tháng mười hạ chết, khề khà thu sang Lê Miên Khương Dang Tay Tôi Hát Lời Từ Tạ Chân bước trên đường tôi ngóng trông Người xa có nhớ những chiều mong Thu xưa nắng trải vàng thành phố Lối cũ con đò, ôi dòng sông ! Nay tôi quay về thăm phố xưa Con đường thương mến dưới bụi mưa Bao năm cách trở vườn tao ngộ Còn dấu chân người trên sỏi thưa ? Người quên tôi ? Tôi chẳng quên người Khuôn mặt tinh khôi, đôi mắt cười Một làn hương mỏng trên tà áo Và tóc vương mùi lúa đồng quê ! Người đã đi rồi. Tôi đứng đây Mùa thu cũng đến dát nắng say Dang tay tôi hát lời từ tạ Ðã mấy năm rồi. Ngỡ hôm qua ! Lê Miên Khương Mục Lục


16. Phôi Pha Không gì luôn tồn tại, Mọi việc sẽ qua đi. Sinh vật cũng xuôi tay, Bốn mùa xoay vần mãi. Tên tuổi bao anh hùng, Bay trên cờ tổ quốc. Khúc khải hoàn hoan ca, Rồi cũng qua tất cả. Thay đổi từng giây phút, Tâm tình cùng tư duy. Vận nước hay thế nhân, Sống chủ trì chữ Nhẫn. Tất bật có ích gì, Bôn ba chẳng làm chi. Tự kỷ quên từ bi, Ðời còn gì hoan hỉ. Phôi pha vốn cuộc đời, Vui buồn cũng một thời, Xóa đi rồi đổi mới, Cả hạnh phúc đầy vơi. Bướm hoa còn khoe mình, Trời trăng vẫn lung linh, Tình người luôn in dấu, Cuộc sống mãi hồi sinh. Trần Thành Mỹ Mục Lục


17. Tiếng Thu Lá Thu vàng thẫm đất trời Mùi hương của gió làm tôi nhớ chàng Mỗi năm cứ độ Thu sang Tôi đi ngơ ngẫn giữa hàng phong Thu Tìm anh lãng đãng sương mù Lắng nghe lá rụng như ru cõi nào Anh ơi giờ ở nơi nao Thong dong nhàn nhã bên hào sậy lau Hay anh phiêu bạt về đâu Có còn nhớ đến mưa ngâu chốn này Vàng Thu ngắm lá Thu bay Nhớ anh nhớ quá lệ cay ngậm ngùi Từ anh vĩnh biệt nói cười Trăng không sáng tỏ đất trời âm u Xa xa trong cõi mịt mù Thoảng như vọng lại tiếng Thu ru hời Phamphanlang Mục Lục


18. Giàn Ðậu Ngự Thơ: kể chuyện đời thường mổi sáng ra vườn tỉa lá hoa nhân tiện nhìn qua giàn đậu Ngự chùm trái trở vàng no úc núc vậy là có dịp được...làm Vua... nhớ lời Mệ kể chuyện hồi xưa giống đậu ni xếp hàng quý tộc mổi mùa thu hoạch ơn mưa móc Vua ban...nên cung tiến cho Vua... lê thứ chớ hòng mà nổi lửa không chừng phạm tội lại thêm phiền chỉ để giành riêng Vua ngự thiện mới có riêng tên là đậu Ngự?!!! Ðen Trắng Ðỏ Xanh ta từng thử chưa từng chưa Ngự thử ra sao từ khi Ngài chạy nhoài bát nháo lê dân chụm lửạ..nấu nồi chè... ôi chao đậu Ngự ngọt đường Phèn thanh cảnh gì đâu mát tận đâu hèn chi dòng đậu mang tên Ðậu cũng cúi đầu cung nghinh Ðậu Ngự... chuyện kể dông dài dòng lữ thứ quê xa hạt giống tìm đâu ra may lần ghé Santa Ana chị bạn ân tình cho hạt đậu ta về nhớ Mệ tìm yêu dấu gieo hạt tìm quanh thuở ấu thời dầu dãi tháng năm vùng Quê Mới hạt giống trời quê tìm người quê! giờ giống trổ cây xanh giành né cho trái chùm bám víu mùa xưa Mệ ơi ngày nớ lộc ơn Vua nay rải lê dân mùa sây trái mai ta cung thỉnh bàn tay hái trúng mùa đậu Ngự tiến cung Vua trân trọng nhờ em thêm bớt lửa nấu nồịchè.đậụNgự.đường.phèn ....chuyện xưa Mệ kể dưng tìm đến góp vốn Thơ:kể chuyện đời thường.... Trần Huy Sao BUỔI SÁNG CÀ PHÊ hôm qua nóng toát mồ hôi hôm nay se lạnh ưng đòi nắng lên tiết Thu rồi đó bên thềm nắng vàng theo gió Thu chen lạnh buồn ly cà phê đọng hơi sương sớm mơi chiều tối bất thường đổi thay mơi vừa chớm nóng suốt ngày chiều thày lay gió heo may lạnh về sáng nay bên cốc cà phê gió Thu se lạnh tìm về quanh đây vậy là Thu đã ươm đầy khó dung nắng Hạ chỉ vầy lạnh se giọt cà phê gọi Thu về vẫy tay chào Hạ hẹn thề...năm sau... Trần Huy Sao Mục Lục


19. Những Con Hẻm Ngày Xưa ( Cảm tác ?Những con hẻm thương yêủ của Kim Loan). Nhà tôi đấy, nằm trong con hẻm nhỏ, Qua một cổng chùa vọng tiếng chuông ngân, Qua vài ngôi mộ xây bằng đá ong, Từ lâu lắm, chắc từ thời Pháp thuộc. Căn nhà màu nâu sau bờ tường thấp, Cây Lan leo bóng mát phủ hiên nhà, Lan leo qua tường, cánh cổng khép hờ, Con hẻm nhỏ dẫn vào trong khu xóm. Tôi lớn lên cùng với nhiều con hẻm, Tuổi thơ rong chơi quên cả giờ về, Có hẻm dài đường hun hút quanh co, Có hẻm ngắn quẹo ra vài hẻm khác. Người bán hàng rong cũng thành quen thuộc, Họ đi qua từng con hẻm rao hàng, Tiếng rao ban trưa đánh thức oi nồng, Tiếng rao chiều ế hàng mưa buồn bã. Hai mùa mưa nắng tôi vô tư quá, Ðâu biết cuộc đời vất vả ngược xuôi, Nếm đủ mùi qùa ngon ngọt xóm tôi, Mỗi hàng qùa rong tôi đều mong đợi. Những hẻm nhỏ tôi quen đường biết lối, Những số nhà dù chìm khuất ngõ sâu, Chẳng biết ngoài kia phố xá đèn màu, Có con hẻm nào dễ thương như thế ? Trước nhà tôi không trồng Lan leo nữa, Trồng cây hoa giấy, hoa đỏ phủ tường, Những gánh hàng rong kẻ vắng, người còn, Họ đi về đâu đường đời trăm ngã ? Tôi đã biết làm dáng từ dạo đó, Ðôi guốc cao con hẻm vũng nước sình, Nón che nghiêng e lệ sợ ai nhìn , Mộng mơ của tôi từ con hẻm nhỏ. Có một lần nghe tiếng ai gọi cửa, Thấy dáng anh bối rối trước cổng rào, Ðứng dưới giàn hoa giấy hỏi thăm nhau, Con hẻm hôm ấy đã thành huyền thoại. Gĩa từ ngôi nhà tôi đi, đi mãỉ Người với hoa vẫn ở lại phương nào, Cuộc sống tha hương đôi lúc lòng đau, Những con hẻm tôi tìm hoài không thấy. ( May, 14, 2019) Nguyễn Thị Thanh Dương Mục Lục


20. Váy Cũ Tôi tìm em trong giấc mơ tôi Chiếc váy rách, cũ thời con gái Tôi nhử tôi rút sợi chiều thật vội Se nỗi buồn chơi vơi Tôi cạn chiều. Tôi cạn bóng tôi Chiếc váy rách, cũ thời con gái Tôi khờ khạo xúi tôi tấp tểnh Víu cành xuân víu nỗi lênh đênh Chiều xập xềnh. Xộc xệch nụ cười tôi Chiếc váy rách, cũ thời con gái Tôi bỏ lửng tiếng cười từ năm ngoái Em đi rồi. Váy cũ có dần phai. *. Hà Nội, 24 tháng 09.2018 Ðặng Xuân Xuyến Mục Lục


21. Gọi Tên Những Mùa Thu Cây xanh đã điểm lá vàng Trời vào tháng Chín .Mùa sang Thu rồi Ai về nói lại dùm tôi Những mùa Thu đã vào đời không quên Giờ đây ta muốn cùng em Lật trang nhật ký gọi tên từng mùa Không lâu cùng gọi ngày xưa Mùa Thu chỉ đẹp khi vừa biết yêu Em ơi ! Còn lại bao nhiêu Là mùa lá rụng Là nhiều heo may Sáng nay Thu lại về đây Ta buồn ta gọi Thu Ngày ly hương ! CHO BẠN CHO TA Hiên chiều tựa cửa ngó ra sân Mượn cảnh vào Thu ghép mấy vần Cho bạn . hết chưa niềm tủi hổ ? Cho ta còm đó nỗi bâng khuâng ! Bạn vay không khí đưa vào phổi ? Ta mượn đườmg đi gởi bước chân ! Thôi hãy ngâm tràn câu "Tứ hải .... (1) Gọi đây liều thuốc trợ tinh thần! 1 Tứ hải vi gia TUỔI 79 Bảy tám qua rồi bảy chín đây Tuổi thêm thêm khổ cái thân nầy Ráng đi ráng đứng đôi chân mỏi ! Ðành vỗ đành bay cặp cánh gầy . Trước mắt nắng mưa còn hứng chịu Trong người bịnh tật rủ bao vây Trường Xuân , thuốc ấy tìm chưa có Thôi được ngày qua biết một ngày ! Georgia Thanh Hữu Huyền Mục Lục


22. Thương Anh ! THƯƠNG ANH! (Trích tuyển tập EM ƠI!) Em học từ hồi nào, Ai dạy em môn đó, Có thẹn thùng, nôn nao, Mà hôm nay nói nhỏ? Hóa ra em, kiếp trước Người thành thật không yêu, Nên bây chừ lận đận Phải thương anh thật nhiều? ? Em học gì thì học Kiếp này phải thuộc làu Yêu mình anh tha thiết Còn kiếp khác tính sau! À mà anh nghĩ khác: Kiếp trước em làm tàng Hành hạ nhiều công tử, Nên kiếp này... rảnh rang. Chừ có anh cao giá Công nương có dừng chân, Hay lại chê xa quá, Ngắt, véo cũng chẳng gần? Á Nghi và Anh** 4-4-1977. "Hữu Xạ Tự Nhiên" (Trích tuyển tập SAO MÀ TỘI NGHIỆP!) Chặn đầu bằng một đóa hoa Khóa đuôi những kẻ lân la sau nàng. Nàng không lý tới, làm tàng Ðại ngôn tôi tán oang oang cả làng Thơ si sáo ngữ làng nhàng Nên chưa bắt? nhĩ*, đầu hàng dễ chi! Mắt nàng bắt? nhãn* mắt ni Sao chưa xuất? khẩu* nhất nhì đoan trang? Mỗi ngày một đóa ngọc lan Hương thơm dễ nể, tỏa tràn tình si. Lan nhà gần trụi hoa, vì Thi tài: quỷ điệu, nhẫn, lỳ? ác nhơn. Nàng buông ma ngữ: -?Cám ơn!? Ơi là bắt nhĩ! Mừng rơn tôi cười. ? Thế rồi từ đó chẳng rời Thế rồi mai mối, tôi mời nàng sang Ngọc lan làm dáng khoe khoang Tỏa hương thơm ngát mừng chàng thành công. Thương hoa, thương cả tấm lòng Ngày ngày dâng tạ tơ hồng được se Ông Tơ, bà Nguyệt chở che Hương thơm bắt? khứu*, nàng về cùng tôi. Á Nghi, 3.8.2019 *Nhĩ (dấu ngã): tai, nhãn (dấu ngã): mắt, khẩu (dấu hỏi): miệng, khứu (giác): ngửi bằng mũi NỤ HÔN ÐẦU ÐỜI (Trích tuyển tập BẮT ÐỀN ANH!) Nhón chân, em nhón thật cao Vẫn chưa với tới, ngọt ngào nụ hôn Chọn chi lúc sáng trăng tròn Ðể em mắt nhắm hãy còn? sáng trưng Nhịp tim đập rộn quá chừng Anh khom xuống, thế? tưng bừng có nghe? Á Nghi, 5.5.2013 Á Nghi Mục Lục


II . Văn___________________________________________________________

1. Em Sẽ Trở Về


Nguyễn Thị Thanh Dương


Ðứng trong hành lang phi trường Tân Sơn Nhất giây phút tiễn đưa cận kề thật não lòng, cả nhà cùng buồn, hai người ở lại tiễn hai người đi xa.

Bà Tám cứ ôm riết thằng cháu nội đích tôn duy nhất trong tay, hết vuốt ve ngắm nghía nó từ đầu đến chân lại rưng rưng nước mắt hỏi cháu:

- Tèo à, con đi Mỹ có nhớ nội không?

Thằng bé 6 tuổi ôm lấy cổ bà nội:

- Con muốn ở nhà với nội, nội làm bánh khoai mì nướng cho con ăn.

Bà âu yếm mỉm cười nựng cháu:

- Cha mày, sao không trả lời câu hỏi của nội, con đi Mỹ nhớ nội không ?

- Có nội ơỉ

- Chừng nào con về với nội ?

- Mai mốt con về?

Bà Tám hài lòng:

- Ừ, con về nội làm bánh khoai mì nước dừa nướng cho con ăn.

Cái món bánh dân dã rẻ tiền này thằng cháu bà thích lắm.

Còn anh Ðịa thì mặt rầu rầu dù suốt tuần qua cô Hợi đã năn nỉ và thuyết phục anh rằng cô đưa thằng thằng Tèo qua Mỹ rồi cô sẽ trở về. Con mình yên ấm vợ chồng mình sẽ khỏe re.

Thằng Tèo đã được anh chị của cô ở Mỹ bảo lãnh diện con nuôi

Anh Ðịa cũng nghĩ đơn giản như bà Tám mẹ anh là nghèo mà gia đình xum vầy còn hơn cho thằng con đi xa coi như mất con. Cô Hợi khăng khăng so sánh người ta giàu có tốn tiền cho con sang Mỹ, con mình đi không tốn xu nào đừng bỏ lỡ cơ hộị?

Cô Hợi nói với chồng:

- Tiễn con đi Mỹ mà mặt anh rầu rỉ làm thằng nhỏ mất tinh thần theo đó, mang tiếng nó đi xa nhưng nó ở với anh chị của em chứ ai xa lạ mà anh lo anh buồn chứ.

- Dù gì anh cũng thương con nhớ con đứt ruột em à?

- Chưa biết chừng chục năm nữa Tèo gởi tiền về mời bà nội và vợ chồng mình du lịch qua Mỹ thăm nó .

Anh Ðịa thở dài:

- Chục năm nữa mà em nói như chục ngày vậy sao.

Nhìn bộ mặt chồng như đưa đám và nghe chồng nói những lời như than trách cô Hợi chỉ muốn mau dứt ra để vào trong phòng cách ly cho rồi, nhưng hai mẹ con bà Tám thì trái lại cứ cố níu kéo để gần gũi người thân phút nào hay phút đó.

Anh Ðịa lại hỏi:

- Giấy tờ cho em đi Mỹ bao lâu?

- Thì em nói anh cả tuần nay rồi, em được ở Mỹ 6 tháng để lo cho con, sau đó em về Việt Nam ở nhà phụ với anh cuốc đất trồng rau chứ không lên Sài Gòn buôn bán chạy chợ nữa, không có thằng Tèo mình cũng đỡ được chút lo lắng và chi tiêu.

- Em làm như thằng Tèo nó làm hao tiền tốn bạc lắm, tại em ham tiền muốn mau làm giàu nên mới đi buôn bán Sài Gòn xa chồng xa con, nhà người ta trong xóm này có năm bảy đứa con cũng sống nghề làm vườn có ai chết đói đâu

- Không chết đói nhưng nghèo sặc máu, nhà mình dột không có tiền lợp mái đó?

Gía như mọi ngày thì cô Hợi sẽ cãi nhiều hơn nữa, cay đắng nhiều hơn nữa, nhưng cô ngọt ngào nũng nịu:

- Em sẽ trở về với anh?đêm qua anh vui vẻ ừ rồi mà còn hỏi hoài em giận cho coi.

Anh Ðịa ráng nở nụ cười:

- Tại giây phút chia tay anh xúc động qúa, khi không cả vợ con đều đi xa..

Mẹ con anh Ðịa bịn rịn mấy cũng đến lúc bà Tám phải buông cháu, anh Ðịa phải rời vợ để cô Hợi dắt thằng Tèo đi vào phía trong phi trường..

Bà Tám cố nói với theo:

- Tèo ơi, qua bển học giỏi mai mốt về với ba với nội nghe con, nội sẽ làm bánh khoai mì nướng cho con ăn đã đờỉ

Anh Ðịa cũng chới với gọi theo vì chợt nhớ ra :

- Hợi ơi Tèo ơi, hai mẹ con đi đường bình an. Trời lạnh Tèo hay cảm cúm em nhớ thoa dầu gió cho con giống như anh và má vẫn làm cho nó nghe.

Chẳng hiểu cô Hợi có nghe hết lời nhắn nhủ của chồng không, cô giơ tay vẫy vẫy và đi luôn một mạch.

Mẹ con bà Tám cũng giơ tay vẫy chào cho đến khi hai bóng dáng thân yêu khuất vào đám đông họ không nhìn thấy nữa .

Khi cô Hợi và thằng Tèo ngồi vào máy bay cô mới thở phào nhẹ lòng và giây phút này cô mới dám tin là thật, cô sắp sửa đi Mỹ. cái giấc mộng to lớn mà cô tưởng cả đời cô không bao giờ với tới.

Cô Hợi là đứa trẻ mồ côi trong chiến tranh, họ hàng gần xa đã thất lạc, phân tán, cô sống một mình trong căn chòi lá rách bươm và làm nghề cày thuê cuốc mướn để sống, gặp anh Ðịa ở xóm khác hai người tấp vô ăn ở coi như vợ chồng, anh chỉ hơn cô là có bà mẹ gìa hết lòng thương con và căn chòi của mẹ con anh dù sao có bàn tay đàn ông cũng tươm tất hơn căn chòi của cô.

Bán miếng đất căn chòi ở xóm mình cô Hợi đưa tiền cho anh Ðịa tu sửa lại căn chòi của anh thành căn nhà đàng hoàng khi thằng Tèo ra đời.

Thằng Tèo tên giấy tờ là Thiên, có nghĩa là trời, cha tên Ðịa là đất, bà Tám đặt tên ?Trời đất? cho con cháu như thế vì con nhà nông nhà vườn sống nhờ vào trời đất. Ðất lành, trời mưa thuận gió hòa, mùa màng không thất bát là điều bà mong ước chứ bà không mong muốn gì hơn

Hai vợ chồng cùng làm vườn nuôi bốn miệng ăn hạnh phúc ấm êm được vài năm đầu, thấy làng xóm người ta lên thành phố làm ăn cô Hợi cũng bắt chước đòi lên Sài Gòn dù mẹ chồng và chồng ngăn cản, cô làm đủ thứ nghề, giúp việc nhà, bán vé số, gánh hàng rong rồi rửa chén bưng bê trong nhà hàng?.

Làm việc ở Sài Gòn mỗi tháng cô Hợi lại về quê thăm chồng con, thằng Tèo do một tay bà nội chăm sóc, bà cưng nó như ngày xưa cưng ba Ðịa của nó.

Mấy năm sống ở thành phố, lăn lóc với cuộc đời cô Hợi đã khôn ngoan lanh lợi hẳn ra.

Thấy nhiều cô, nhiều bà qúa khứ, nhan sắc và nghề nghiệp hiện tại chẳng ra gì thế mà cũng lấy được chồng tây, chồng Việt kiều bảo lãnh sang Mỹ.

Cô Hợi so sánh mình xinh đẹp hơn hẳn bọn họ và thèm khát đổi đời, anh Ðịa lù khù nhà quê của cô chẳng bao giờ có thể cho vợ con một cuộc sống khá hơn. Anh Ðịa chỉ quanh năm cắm đầu cuốc xới trồng trọt làm việc với đất đúng như cái tên mẹ anh đã đặt cho.

Theo lời khuyên của một cô bạn muốn lấy chồng xuất ngoại nên tìm chồng Mỹ chồng Tây, họ ?khờ? và dễ dãi không phân biệt qúa khứ, trình độ học vấn hay giàu nghèo như chồng Việt kiều, miễn là họ thích, họ yêu .

Thế là cô Hợi đã nhờ cô bạn đăng tìm bạn bốn phương bằng tiếng Anh để tìm chồng tây cho lẹ, nội dung là mẹ độc thân một con muốn kết bạn để đi đến hôn nhân . Kèm theo là một tấm hình mới nhất của cô Hợi.

Cô nhận được nhiều email làm quen, cô bạn đã giúp cô Hợi giao lưu thư từ và đã chọn ra một ông Mỹ khá nhất, chân tình nhất.

Ông John muốn đi đến hôn nhân với cô Hợi sau khi ông đã từ Mỹ bay về Sài Gòn gặp gỡ cô.

Những giấy tờ cá nhân cần địa phương chứng thực thì cô Hợi về xóm cũ của cô đút lót ít tiền và khai là không chồng có một con, sống lang bạt trên thành phố không nơi cư trú nhất định. Nhà chồng cách đó mấy cây số chẳng hay biết gì.

Ðược chứng thực giấy tờ cô giao hết cho dịch vụ lo tiếp.

Cô Hợi tìm cách ăn nói với mẹ chồng và chồng tin để mang thằng Tèo ra đi trót lọt.

Cô nói với họ là đã liên lạc được với người chị ruột thất lạc đang sống ở Mỹ, thấy gia cảnh nhà cô nghèo nên chị cô đã bảo lãnh thằng Tèo sang Mỹ diện con nuôi để lo cho tương lại của nó.

Mẹ con bà Tám nghe đều ngạc nhiên và dãy nảy lên từ chối, thương thằng nhỏ phải xa gia đình, nhưng cô Hợi vừa thuyết phục vừa hứa hẹn đủ thứ khiến họ cũng xuôi lòng. Nào là thằng Tèo sẽ sống với anh chị cô, sung sướng nơi xứ Mỹ văn minh giàu có và ăn học thành ông này ông nọ. Dù nó sống ở đâu nó cũng vẫn là con cháu nhà này, sẽ không quên cội nguồn cha mẹ

Nào là thời gian cô được qua Mỹ 6 tháng cô sẽ đi làm việc trong 6 tháng đó kiếm mớ vốn mang về, cô kể ở Mỹ chỉ đi giữ trẻ nhà người ta hay làm phụ bếp nhà hàng mỗi tháng cũng kiếm hai ngàn đô ngon lành, tính sơ sơ 6 tháng làm việc cô kiếm cả chục ngàn đô la Mỹ.

Cô Hợi được đi theo con trong cuộc hành trình đến Mỹ vì con còn qúa nhỏ.

Ðêm cuối cùng ngủ với chồng cô Hợi đã thủ thỉ bao lời yêu thương, bao lời hứa hẹn ngày trở về vợ chồng thảnh thơi hạnh phúc.

Cô Hợi đã cho anh Ðịa một đêm ân ái thật măn nồng . Anh Ðịa đâu hiểu rằng đó là món qùa vợ chồng cuối cùng anh được hưởng.

********************

Mẹ con cô Hợi đã về nhà ông John được hai tuần, vui vì đến được Mỹ hợp pháp cho hai mẹ con, nhưng cô Hợi cũng không khỏi áy náy buồn khi nghĩ đến mẹ chồng và chồng, hai người nhà quê chân chất ấy vẫn đang đinh ninh tin cậy nơi cô, họ không một chút nghi ngờ lòng dạ cô đổi thay toan tính chuyện tày trời mang thằng Tèo ra nước ngoài, dứt lìa khỏi vòng tay yêu thương của họ, tình máu mủ ruột thịt đứa cháu nội, đứa con trai bé bỏng.

Dù gì cô cũng chưa quên mái nhà tranh đã gói ghém mấy năm hạnh phúc của hai vợ chồng, kia là bộ bàn ghế cũ xiêu vẹo, kia là cái giường ngủ của cô và anh Ðịa chân thấp chân cao phải kê bằng nhờ cục gạch sau tấm màn gió bằng vải hoa rẻ tiền xộc xệch, kia là căn bếp có những lúc mưa hắt ướt lối vào ra nhưng cũng là nơi từng tỏa khói ấm cho những bữa cơm nghèo quây quần mà vui.

Ngưỡng cửa cô từng vào ra và ngưỡng cửa cũng là nơi bà nội hay ngồi ôm thằng Tèo chờ đón cô đi làm đồng làm vườn trở về của thời gian đầu vợ chồng bên nhaụ?

Ôi, ngưỡng cửa còn đấy, bà nội còn đấy nhưng thằng Tèo không còn cho bà ôm nó nữa và cô Hợi thì có lẽ không bao giờ trở về để bước qua ngưỡng cửa ấỷ

Một chút ân hận cô Hợi khóc rấm rức và tự hứa sẽ gởi nhiều tiền về để đền bù cho họ.

Cô gọi phôn về cho anh Ðịa.

Hai mẹ con bà Tám mừng quýnh quáng chạy sang nhà hàng xóm để nhận cú phôn từ Mỹ gọi về, nghe tiếng chồng và bà mẹ chồng rối rít hỏi thăm cô Hợi đã xót xa không cầm được nước mắt.

Họ hỏi gì cô Hơị cũng trả lời mọi thứ đều suông sẻ tốt đẹp cho họ vui lòng, bà Tám đòi nói chuyện với thằng Tèo, bà bật khóc nức nở trong phôn khi nghe thằng cháu nói 3 chữ:

- Con nhớ nội.

Bà sụt sùi hỏi tiếp:

- Ba má nuôi của con có thương con không Tèo?

- Dạ, ông John thương con lắm nội ơi..

- Ủa, ba má nuôi con đâu? mà ông ?Don? là ai ?

- Là ba con đó nội, mẹ con nói phải gọi ông John bằng ba, giống như hồi ở nhà con đã gọi ba Ðịa

Cô Hợi chụp phôn từ tay thằng Tèo để giải thích:

- Ông John quen với anh chị con, ông thấy thằng Tèo dễ thương nên gọi nó là con cũng như bà Hai Lèo ở kế bên nhà mình cũng xí thằng Tèo là cháu nội của bà vậy đó,

nhà ông John bên cạnh nhà anh chị con là hàng xóm thân thiện lắm.?

Mẹ con bà Tám nào hiểu biết gì, cô Hợi nói sao họ nghe vậy và gật gù khen thằng Tèo tốt số, ở đâu cũng có người thương.

Ông John đang ngồi gần đó âu yếm mỉm cười nghe hai mẹ con cô Hợi nói chuyện, ông không hiểu tiếng Việt Nam nên cô Hợi tha hồ nói chuyện với chồng và bà mẹ chồng.

Cô khoe với anh Ðịa:

- Tuần tới em bắt đầu đi làm cho một nhà hàng, lương tháng 1,800 đô la, chủ bao luôn hai suất ăn trưa và chiều, coi như em cất trọn ngàn tám vô tuí.

Anh Ðịa mừng rỡ:

- Úy trời, một thàng lương làm nhà hàng bên Mỹ bằng anh cuốc đất thuê cả năm, hèn gì Việt kiều về nước ai cũng le lói huy hoàng?

Anh Ðịa thật thà tính toán:

- Em làm 6 tháng về mình xây nhà tường cho vững chắc ở cả đời không hư.

- Dạ, để tuần tới em gởi đỡ mấy trăm đô cho anh và má có tiền xài

Cô Hợi đã kể với ông John cô còn vài người bà con ở quê và ông hứa sẽ cho cô ít tiền gởi về giúp đỡ họ.

Cuộc nói chuyện của hai mẹ con bên Mỹ với hai mẹ con bên Việt Nam kết thúc trong vui vẻ cả đôi bên

Cô Hợi đúng lời hứa gởi ngay ba trăm đô về cho anh Ðịa.

Một tuần sau cô Hợi đi làm nhà hàng để có tiền riêng thường xuyên gởi về cho anh Ðịa, coi như cô trả nợ tình anh ..

Ở Mỹ gần 6 tháng thì cô Hợi phôn về cho anh Ðịa và báo tin cô đã xin gia hạn ở lại thêm 6 tháng nữa vì thằng Tèo chưa quen với gia đình mới của nó nên cô chưa nỡ rời con ra về.

Bà Tám lại sụt sùi thương cháu, bà cầu khẩn con dâu:

- Con ơi, nếu con nhắm thằng Tèo ở Mỹ không được con mang nó về Việt Nam đi, nghèo đói có nhau má cũng vui.

Anh Ðịa bổ sung thêm ý của mẹ:

- Má và anh nhớ Tèo lắm, còn anh vắng em anh nằm chèo queo như thằng mồ côi vợ, mỗi lần nghe bà con lối xóm hỏi thăm chừng nào em về anh càng thêm sốt ruột.

Cô Hợi hăng hái:

- Má và anh yên tâm, thằng Tèo đang càng ngày càng yên ổn mà con ở lại thì càng kiếm thêm tiền mang về làm vốn.

Anh Ðịa nghi ngại:

- Em có chắc 6 tháng nữa về không? đừng có ham kiếm tiền mà gia hạn ở thêm như khi em lên Sài Gòn cũng nói kiếm ít vốn rồi về quê mà đi miết mấy năm trời.

- Em hứa không gia hạn ở thêm nữa đâu, em sẽ trở về mà.

Một lần nữa mẹ con anh Ðịa lại tin vào lời hứa của cô Hợi. Từ chuyện cô Hợi liên lạc được với người chị ruột thất lạc đang sống ở Mỹ rồi chị cô bảo lãnh thằng Tèo qua Mỹ làm con nuôi, cô được xuất cảnh tháp tùng theo con đến chuyện cô xin gia hạn ở lại Mỹ tất cả đều khó ai tin nổi nhưng đã qua mặt được những người nhà quê chân chất và kém hiểu biết như bà Tám, anh Ðịa. Hơn nữa cô Hợi là dâu con, là người vợ thân thiết trong nhà không tin cô Hợi sao được.

Thời gian thấm thoát trôi qua, lòng ân hận và thương hại của cô Hợi với bà mẹ chồng và chồng cũng đã vơi dần theo từng ngày, từng tháng, tiền gởi ít đi, những cuộc gọi phôn thưa dần, vả lại cô Hợi cũng không có thì giờ mỗi tuần gọi phôn về Việt Nam như đã hứa với họ nữa, cô muốn bà Tám và anh Ðịa quen dần cho tới một ngày nào đó họ sẽ đoán ra sự thật, cái điều mà cô không thể nói thẳng ra với họ.

Cô có cuộc sống mới để sống, có người mới để yêu. Qúa khứ sẽ khép lại như trang sách cũ người ta chỉ nhớ đến khi tình cờ, khi bất chợt mở cuốn sách ra trong phút giây nào đó?.

Anh Ðịa than phiền cô Hợi ít gọi điện về làm anh càng nhớ vợ nhớ con thì cô Hợi phân bày con bận đi học vợ bận đi làm vất vả, khi nào rảnh rang cô sẽ gọi phôn, anh đừng tự gọi vừa tốn tiền vừa làm mất thì giờ của cô.

Còn một tháng nữa là đủ một năm mẹ con cô Hợi đã đến Mỹ, là thời hạn cô Hợi phải trở về Việt Nam thì anh Ðịa chịu hết nổi, anh đợi khá lâu không thấy cô Hợi phôn về nên muốn gọi phôn cho vợ để nhắc nhở.

Nhưng số điện thoại cô Hợi cho trước đó đã không gọi được làm anh thắc mắc lo âu, anh gọi đi gọi lại mấy lần chỉ nghe tiếng người Mỹ nói trong máy anh chẳng hiểu gì.

Sợ mình sai sót trong cách gọi điện thoại sang Mỹ, anh Ðịa bèn nhờ một người trong xóm "kinh nghiệm" chuyện gọi phôn sang Mỹ vì con ông ta ở Mỹ, ông gọi giùm thì mới biết là số phôn này cô Hợi đã không dùng nữa.

Bà Tám và anh Ðịa hoang mang, hai mẹ con bàn với nhau:

- Hay thằng Tèo chưa quen với cha mẹ nuôi, Hợi muốn ở thêm thời gian nữa với Tèo nhưng sợ bên nhà mong nên im lặng?

- Hay là Hợi đổi số phôn nhưng bận rộn qúa chưa gọi về ?

Họ nói thế để tự trấn an mình và an ủi lẫn nhau chứ trong thâm tâm cả bà Tám và anh Ðịa đều mơ hồ cảm thấy mẹ con cô Hợi đã ngày một xa cách họ..

Bà Tám hay ra đứng trước sân nhìn trời cao mênh mông mà than mà khóc:

- Trời đất ở đây, ba Ðịa ở đây, vậy chớ thằng Thiên thằng Tèo của ba Ðịa, của bà nội đâu rồi.?

Khóc xong bà Tám chỉ biết cầu trời khấn Phật cho cháu bà bình an

Anh Ðịa thì thẫn thờ, thở ngắn than dài hết thương con lại nhớ vợ. Nhiều khi đang ngồi trong nhà nghe tiếng ai chộn rộn ngoài cửa anh hồi hộp mừng rỡ tưởng tiếng cô Hợi trở về. Lời hứa hẹn ngọt ngào của cô còn đọng lại trong trái tim anh:

- Em sẽ trở về mà.

Nguyễn Thị Thanh Dương


Mục Lục


2. Huấn Luyện Phi Hành (truyện dài nhiều kỳ)

Tình Hoài Hương



Truyen Dai
---
---------

Có Anh, có Tui... Chớ còn Ai Vô Ðây!

Phi Hành vô cùng mệt mỏi vì cứ "nằm lì" ở bệnh viện Cộng Hoà suốt tháng nầy qua tháng khác, cho đến khi khóa sinh đàn em qua Mỹ hoàn tất việc học hành xong & trở về Việt Nam, thỉnh thoảng họ đến thăm, kể cho Hành nghe biết bao chuyện vui ở quân trường Mẹ cũ. Ở đó, đã có Anh, có Tui... chớ còn Ai vô đây. Bỗng dưng... khiến Hành như bừng tỉnh cơn mê, gợi nhớ biết bao điều về thuở vàng son vang bóng. Nhớ ơi là nhớ! Ðêm đêm anh nằm bắt chân chữ ngũ (một chân tàn tật và vắt cánh tay què lên trán) anh không biết làm gì hơn, là thường loay hoay nhớ, rồi thả trí óc mơ mộng, bâng khuâng suy nghĩ, muộn phiền hồi tưởng về thời gian học ở Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân Nha Trang; & khi anh qua bên Mỹ học bay, là tuyệt vời vui vẻ lắm:
Sau nầy, Hành được anh em đã thụ huấn ở quân trường cho biết: họ bổ túc thêm những sự kiện cần thiết khác, mà đôi khi Hành vô tình đã quên, như: Về việc tuyển mộ thanh niên vào Không Quân chia ra nhiều giai đoạn: Giai đoạn trước năm 1969 (Việt Nam hoá chiến tranh) ứng viên phi hành phải hội đủ điều kiện:
- Ít nhất học lực Tú Tài I.
- Từ mười tám tuổi (18) trở lên không cần sự ưng thuận của người giám hộ.
- Ðầy đủ sức khoẻ: cao trên 1m68, nặng 50 kí lô, "pignet" tương đối, tai, mũi, họng, răng, tất cả đều phải tốt. Nhất là đôi mắt phải 20/20. Ứng viên được bác sĩ khám vô cùng kỹ lưỡng.
Khi tuyển vào Không-Quân, có thể nói là gắt gao, bạn sẽ phải ký giấy cam kết phục vụ trong quân đội, hưởng quy chế hiện dịch, mình không thể giải ngũ trước hai mươi lăm năm (25t). Ngoại trừ vi phạm quân kỷ, hay bị bệnh tật đau ốm triền miên. Khoá sinh sẽ thụ huấn ở Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân Nha Trang. Tại đây, tên của khoá được đặt tùy theo năm (thí dụ: nhập ngũ tháng 1/1963, thì tên của khoá học ấy sẽ gọi là: Khoá 63 A, những khoá sau đó lấy tên kế tiếp: 63 B - 63 C ... Khoá của bạn Hành có số ứng viên khá đông, nhưng chỉ tuyển được bảy mươi (70) người. Sau đó có một anh ghi trong khai sanh có tên Tây là: Robert Trương Công Thành, nên anh bị loại vào giờ phút chót, chỉ vì cái tên Tây, tên Pháp? (hỡi Robert là anh Rô Bẹc ơi!).

* - Trường hợp điển hình của anh Trần Lương thuộc dân Rochefort, mà mãi đến sau nầy anh mới được điều chỉnh vô ở khóa 65. Có thể anh Lương hồi đó ham vui, thèm của lạ, (hi hi hỉ) nên anh bị mấy bà đầm xinh xinh đẹp đẹp bu bám theo ?dzụ khị? mời anh đi Tây học nghề, tiện thể anh có dịp tha hồ ?chiêm ngắm? dung nhan những kiều nữ mặt hoa da phấn mắt xanh, tóc vàng. Anh là dân Ốc-xe, đi với một đám dân Rốt-sơ-pho, đầu năm 1955 anh Lương ?đậủ với chức Binh Nhị` Lần lượt, bạn bè anh xin đi học bay, học làm bác sĩ, kỹ sư, thuyền trưởng, họ làm quan gần hết. Riêng anh Lương bị cầm chân? vì nhu cầu công vụ, mãi đến đầu năm 1965 anh Lương muộn màng được ưu ái ?thưởng? cho chính mình theo học bay khoá 65B.
Ra Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân Nha Trang, anh Lương nếm sơ qua đủ ?mấy món ăn chơỉ của tiến trình đội mũ có giây bạc. Tóm lược sơ qua cuộc đời binh nghiệp hai mươi năm- ba tháng- hai mươi ba ngày của anh Lương thì thế nầy: Anh không có bằng cấp, không chứng chỉ quân sự, hay chuyên nghiệp nào từ bậc thấp nhứt đến cao nhứt trong Không Quân. Vì: do bà xã bả tài lanh gởi mấy thứ giấy ?thông hành hợp lệ? đó qua thế giới bên kia cho Diêm Vương nghiên cứu, thưởng thức tài năng cuả người dân ở miệt trên trần đời hết rồi. Chắc mai nầy qua bển, anh Lương sẽ có đầy đủ hồ sơ quân vụ ngon lành. Ha?
Nói về việc bay bổng thì Hành được anh Lương thú vị kể cho nghe:
- Lương không có hân hạnh được Không Quân cho đi học bay, vì anh bị cận thị. Nhưng trước khi đi Không Quân, thuở thanh bình Lương cũng đã từng leỏ lai rai trên mấy chiếc Piper Cub rùi. Dạo đó dù sao anh Lương cũng lớn tuổi hơn anh em cùng khóa với bạn & tôi, nên chắc là anh không bị "dần" nhiều đâu nhỉ! Cái ?Lễ Ðộ? là... "dạy một xíu" cho đàn em, chứ không phải là lễ độ với người lớn tuổi, hay thâm niên quân vụ hơn mình đâu! Cũng tựa như trong phái võ ấy mà, kẻ nào vô học sau, thì phải gọi người trẻ nhập môn sớm nhứt trước mình là: ?đại sư huynh? vậy mà! Nếu anh bị "quần" nhiều, là do anh hổng... hên đó! Vì tôi (Thiệụ..) nhớ anh Phước (Nùng là cận vệ của xếp) cũng ra đấy học điều chỉnh, mà ảnh đâu có bị ai phạt vạ gì ha! Anh ấy còn lái xe jeep chạy ven vòng đai... bắn chó nữa đó. Dù sao thì thời đó vui quá, anh Lương nhỉ. Ở đâu cũng có quý niên trưởng đàn anh, có bạn hữu, có anh, có tuỉ chớ còn ai vô đâỷ!
***

? Vừa xuống máy bay, mới bước vào ngưỡng cửa Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân Nha Trang, ai ai cũng náo nức xôn xao, vui vẻ háo hức chờ đợi. Theo truyền thống của Trung-Tâm Huấn-luyện Không Quân Nha Trang, ngày vào quân trường là ngày quan trọng nhứt đối với sinh viên sĩ quan Không Quân. Gọi là "buổi chào mừng quân trường". Sau đó họ gỡ Alpha của anh ra, và huấn nhục mình lại theo truyền thống của binh chủng Không Quân. Tại quân trường Không-Quân Nha Trang, các sinh viên sĩ quan được huấn nhục theo truyền thống Không Quân, rất cá biệt. Hoàn toàn khác với quân trường Võ Bị Quốc Gia Ðà Lạt, hay quân trường Võ Khoa Thủ Ðức. Trung-tâm của bộ chỉ huy sinh viên sĩ quan Không-Quân Nha Trang gồm có cấp Ðại Ðội, Trung Ðội... để dìu dắt sinh viên sĩ quan đàn em. Ðối với sinh viên sĩ quan đàn anh sẵn sàng "đón rước" khoá đàn em (ngoại trừ khoá đàn anh, mà trên đàn em một khoá, thì không được can dự).
Bỏ xuống bên lề những quân trang, ta được cán bộ tập hợp lại điểm danh xong, là bắt đầu chạy bộ về sân cờ của Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân (vì không có vũ đình trường như ở các quân trường khác), bạn bắt đầu chạy vòng quanh doanh trại. Dĩ nhiên các sinh viên sĩ quan chạy theo cán bộ hết lời doạ nạt, hò hét? Họ phải "rền vang hò hét? muốn bể cả Trung Tâm Huấn Luyện, là những "hung thần hét ra lửa" bất đắc dĩ mà. Cho đến khi nào đa số khoá sinh nằm gục, rơi rớt lả tả dọc đường, anh em nào còn chút sức khoẻ, thì dìu những anh em ngã gục kia về chỗ nghỉ ngơi giây lát. Và bạn lại tiếp tục bị hành hạ như thế, không kể ngày hay đêm.

Bắt đầu ngày hôm sau: Sáng. Trưa. Chiều. Tối, bạn đều phải ?tập? hít đất, nhảy xổm... đến khi mọi người đều mệt lã, thì cán bộ cho tạm nghỉ mươi phút. Mục đích cuả Trung Tâm Huấn Luyện là muốn tân sinh viên sĩ quan có một cơ thể tráng kiện, một tinh thần vững chắc, sẵn sàng nhận lãnh mọi trách nhiệm do thượng cấp giao phó (dù quá vô lý). Trong lúc huấn luyện, tất nhiên có nhiều hình phạt, lời nói của cán bộ nghe rất chói tai, bất công... buộc tân khoá sinh thi hành không điều kiện. TTHL có mục đích rèn luyện con người khoẻ mạnh từ thể chất đến tinh thần & những hình phạt sẽ hoàn toàn không làm thương tổn đến sinh viên sĩ quan. Phải nói là? ngược lại.
Ðiều quan trọng nữa là trước khi học bay, hồ sơ an ninh của mình chính xác rõ ràng minh bạch, và tuỳ theo tài khoá, các sinh viên sĩ quan được gởi đi học ở Mỹ: Về các loại máy bay cánh quạt, hay trực thăng, (hoặc theo học những lớp phi cơ quan sát tại Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân Nha Trang). Sau khi qua giai đoạn căn bản quân sự, các sinh viên sĩ quan được học Anh-ngữ, chờ đợi du học, hay học bay Cessna tại Nha Trang. Hoặc giả suốt đời làm sinh viên sĩ quan "Ðại Cồ Niên Trưởng" tại Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân.
Trong hai tháng huấn nhục, khoá sinh không được vào câu lạc bộ rong chơi trong Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân. Ngoại trừ những ngày cuối tuần, hay ngày lễ, khóa sinh mới được tiếp thân nhân ở trạm tiếp liên gần cổng quân trường.
- Ngày gắn Alpha là ngày rất quan trọng, tân sinh viên sĩ quan mặc đại lễ, quỳ gối dưới nền xi măng (không được phép kê bất cứ vật gì dưới gối à nha, nếu tự ý làm thì coi chừng a lê hấp... ra rìa), để sinh viên sĩ quan cán bộ đàn anh đến gắn Alpha trước sự hiện diện của Chỉ Huy Trưởng, toàn thể Bộ Chỉ Huy, các sĩ quan cán bộ của Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân Nha Trang. Từ đó tân sinh viên sĩ quan mới được phép xuất trại cuối tuần, họ vui vẻ ung dung đi ra phố, giống như các sinh viên sĩ quan đàn anh vậy. Dĩ nhiên, trước đó bạn được huấn thị những điều không được phép làm, như: đi xe đạp, xe gắn máy, xích lô. Quân phục chỉnh tề. Ði đứng dõng dạc. Không được vào những quán ăn bên lề đường. Tới những khu phố "cấm". Nhất là nắm tay người đẹp... dung dăng ở nơi công cộng. (PH)
***

Ngoại trừ những khoá đặc biệt vì đông quá, thiếu huấn luyện viên dạy về môn ?Căn Bản Quân Sự?. Nên họ đã gởi quý anh đó đi học tại Trường Bộ Binh Thủ Ðức, ngày 10/9/1967, để học giai đoạn I. Ấy là khoá đầu tiên của Không Quân gởi qua trường Bộ Binh Thủ Ðức. Học xong giai đoạn 1, bên trường Bộ Binh Thủ Ðức không cho họ quay trở lại trường Không Quân. Buộc lòng họ phải "trốn" về lại Bộ Tư Lệnh Không Quân). Anh Phúc trở về TTHL KQ Nha Trang 21/1/1968, gọi là khoá 68 A. Cuối năm 1968 và giữa năm 1969, vì nhu cầu ?bành trướng? Không Quân mong muốn ngành Không Quân được phát huy hơn, nên có việc tuyển chọn sĩ quan, hay sinh viên sĩ quan Không Quân từ các quân trường Thủ Ðức, Ðồng Ðế hay Quang Trung. Nhiều Hạ-sĩ-quan Không Quân sau khi nhập ngũ, họ đã cố gắng học thêm, nên khi có bằng Tú Tài I, họ được tuyển vào sinh viên sĩ quan phi hành, hoặc không phi hành (nếu là ?Không Phi Hành? thì điều kiện sức khoẻ dễ dàng hơn tí). Ngoại trừ những Hạ Sĩ Quan lão thành đi Không Quân từ thời xa xưa (trước năm 1956) thì có thể được theo học khoá Sĩ Quan đặc biệt, không phi hành (theo cấp số, nghề nghiệp như Navigator, không lưụ..)

Quân số mỗi khoá tuỳ thuộc vào con số ứng viên, có đầy đủ sức khoẻ. Trung Tâm Giám Ðịnh Y khoa Không Quân lúc nào cũng bận rộn kinh khủng. Vì họ phải lo thêm cho các sĩ quan Không Quân phi hành cần khám định kỳ hàng năm nữa. Sáu tháng học đầu tiên, khoá của anh Phúc bị ăn hiếp mọi mặt... Về sau, may sao có Thiếu Tá Nguyễn Hồng Tuyền (chức vụ thời bấy giờ) làm Liên Ðoàn Trưởng Liên Ðoàn Khoá Sinh, ông đã mạnh dạn thay đổi cục diện. Thiếu Tá Tuyền làm "cách mạng", là để sinh viên sĩ quan có quyền tự trị, tự điều hành và tránh những vụ (rất hiếm hoi, chỉ có ít người tham nhũng, ăn chận), họ quá hành hạ sinh viên sĩ quan (như từ lúc trước thời 1965). Vì vậy các khoá sinh viên sĩ quan Không Quân vào học sau nầy, có một cuộc sống trong quân trường tạm gọi "ung dung thoải máỉ hơn qúy đàn anh lão thành của họ. (TVP)
* * *

Trở lại chuyện huấn luyện sinh viên sĩ quan: một hình phạt trong thời kỳ huấn nhục tại Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân Nha Trang, mà anh Lôi Thiên ?thích nhất? là:
- ?Xoãi Cánh trên bãi cát. Ðếm sao trên trờỉ.
- Có bị phạt gì đâu! một niên trưởng thấy mình bị mấy cán bộ quần như con gà chết. Thế là ông kéo mình ra chỗ khác... xa xa... cho nằm xoãi hai tay hai chân trên cát, nhìn trời mà đếm sao. Sao trên trời đếm đếm bao giờ cho hết, có ai kiểm soát nào. Nên anh Lợi không thích sao được!!! Niên trưởng này thuộc khoá 68B chế ra cái màn phạt này. Mấy ông Niên Trưởng khoá 65 quá may mắn, những năm sau nầy họ phạt anh Liêm ít nhất cũng 100 cái (nhẩy xổm, hít đất...), còn nhiều trò mới lạ, có những tên rất kêu như:
- ?Quan Công ngồi ghế đẩủ.
- ?Phượng Hoàng rũ cánh?...
- ?Móc giò lên tủ?.
- ?Móc giò lên đà ngang trần nhà, miệng ngậm một lúc mười điếu thuốc đang cháy... (vì trong thời gian huấn nhục, không ai dám lén lút hút thuốc lá). Mấy ổng cán bộ nói:
- Không Quân là dân sang hào hoa phong nhã lả lướt nên không xài bạc lẻ (mặc dù trong túi họ không có một đồng xu. Ừ phải. Thời buổi nầy ai thèm xài đồng xu như ở thời Khang Hy chớ. Thành thử tối thiểu phải là 100). Ai làm được thì làm, nếu không làm nỗi, thì mình cứ nằm chình ình ra đó, mấy ổng phải chuyển qua hình phạt khác. Nghĩ lại mà ớn, nhưng để lưu luyến nhiều kỷ niệm vui vui ở quân trường... Nhắc lại chuyện xưa, anh Liêm cũng chỉ để nhớ những "kỷ niệm" khó quên thôi. Ðâu cũng vậy, trong một tập thể cũng có "vài con sâu làm rầu nồi canh", dù họ hơi đi quá trớn, muốn nổi danh là "hung thần" tự biên, tự diễn? thế thôi. Ngày nay bạn & tôi gặp lại nhau, không ai hận thù, không hờn oán, đôi khi nhắc lại chuyện cũ, cười với nhau, coi như những kỷ niệm xa xưa. Thì đó, có tui chớ còn ai vô đây nà! (Liêm, & Lôi Thiên).

* - Nghĩ đi, nghĩ lại chuyện đã xảy ra hơn bao nhiêu năm qua, nhiều lúc tôi thấy có một cái gì ngồ ngộ... tự ta tủm tỉm cười. Bạn LD chắc cũng có những giây phút ấy? Nếu ai không vào quân ngũ, thì không bao giờ có những cảm giác ấy! Vì vậy anh tkdf đã có bài thơ ?Tự Trách?:
Tưởng như mọi chuyện ở ngoài đời.
Bước chân vào lính, mới hỡi ơi!
Ớt cay, mật ngọt, ông cứ nuốt.
Nhai vào, mới biết nóng bờ môi.
Tôi bảo ông nuốt, sao ông nhai.
Cãi lời cán bộ, phạt gấp hai.
Thế chờ, xuống đất, chân móc tủ.
Ngu quá, bảo nuốt, sao lại nhai?

* Anh Lôi Thiên nằm xoãi cánh đếm sao trên trời, sao trời thì đếm làm răng hết saỏ Còn tui thì bị cán bộ bắt đứng đếm:
- Một ông lặt cỏ, hai ông lặt cỏ, ba ông lặt cỏ...

* Ðếm cho đúng 100 ông mà không trật, thì cán bộ cho vào hàng. ?LD tuỉ cứ phải đứng đếm đi đếm lại hoài, mà cứ trật tới trật lui... Tới bây giờ mỗi lần nhớ tới, bạn ấy và tôi đếm đi đếm lạỉ mà chưa bao giờ đếm được tới 100 ông?
* LD đứng một chỗ đếm 100 ông lặt cỏ, vẫn còn đỡ khổ, đàn em Luckyluke bị đứng theo kiễu con nhà võ: ?Phượng Hoàng sa bãi c...?; là đứng hai tay giăng ra như cánh chim, một chân co lên, mà đếm: ?Một ông lặt cỏ, hai ông cỏ lặt, ba ông...? Ðếm tới khoảng 20, thì chân em run, mắt ?em? hoa... Nếu đếm sai, hoặc lỡ nói lái chữ ?cỏ lặt?, thì bị "thưởng" thêm 50 nhảy công lực. Riêng anh Lôi Thiên phè cánh nhạn đếm sao trời, thì quá đã: ?một ông sao sáng, hai ông sáng sao, ba ông...? Chưa kể buổi trưa nắng, ?em? bị chống tay thế chân chờ trên đường nhựa, ta bị phỏng cả hai tay (sau này rút kinh nghiệm, ?em? thủ hai miếng gỗ, để tránh bị phỏng tay, là hết đường tương chao viết lách, cầm đũa ăn, uống, v.v...).

Nguy hiểm nhất là nhìn mặt trời. Ðúng là quái chiêu, như NT Nghịch Nhĩ đã viết, hư mắt như chơi! Còn ai bị cạo đầu, thì bị chơi ngay một đường ranh ở chính giữa đầu ta, như xa lộ không đèn, Ôi! ?Tóc chẻ hai sầu chia đôi ngã?. Cứ mỗi lần nhắc tới vụ ?huấn nhục?, là ?em? vừa tức vừa buồn cười!!! Nhưng có lẽ nhờ vậy mà qúy anh Không quân đã học hỏi được nhiều điều hay, và nhẫn nhục đấy. Phải thế không; Thưa quý anh khả kính ơi!
***

Riêng về anh Phúc sau ngày mất nước 30/4:
Trở về chuyện của anh Phúc lúc nhỏ: lúc ấy tôi mới lên năm tuổi, tôi đã chứng kiến tám mươi ba (83) dân phu đào kinh dẫn thuỷ nhập điền, bị tàn sát bằng mã tấu. Họ nằm chết la liệt, ngổn ngang cạnh Quốc Lộ 4, gần nhà ông nội của tôi. Trước đó tôi thường nghe nội, ba tôi kể lại:
- Những hành động dã man của Vẹm, thì không thể nào tả hết. Trong số đó có người anh của nội bị bắt, đem đi chôn sống nơi nào. Sau 30/4 bọn ác ôn lại tái diễn thảm kịch kinh hoàng. Họ giết hại ông nội, còn tịch thu tài sản, đồ đạc, mấy ngàn giạ lúa ba tôi vừa mua vài tháng trước. Chẳng những vậy, má tôi bị truy tố, vu khống má hoạt động cho CIA, vì trong nhà có những tấm "mui xe GMC", ba tôi mua, để che lúa khi trời mưa. Tất cả ruộng vườn đều bị tịch thu, nhà cửa bị bọn chúng chiếm đóng. Bà nội chín mươi (90) tuổi, cùng cả nhà phải đi xuống ở nhà sau. Cũng may, nhờ bên ngoại giúp cho bữa đói bửa no, nên đại gia đình chúng tôi cố gắng sống lăn lóc qua ngày.

- Ba tôi ngày xưa làm nghề gỗ, thường đi Túc Trưng mua gỗ đem về cưa ra bán, đến khi bà Nhu dành độc quyền khai thác, ba tôi đổi sang hành nghề bán lúa gạo nuôi đàn con tám đứa. Cho đến giờ phút nầy, tôi không hối hận về những việc làm ngày xưa, mà cho là mình làm đúng, tiếc rằng "mãnh hỗ nan địch quần hồ". Tôi có nên xoá bỏ hận thù không? Sao? bao nhiêu gia đình tan nát vì lũ người không ra người? ngợm không ra ngợm kia, mà xóa bỏ ranh giới giẹp tan hận thù, coi đành sao ta? Gia đình vợ con tôi xa nhau đúng 14 năm 3 tháng và 10 ngày, tôi qua Mỹ đây năm 75, sống lây lất từng ngày, lấy hạnh phúc gia đình của bạn bè làm niềm vui, cho đến năm 1989 vợ và con bé gái mới sang Mỹ. Sau đó chúng tôi có thêm thằng nhóc, nay ngoài hai mươi tuổi. May mắn cho tôỉ nếu tôi ở lại, chắc chắn bị giết bởi những tên CS/30. Bọn nó rình ngày rình đêm ở cư xá Thanh Ða (nhà tôi) cũng như ở quê tôi, chờ tôi trở về.

Sự thật tôi không muốn đi ra khỏi lãnh thổ Việt Nam sau ngày ?mất nước?, khi chúng tôi đi theo gia đình đứa em vợ định ra cổng Phi Long, nhưng bị Quân-cảnh chận lại, năn nỉ thì nó bắn liên tục ba tràng M16, buộc lòng tôi phải leo xuống xe, không nói một lời từ biệt ai. Ðến trưa tôi được lịnh di tản về Cần Thơ, mãi lo gọi điện thoại về Sài Gòn xem vợ con về tới nhà chưa. Nhưng tất cả tổng đài đều không ai trả lời. Thất vọng quá, tôi vừa bước ra cửa phòng Quân Báo của Tr/tá Bích, Tr/tá Huynh PÐ Phó 518 di chuyển (taxi) ngang qua. Thấy tôi, ông ngừng xe lại bảo tôi leo lên chiếc AD5 phía sau, để trở về Tân Sơn Nhứt. Tôi là người sau cùng và thứ hai mươi ba trên chiếc AD5 chật hẹp. Vì lên sau cùng, nên chịu khó cong người và ép mình ở phía sau đuôi, giữa hai sợi dây cáp điều khiển phi cơ.
Khi đến Utapao, tôi tìm mọi cách trở về Việt Nam, thế nhưng cả Thái Lan và Mỹ đều không cho. Tôi đành phải qua Guam. Tại đây tôi chần chờ chưa chịu sang Mỹ, cho đến khi đám người đòi về Việt Nam trên chiếc tàu Việt Nam Thương Tín làm loạn, đốt phá doanh trại, treo hình già Hồ và cờ CS, tôi tự nghĩ: tôi có thể trở về để chịu khổ với gia đình và vợ con tôi. OK. Nhưng tuyệt đối tôi không thể cúi đầu, nịnh bợ chạy theo VC, nên tôi đi Mỹ ngày 4/6/75.

Thật ra vợ con tôi có dịp rời VN ngày 25/4/75, nhưng hôm đó ông Thiệu "mượn" chiếc phi cơ ấy đi Ðài Loan, rồi ngày 27/4/75 vợ tôi đổi ý, không muốn đi, thà ở lại sống chết bên nhau, vất vả lắm tôi mới thuyết phục vợ. Tôi đinh ninh vợ con có tên trong danh sách chuyến bay đã ấn định, chúng tôi không chen lấn, từ từ sắp hàng. Khi tới phiên thì chỉ còn một chỗ cho vợ tôi mà thôi. Ông Ðại/Tá NvR, Chánh Văn Phòng Tướng Tư Lịnh Không Quân không cho đứa con gái vừa tròn 7 tháng lên máy bay, ông viện dẫn đứa nhỏ đó dù ngồi trên lòng mẹ, cũng tính một chỗ ngồi? Vì chỗ quen biết với vợ chồng tôi, ông ?hứa "lèo" sáng mai có chuyến khác sẽ dành ưu tiên cho vợ con tôi.

Ôi!!! Ngày maỉ không bao giờ đến; vì đây là chuyến cuối cùng. Ðúng là "cái số bốc cứt". Sau nầy, nhiều người cho tôi biết "chỗ ngồi của vợ con tôi trên máy bay ấy, thì "bị ai đó" đem bán cho đám Ba Tàu Chợ Lớn?! Vô cùng trớ trêu, khuya ngày 29/4/75 VC ào ạt pháo vô phi trường TSN, một trong những người liều chết cất cánh bay lại là tôi!, để bảo vệ hàng ngàn người trong TSN (có ?hắn tả trong đó). Chỉ có một điều về KQ thì phi cơ Skyraider thường bay hợp đoàn ít nhất từ hai chiếc trở lên, mỗi chiếc đều mang bom đạn tối đa từ 6 đến 10 trái bom. Trong lịch sử KQ chưa có ai cất cánh một mình, ngoại trừ tôi (vì phi trường bị pháo, bất đắc dĩ tôi phải cất cánh một mình).
"Ông ta" khác một trời một vực với các bạn của tôi hằng thân quý, nhất là khác hẳn anh Cố Tr/Tá Phạm Văn Thặng, người đàn anh khả kính của tôi, anh từng sống chết với đồng đội tình như anh em, có thể nói còn hơn vậy nữa. Ðời tôi gắn liền với anh ấy, dù khi anh còn sống hay đã chết. Mỗi năm vào ngày giỗ của anh, lòng tôi bâng khuâng muộn phiền, đứng ngồi không yên, buồn man mác như đã mất đi những gì quý báu, vì tôi thương anh lắm! Tôi luôn nhớ lại bao nhiêu kỷ niệm ngày nào... Ở những nơi đó, đã có anh. Có tuỉ chớ còn ai vô đây!
* * *

Trân trọng mời độc giả xem tiếp chương sau



Tình Hoài Hương



Mục Lục


3. Lặn Và Mọc

Bạch Liên





Mặt trời lặn chiều tà buồn tẻ
Sáng ngày mai vui vẻ mọc lên
Tròn xinh duỗi sóng nằm trên
Ðường cong trái đất lênh đênh chân trời
*
Mặt trời mọc rong chơi tỏa nắng
Cho cỏ cây diệp lục tố xanh
Lá non, đọt ngọn vươn cành
Xum xuê nhánh rộng, xoay quanh bóng dài
*
Trưa dần xế nắng say tím biếc
Hoàng hôn buồn nuối tiếc ngày trôi
Ðêm về ẩn nấp sau đồi
Ðêm dài an giấc, Trời cười vươn vai
*
Hừng đông sớm Trời lay thức dậy
Vững niềm tin, không ngại bước đi
Xênh xoang vỗ cánh chim di
Tang bồng hồ thỉ ít khi chân chùn

Vạn vật là biểu tượng vẽ vời nên bức tranh nhân loại. Bao gồm tất cả những tố chất, nhân, sinh, vật, hiện hữu trên quả địa cầu tròn trĩnh này. Trái đất là một hành tinh trong muôn ngàn thiên thề du hành trong vũ trụ bao la. Theo ý nghĩ nhỏ bé của tôi thì, hình như, chưa khoa học gia hay nhà nghiên cứu nào có thể đếm hết, hoặc ước lượng có bao nhiêu mảng thiên thạch long rong trong không gian mênh mông vộ tận này.

Gần nhất, mắt trần chỉ thấy mặt trăng là người bạn thân cận, song hành với thế nhân mỗi ngày. Nàng Trăng cứ xoay vòng quanh trái đất không ngừng nghỉ trong hai mươi bốn giờ liên tục, để mang ánh sáng đến vùng tăm tối, và ngược lại. Nàng Nguyệt Nga rất công bằng và không bao giờ thiên vị. Nghĩa là, nàng rất công bằng, không cho vòm trời trái đất này nắng nhiều hơn, hay bao trùm đêm đen vòm trời kia dài hơn.

Thời khoá biểu đều đặn của mặt trời lặn khuất vào buổi chiều tà, và vươn cao tỏa sáng khi hừng đông cựa mình thức giấc. Hai ý nghĩa lồng trong hai hành động thuần thục này, giúp cho thế nhân bài học về chu trình di chuyển của quả địa cầu, theo cái nhìn tư duy của từng lối suy nghĩ sâu sắc, theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng:

Nghĩa đen

· Ánh Sáng mặt trời ươm vàng mật ngọt hay chói chang hâm nóng trái đất với mục đích yêu thương, luôn năng động giúp đỡ con người. Vitamin D giúp da vẻ thêm hồng hào tràn đầy sức sống. Là diệp lục tố quan trọng tạo nên màu xanh bóng láng, giúp cho cành nhánh xum xoe phiến lá mượt mà.

· Sau khi làm tròn nhiệm vụ thả sợi nắng ấm nồng, mặt trời phải xoay về vùng trời tối đen hôm qua, mang sức sống dâng trào đến vạn vật ở góc không gian khác. Và cứ thế vitamine D nhân ái luôn trang trải tấm lòng thương người của ông vua Mặt Trời, hiền hòa lặn và mọc trên thiên đỉnh.

Nghĩa Bóng

· Khi mặt trời tỏa sáng, hình như cho loài người niềm tin yêu rạng ngời, khi con đường tương lai của ai đó đang trong tình trạng tốt đẹp, đang thăng hoa bước tới hạnh phúc.

· Trên cõi trần gian tạm bợ này, không có điều gì vui hay buồn, hoàn toàn là bất biến. Không ai ngồi mãi trên đỉnh danh vọng đến ngàn năm. Không ai sa cơ thất bại đến trăm năm. Luật tuần hoàn luôn xoay chuyển theo chu trình quân bình của thiên nhiên và đất trời.

· Nắng thiêu người, khói bốc cao tạo thành mây đen vần vũ. Trong đám mây tối mù tối mịt, không tìm thấy một giọt sáng le lói nào, luôn dung chứa hơi nước uẩn khuất, nằm đầy rẫy trong khối mây ấm ức. Một ngày hơi ẩm quá nặng trĩu, bắt buộc lượng nước bung tràn, tạo thành giông bão hay cơn mưa tầm tã suốt đêm, lẫn ngày. Sợi nước trong veo buông thả ào ạt, tắm ướt góc trời. Nắng và mưa là hai bạn tâm giao, luôn chung tình chung thủ, đồng lòng trợ giúp thế nhân và vạn vật tồn tại mãi.

· Nhìn những diễn biến xảy ra hàng ngày trên lớp vỏ trái đất vô ưu, ầu ơ kề vai sát cánh, dàn trải theo thiên thời, địa lợi và nhân hòa, ta có thể rút tỉa ra được bài học quí giá. Bài học hun đúc tinh thần. Không ai buồn khỗ mãi đâu. Qua cơn bỉ cực, ta chụp bắt tia sáng huyền thoại vừa loé lên ở cuối con đường hầm tăm lối. Niềm tin sẵn sàng nâng ta đứng lên đi tiếp con đường trước mặt. Một chút mặt trời trong ly nước lạnh đang long lanh vẫy tay chào vui, dịu dàng mở cửa một chặng đời mới hoan ca.

Sanh ra ai cũng ngây ngơ
Vào đời vướng gai bất ngờ
Thăng trầm dạy ta bài học
Mới biết đời không là mơ
*
Không ai nghèo mãi suốt đời
Cứ nhìn mặt trời lặn, mọc
Phận người mọc, lặn như Trời
Buồn chi, vui sống thảnh thơi

Bạch Liên

Mục Lục


4. Tui Ði Mỹ - Tập 2


Hai Hùng SG




TUI ÐI MỸ
Tập 2: Ði siêu Thị & dạo phố ăn đêm
*
Ông Taxi chở đoàn tụi tui gồm tám "Trự" đến ngay sân của Khách sạn Hollywood, khách sạn này nằm gần cuối đại lộ (Danh vọng) ở Hollywood City, nhìn đồng hồ cũng xấp xỉ mười giờ đêm, sau khi nhận phòng tui với thằng Bảo ở chung một phòng, còn lại mấy đứa trong đoàn cũng ở các phòng kế cận cùng một dãy nhà, khách sạn nhỏ bên Mỹ rất hay, người lạ bên ngoài không thể lợi dụng trà trộn để đột nhập vô, vì đầu và cuối dãy nhà họ làm cửa kính kín mít, họ lắp khóa thẻ từ chỉ có khách thuê phòng mới có thẻ để ra vào.

Căn phòng tui ở rất sạch sẽ, drap giường, áo gối trắng tinh thơm tho sẽ cho tui giấc ngủ ngon sau hơn hai mươi bốn giờ "Bầm và giập" ở "trên trời", vô phòng tắm và Toilet cũng thật sạch sẽ, nhưng có một điều tui lấy làm lạ bàn cầu đi vệ sinh bên đây không hề có cái vòi xịt rửa như các khách sạn bên Á châu của mình, họ gắn cuộn giấy vệ sinh trên tường, giải quyết bầu tâm sự xong sẽ dùng giấy giải quyết, thấy thật bất tiện không như bên nhà, thằng Bảo lên tiếng:

-Ngoại, không có vòi rửa sao ..... được.

Tui muốn ú ớ với nó, vì mình cũng như "anh ta" mới đến Mỹ lần đầu, mọi điều mới mẻ khiến tui giống thằng khờ ra tỉnh, nhưng tui ra vẻ hiểu biết tui nói với cháu:

-Con ơi, thì ở đâu quen đó, cứ ăn theo thuở, ở theo thì đi con, ta sao mình vậy muốn khác đi cũng đâu có được, con đi xong rồi con mở vòi sen vệ sinh lại thôi.

Nói vậy chứ bên Mỹ khi mở vòi nước trong cái bồn tắm nó lạnh ngắt, nước phun ào ào hơn cái "Phong ten" nước công cộng ngày xưa ở xứ mình nữa, vặn khóa điều chỉnh cho nước ấm lên thì mất hết nhiều nước xả bỏ lúc mới mở, quen với tiết kiệm nước bên nhà tui muốn vặn nhỏ lại cũng không được nên thây kệ, tui thầm nghĩ :

"Ở Mỹ mà ta"...

Tắm rửa xong vừa định ngã lưng thì tiếng gõ cửa dồn dập khiến tui nhớ lại thời "Bao cấp" bên nhà, đêm hôm khuya khoắt đang mơ màng trong giấc điệp thì tiếng gõ cửa kiểu này chỉ có mấy người công an đi kiểm tra hộ khẩu thôi (Giờ thì không còn xảy ra việc xét hộ khẩu về đêm nữa), tui nói giỡn với thằng cháu ngoại:

- Passport con đâu coi chừng mấy ông "Phú lít" Mỹ họ xét giấy tờ đó.

Thế kỷ hăm mốt rồi dễ gì "Khè" được mấy đứa nhỏ có điều kiện học hành và hiểu biết mọi điều thông qua cuộc sống hàng ngày và qua Internet nên chú Bảo nhà ta "dợt" tui liền:

-Làm gì có vụ đó ông ngoại, Mỹ chứ đâu phải bên mình đâu ngoại.

Tui mở cửa phòng và lú đầu ra hỏi:

- Ai đó, có gì hông ?

Nghe tui xổ tiếng (Việt Nam mít),chú Bảo nhắc khéo:

- Ðang ở Mỹ nha ông Ngoại.

Tui ngớ ra rồi chợt nhớ mình đang ở Mỹ, nói tiếng Việt lỡ người Mỹ đứng đó sao họ hiểu được.

Tiếng gõ cửa kia của mấy đứa nhỏ rủ đi siêu thị gần khách sạn để mua vật dụng linh tinh, mua sữa cho chú Bảo, mua trái cây, mua Bia, mua hằm bà lằng. V.v...

Siêu thị bên Mỹ rộng lớn hàng hóa dồi dào, cũng phân ra khu bán hàng theo nhóm, trái cây, bia rượu...
Sau khi cả đám quần thảo khắp siêu thị, tụi tui cũng quơ đầy nhóc một xe đẩy, khi ra tính tiền thưởng đâu sẽ "khẳm bạc" ai dè có hai trăm mấy, so ra nếu mua bên nhà thì "Khẳm" thiệt chứ chẳng chơi, đem hết về phòng cất hàng hóa đâu đó xong thì cả đám kéo ra đường kiếm tiệm quán nào đó để ăn khuya, tụi tui thả bộ theo đại lộ trước khách sạn, đến một ngã tư thấy một xe bán thứ bánh giống như bánh mì Thổ nhĩ Kỳ, rất nhiều người chờ quanh đó để mua, bên Mỹ mua bán hoặc giải trí ..đều phải xếp hàng, không có chuyện đi sau mà chen lên trước, ai mà làm vậy cũng không ai phản ứng gì nhưng tự mình mắc cỡ không dám làm như vậy, vì sẽ bị khinh khi thiếu hiểu biết trong cuộc sống.

Lòng vòng một hồi cả đám kéo vào một tiệm ăn của người Mễ Tây cơ, tiệm thấp lè tè dưới ánh đèn vàng vọt, họ trang trí những biểu tượng của người Mễ, như cái nón rộng vành, như cây xương rồng, họ cũng làm một hòn giả sơn nước chảy róc rách qua hang động nho nhỏ nghe thật êm tai, nơi chế biến loại bánh gì của Mễ, họ bỏ ra dĩa cho mình cuốn lại , trong đó thịt thà rau củ gì đó tui cũng chẳng biết, nhưng mùi thơm thì khỏi chê, cuộn xong chấm (nước sốt) của họ đem ra ăn rất ngon, tám trự mà tốn vỏn vẹn có mười lăm đồng, tui buộc miệng:

- Chèn ơi sao rẻ dữ vậy cà?

Anh chàng đầu bếp chánh gốc Mexican, nghe tui nói vậy chẳng biết anh có hiểu gì không mà anh chàng đưa mắt nhìn tui, nhỏ con tui nói :

-Họ quan sát mình nãy giờ, họ thấy mình ăn hết và có vẻ ngon miệng thì họ rất hài lòng, họ nhìn là vậy.

Mấy nhỏ thanh toán hóa đơn ăn uống xong, trước khi rời khỏi bàn các cháu để lại một ít tiền "Típ" cho người phục vụ mình, đây là nét văn hóa của xứ người tui thấy cũng hợp với đạo lý của người Việt mình.

Ðứng nhìn anh chàng đầu bếp trổ tài chiên xào các món cho bàn khác, anh ta múa cái dụng cụ để xào một cách thuần thục, thấy tui nhìn một cách chăm chú, anh ta bèn hỏi:

-Where are you From?

Hồi trước tui cũng học lỏm bỏm cuốn (English for today) nên cũng nghe được các từ thông thường nên tui xổ đại luôn :

- I am from to Vietnam (Sai gon).

Anh ta nhìn tụi tui ra chiều khoái chí :

- Oh . Vietnam good good.

Chia tay cái tiệm ăn người Mễ này để lại cho tui cái dễ nhớ nhất là chùm ớt Mễ trái xanh trái đỏ rất lớn treo lủng lẳng xen với củ hành thật to, và không biết hành lá hay gia vị là gì nó cũng to kỳ lạ, đúng là ở Mỹ cái gì cũng to hết.

Sáng hôm sau, vô phòng ăn nhỏ nhắn của khách sạn, ở đây cả trăm phòng khách thuê chật kín, vậy mà chỉ có ba cái bàn với hàng băng ghế dài cặp sát mí tường, và thêm vài cái ghế bọc nệm, tui nghĩ nếu giờ ăn sáng từ bảy đến chín giờ thì lúc nào cũng sẽ đầy người lấy đâu đủ chỗ ngồi, nhưng không như tui nghĩ, nhiều gia đình họ xuống lấy thức ăn xếp vô dĩa bằng giấy, lấy cà phê hoặc nước uống, nước trái cây hoặc sữa cũng bằng ly giấy, họ đem về phòng ăn không ngồi lại ăn uống cà kê dê ngỗng như văn hóa ẩm thực của người á châu mình, cũng có người ngồi lại tại chỗ nhưng chỉ mươi phút là họ tự đứng lên ra ngoài nhường chỗ cho người khác, nếu ai ngồi lì tại chỗ sẽ bị ông nhân viên coi sóc nơi đây nhắc khéo thì cũng hơi ê mặt, vì họ ghi tấm bảng "chần giần" ngay quầy tiếp tân đại khái như sau :( Mỗi người chỉ ngồi tối đa 10 phút).

Người Mỹ, hoặc khách du lịch ở đây họ ăn sáng nhẹ nhàng và đơn giản, một hai miếng bánh mì nướng trét ít bơ mặn, một ly cà phê, chút trái cây là xong, không cầu kỳ và tốn thời gian như người á châu, nào là bánh cuốn, mì thập cẩm, hủ tíu, cơm tấm sườn bì chả , ôi thôi tùm lum ăn uống đã đời ngồi tán gẫu cả buổi mới chịu đi làm, quả là sự khác biệt của hai nền văn hóa đông và tây.

Ăn sáng xong buổi sáng đầu tiên tụi tui đi theo chương trình Tour lập sẳn (cũng nên nói thêm chỗ này, nếu các bạn mình đã có người từng đi Mỹ rồi thì mình ghi danh đi tour theo công ty nào đó, họ sẽ thiết kế tour theo yêu cầu của mình, họ đặt khách sạn và vé may bay khứ hồi luôn cho mình, xong xuôi tới ngày lên đường cả nhóm cùng đi không cần phải có hướng dẫn viên du lịch đi với mình, nhưng muốn được vậy mình phải có uy tín và cam kết quay về cố quốc đúng ngày giờ để tránh ảnh hưởng đến hoạt động của công ty họ về sau).

Kêu hai xe Taxi thông qua ông tiếp tân ở khách sạn (Vì mình đâu có sim điện thoại và đâu biết số máy của các hảng Taxi hoặc Uber đâu mà gọi). Ít phút sau hai chiếc taxi màu vàng ghé lại, tụi tui chia ra hai nhóm cùng ngồi lên xe trực chỉ đại lộ Danh vọng của Hollywood, xe chạy chẳng bao lâu đến trung tâm đại lộ này, nơi đây thật đông vui, khách du lịch đi tới lui nườm nượp, cả đám tụi tui đặt chân đến con đường mà ai một lần trong đời cũng nên ghé qua cho phỉ chí, mải mê xem tên các nhân vật danh tiếng gồm các ngôi sao điện ảnh lẫy lừng qua mọi thời gian, tui chú ý hai ngôi sao mà dân Á châu hay đứng lại chụp ảnh là Jacky Chan (Thành Long) và ông Trump (Tổng thống đương nhiệm).

Ðang đứng chụp ảnh các cửa hàng trên đại lộ này, một đứa cháu trong đoàn của tui được một anh mặc nguyên bộ đồ Super Man
( Siêu nhân) quàng tay qua vai cháu để cháu cùng chụp ảnh, thằng nhỏ sướng rân trời, trong bụng nó nói ô sao bên Mỹ tốt quá vì họ thân thiện vô cùng, họ mặc đồ những nhân vật trong phim cho du khách chụp ảnh quá đã luôn, sau khi cháu giơ điện thoại lên bấm vài pô, nó nghĩ rồi sẽ gửi ảnh về cho bà xã bên nhà coi thấy nó oai hẳn lên chưa, vì mình được cặp kè với nhân vật mạnh mẽ trong các loạt phim chiếu trên vô tuyến truyền hình thập niên sáu bảy mươi tại Sài gòn, chưa kịp sướng với ý nghĩ này, anh chàng Siêu nhân chìa tay ra đòi hai mươi Dollar tiền công đứng chụp ảnh chung với khách, thằng cháu nọ chới với vì bị đòi món tiền nợ trên trời rơi xuống này, nhưng nó cũng phải đành gửi cho anh siêu nhân để anh ta tìm mối khác làm ăn chứ không thì bì rầy rà không kém, cũng chưa hết điều lạ lẫm khác đâu, cũng một đứa trong đoàn được một anh ca sĩ không biết có phải là ca sĩ chuyên nghiệp hay không, anh ta dúi vào tay thằng cháu mấy dĩa nhạc CD có in hình anh ta, anh ta nói ( tui dịch ra luôn):

-Mầy là du khách đến thăm Hoa kỳ, tao tặng mầy mấy dĩa do tao trình bày để làm kỷ niệm.

Tội nghiệp thằng nhỏ đúng là con nai tơ lần đầu đến Mỹ nên bị gạt là chuyện không hề lạ, nó còn đang lưỡng lự chưa biết xử trí ra sao, thì ông nội ca sĩ ( mà ca lẻ cũng không chừng) dọt đi mất dạng, thằng nhỏ đang săm soi tìm coi có bài hát quen thuộc nào không, nó thất vọng vì tên những bản nhạc nó chưa từng nghe đến bao giờ, thôi kệ nó nhét vào cái túi xách lúc nào cũng kè kè bên mình để về Sài gòn nghe sau (Ca sĩ này cũng ký tên vô các CD này nữa nha các bạn).

Ðang định dợm bước đi theo chúng tôi, thằng nhỏ được tặng CD bị bàn tay của ai đó nắm vai kéo ghì lại, rồi bằng cái giọng anh chị bự hắn đòi trả tiền mấy dĩa CD, tên này nói nó là người đại diện độc quyền của ca sĩ nọ, những ai được tặng dĩa đều phải trả cho nó một số tiền, không trả là không xong với hắn, thằng nhỏ đoàn tui phát hoảng móc mấy CD ra định trả lại nhưng tên nọ lắc đầu, ý nói "Hàng mua rồi miễn đổi trả lại", đành ngậm bòi hòn làm ngọt cháu nọ phải bấm bụng trả mấy chục Dollar cho mấy cái dĩa nhạc trời ơi đất hỡi nọ (âu cũng là bài học nhỏ khi đến xứ người).
(còn tiếp)

Sài gòn 13.7.19 (10:52am)



****

Hai Hùng SG

Mục Lục


5. Huyền thoại R2


ChinhNguyen/H.N.T.


TUỲ BÚT

Huyền thoại R2

(Tuỳ bút Phiếm)


Ngày xửa ngày xưa thời gian không rõ có một đôi uyên ương ra chào đời trước sau một năm.Theo Tử-vi Lý-số,chàng vốn giòng thanh long đằng vân trên bàu trời bao la bát ngát.nàng thuộc giống bạch xà lướt nhẹ trên hoa đồng cỏ nội xanh mát ngút ngàn. Ðôi trai tài gái sắc này gặp nhau do sự quen thân của hai vị thân phụ và là bạn tri kỉ với nhau,cả hai đều là bậc túc nho. Ðó là cơ duyên chàng nàng sơ ngộ,ngoài ra chàng là dân Chu-Văn-An,nàng là dân Trưng-Vương,nên mau chóng trở thành một cặp vợ chồng rất xứng đôi vừa lứa. Tuy nhiên,nếu muốn biết nguồn gốc sâu xa của mối duyên lành đó, đồng thời để xem khoa Tử-vi Lý-số có đúng không, có lẽ phải đi tìm trong thiên kỷ mịt mù của thời đại xa xưa, đúng ra phải bay vào vùng hư hư ảo ảo của vũ trụ,của đất trời,của cõi thế gian.

Kìa ! một con rồng đang uốn khúc trong mâỵVẩy rồng óng ánh như bạc. Rồng có vẻ buồn,đang ngó xuống trần gian như tìm kiếm cái gì.Trời thấy rồng cô đơn trong đám mây vần._Con tìm aỉ_Vâng,con đang muốn tìm người ở dưới kia để làm bạn trăm năm._Ta sẽ giúp con,nhưng con phải tạm thời hóa thân thành một hình hài khác,nhẵn nhụi và trơn chu,để hoà hợp kết thân với một sinh vật đẹp như con đang ở dưới đó.Con hiểu ý ta chứ?

Ô kìa ! một con rắn xinh xinh hiền hậu đang uốn mình trên ngàn cây lung lay trong gió,mắt ngước lên ngắm những vần mây lảng vảng trên bầu trờị_Con thấy gì không?Một con rồng quí đang lủi thủi trong mây,ta muốn giúp nó tìm bạn trăm năm.Thời gian sẽ trôi nhanh và cuộc đời sẽ trở thành ngắn ngủịTheo ý ta con nên chọn sớm một bạn trăm năm.Và ta sẽ là Ông Tơ kết mối duyên lành cho con.

Rồi Thu tàn Ðông tới,Xuân qua Hạ tớị..Rồng và Rắn gặp nhau,kết mối duyên lành trăm năm.Nhưng vì tình yêu quá mạnh,rồng đã tiến xa hơn điều kiện do Trời đã đòi hỏi,tức là tự ý cắt bỏ vĩnh viễn bộ vây cố hữu của mình để tình yêu tồn tại thiên thu với nàng rắn dịu hiền xinh đẹp đang sống ở vùng đất âm áp của địa cầu,không phải trôi giạt bồng bềnh trên những tầng mây cao tít,vừa lạnh lẽo vừa cô đơn.Tiếp theo,rồng lặp đi lặp lại quá trình hoá thân để hoàn toàn trở thành rắn,và ở laị với nàng rắn vĩnh viễn. Có lần nàng hỏi chàng có hối tiểc đã bỏ bộ vây,vẩy,chân,móng vuốt của mình hay không.Chàng âu yếm trả lời rằng được hoá thân giống như nàng là điều chàng vô cùng thích thú.Tuy nhiên,nàng vẫn đêm ngày cầu xin Trời có cách gì thoả đáng cho cả đôi lứa để có thể bảo đảm được cuộc sống hoà hợp vịnh viễn bên nhau.

Một buổi bình minh,chim hót vang lừng,nắng ban mai tràn ngập địa cầu, thiên hạ thấy ở nơi tổ ấm của cặp đôi rồng rắn bỗng có một sự thay đổi như một phép lạ : đó là sự xuất hiện một đôi vợ chồng với đầy đủ hình dáng của con người,có đủ nhân tính của loài người . Thực vậy,cặp đôi rồng rắn đã biến thành một cặp nhân thân nam và nữ, vĩnh viễn mang hình hài và cách sinh sống đúng in như đúc của hai con người trần thế.Họ sinh con đẻ cái,tạo thành một gia đình lớn và về sau con cái đều thành đạt trong đời sống xã hội. Họ sống thật hạnh phúc.

Thế là từ đó,trải qua hàng ngàn triệu năm, loài người truyền miệng câu chuyện tình Rồng&Rắn thơ mộng này với hình ảnh hư hư thực thực, để cuối cùng trở nên như một huyền thoại:
RẮN là RỒNG KHÔNG VÂY.....

ChinhNguyen/H.N.T. , Nov.28.2018

[Ghi thêm: Bên cạnh câu chuyện thực đời thường được dùng như bối cảnh,những chi tiết của câu chuyện huyền thoại chỉ là giả thuyết do trí tưởng tượng của tác giả]



****

ChinhNguyen/H.N.T.

Mục Lục


IIỊ Hộp Thư Toà Soạn ___________________________________________________



Nguyệt San Giao Muà xin cám ơn những thân hữu đã dóng góp bài vở cho Nguyệt San Giao Muà số 210 . Một số bài khác sẽ được đăng dần vào số tớị Mong mỏi sẽ nhận được những sáng tác của các bạn bốn phương để cho Nguyệt San Giao Muà thêm phần hương sắc trong tương laị

Mục Lục


Thể lệ để nhận Nguyệt San Giao Muà: 1) Ðể vào danh sách của NSGM (subscribe), xin gửi email về GiaoMua@hotmail.com
2) Ðể rút ra danh sách của NSGM (unsubscribe), xin gửi email về GiaoMua@hotmail.com
3. Mọi chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gửi về: GiaoMua@hotmail.com 4. Mọi bài vở, đóng góp, xin gửi về: GiaoMua@hotmail.com Nguyệt San Giao Muà Homepage: http://www.GiaoMuạcom Thể lệ gửi bài cho Nguyệt San Giao Muà: Mong bạn gửi Bài cho GM theo cách này là tốt nhất : 1. Dùng mẫu chữ Vietnet (VIQR) hay Unicode 2. Viết Hoa chữ đầu của bài và bút hiệụ Ví dụ: Giọt Mưa Trên Lácủa NS Phạm Duy 3. Gửi bài ngay trong email (không kèm file), để cho BBT khỏi mất công download xuống để đọc 4. Gửi tất cả các bài trong 1 tháng 1 lần trong1 email, nếu tiện. 5. Bài vở xin gửi đến trước ngày 25 mỗi tháng 6. Mọi chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gửi về: GiaoMua@hotmail.com Cám ơn bạn rất nhiều, vì nhân sự có hạn, BBT không thể ngồi đánh máy lại từng đề bài hay bút hiệụ

Ðịa Chỉ Liên Lạc:

Nguyệt San Giao Muà
P.O . Box 378
Merrifield, Virginia 22116
USA

Trang Nhà 

Web Counters
Web Site Hit Counter

Copyright 2002 by Giao Muà e-magazine and respective authors