Số 186

Ngày 1 tháng 10 năm 2017

www.GiaoMua.com

Nguyệt San Giao Mùa
P.O. Box 378
Merrifield, Virginia 22116
USA

GiaoMua@hotmail.com

Mục Lục

Bài vở trên Giao Muà là do các tác giả gửi đăng và Giao Muà không chịu trách nhiệm về nội dung. Muốn xin trích đăng lại, xin liên lạc với GiaoMua@hotmail.com.

I . Thơ _______________________________________________________________________

1. Phôi Pha ______ Tử Du
2. Giấc Mộng Thanh Bình ______ Sông Cửu
3. Thương Thầm ______Á Nghi
4. Hoạt Cảnh Chiều Ðời ______ Trần Huy Sao
5. Ðêm Ðợi Tình Nhân ______ ÐÔNG HÒA Nguyễn Chí Hiệp
6. Ở Hai Phía Cầu Vồng Bảy Sắc ______ Nguyễn Vĩnh
7. Phơi Lúa ______ Bạch Liên
8. Nỗi Lòng ______ Hàn Thiên Lương
9. Phê Phán ______ Trần Thành Mỹ
10. Lẻ Bóng ______ Song An Châu
11. Chân Dung Một Người Làm Thơ ______Nguyễn thị Thanh Dương
12. Bài Thơ Sông Hàn ______ Nguyễn Ðông Giang
13. Người Dưng .. ______ Hồ Chí Bửu
14. Thu Sang ______ Nguyễn Hải Bình
15. Bão Lửa ______ ChinhNguyen/H.N.T.
16. Hồn Tôi Gieo Hạt Ðất Hoang ______ Lê Miên Khương

II . Văn _______________________________________________________________________

1. Xớn Xác ___________ Nguyễn Thị Thanh Dương
2. Huấn Luyện Phi Hành (truyện dài nhiều kỳ) ___________ Tình Hoài Hương
3. "Romancing The Stone" Mountain ___________ Phan Thái Yên
4. Gọi Thầm: Em Hởi! ___________ Song An Châu
5. Vấn Ðề Nguồn Gốc các Thể Thơ Trong TNCD ___________ Phạm hy Sơn
6. Vi Vu Giao Mùa ___________ Bạch Liên
7. Tình ca lãng mạn Châu Ðình An ___________ Trần Ngọc

III . Trả Lời Bạn Ðọc__________________________________________________

1. Nhắn Tin/Trả Lời Bạn Ðọc _______ Ban Biên Tập

I . Thơ __________________________________________________

1. Phôi Pha  
  
 
Rồi tôi tìm đến thăm em,
Ðường xưa hiu hắt đèn đêm,
Cô đơn phủ khắp một miền,
Và nghe buồn rớt trong tim.

Ngỡ ngàng tôi quay gót đi,
Nghe tình vỡ với lời thề,
Nhạt nhòa bóng ai bên kia,
Lung linh theo bước chân về.

Kỷ niệm nào sót quanh đây,
Hàng cây in bóng đường dài,
Chìm vào cô đơn cuối ngày,
Lạnh lùng cùng với heo may.


Rồi tôi chợt nhớ đến em,
Mùi hương tóc mỗi đêm đêm,
Một thời ta mới vừa quen,
Mà nay tình mới vừa quên.

Dĩ vãng về ngập hồn tôi,
Và lòng chợt như ngậm ngùi,
Như bao yêu dấu một thời,
Bổng nhiên đi vào phai phôi

                                                
  Tử Du  
Mục Lục


2. Giấc Mộng Thanh Bình Mến tặng Triều Âm Ngủ đi em, như bầy côn trùng trong cỏ lấy ngày làm đêm bỏ chuyện tử sinh hòa bình chiến tranh nghĩa tình xanh đỏ số kiếp bầy đàn mộ gió tình chung? Ngủ đi em, đừng như dế mèn ngày Hạ ruộng mạ cháy khổ ra rã đêm Thu cả lũ ôm nhau nụ hôn từ tạ quên mất con đường tuyết giá mịt mù! Ngủ đi em, ta ru cho nhau ? hơi thở Nhịp đập con tim mộng đẹp núi sông Huyền thoại mông lung chuyện tình trăn trở Ô thước bắc cầu mở lối hương nồng Ngủ đỉgiấc mơ trở thành bông đá Có đôi bướm vàng âu yếm đầu gành Từng đàn hải âu lượn trên sóng cả Vũ trụ giờ nầy bỗng hóa bình an Ngủ đi em, bên nhau là tất cả Suối tóc uốn quanh tình khúc lung linh Màu xanh hòa tan hình tim chiếc lá Ngủ đi em?giấc mộng thanh bình! (August 19, 2017) Sông Cửu
Mục Lục


3. Thương Thầm
* Viết thay L. và viết hoa như yêu cầu * Sắc hồng vạt áo quyện Ai Thoáng Em, tóc xõa ngang vai, góc đường Ði theo, khoảng cách nhịn nhường Dáng Em thanh thoát, thả hương ngọt ngào. Vẫn mùi chanh của hôm nao Vẫn ta lảo đảo, lao đao thương thầm. Mừng Em năm chín tuổi cầm Mà như mười chín cài trâm hôm nào. Em không quay lại cười, chào Nhìn ta lẽo đẽo, mong trao hoa hồng? Em chưa sóng bước bên chồng Ta theo bóng lẻ. Mình? vòng vòng thôi! Sắc vàng thu, lá rơi rơi; Áo hồng xinh, tóc vờn khơi tim cười. Nắng vàng điểm vạt áo phơi Chúc Em: tuổi mới thảnh thơi, an nhàn. Chúc Em: sinh nhật vui tràn Trào ra cả phố, cho chàng mê say Ðưa tay nhặt nhạnh vui lây Ðêm về còn đọng ngất ngây hương Nàng. Á Nghi*16.9.2017. Ðọc TỊNH TÂM THƯ của Vịnh Thanh * "LOA" HỎNG RỒI! -Hôm nay anh không ré? -Tại cái loa bị... rè! -Em mừng chẳng phải nghe Âm thanh của Ông Kẹ. Hôm nay không cần né Ðược thanh thản rồi nè! Không có ai hăm he Ðôi tai tha hồ khỏe! Á Nghi*16.9.2017. TÌNH NGUYỆN VÔ TÙ .. CHUNG THÂN Ðêm mơ màng, thấy nàng tiên Sáng ra tủi phận chẳng tiền mua hoa Lấy chi chuẩn bị làm quà Thăm em chẳng lẽ qua nhà cười suông? Thả màu mực tím, thơ buông: Vẽ hoa trang trí, gióng chuông ái tình Mong em nghe rõ âm thanh Trái tim anh đập vì mình em thôi. Trao em bí ẩn bồi hồi Ðể em nhốt kín chỏ rồi đời đi! Á Nghi*16.9.2017. MỚỈ NỬA THÔI MÀ! * Thương tặng T & N (Genova, Italia) * Dẫu rằng chỉ? nửa vầng trăng Vẫn soi sáng tỏ tay chàng quàng vai Thơ chàng mới tỏ? nửa bài Ðã nghe nóng tới tận tai em rồi! Biết nhau mới chỉ? nửa vời Anh đòi tiếp bước trọn đời cùng nhau? Ði cùng mình sẽ tới đâu? Nửa đờỉ nhõng nhẽo, ngọt ngào có trao? Á Nghi*13.9.2017 Thủ bút ÁNghi BẠN ƠI! KHÔNG RƯỢU ÐỪNG SAY! * Viết thay H. và K. (Rapallo, Genova, Italia) * Hẹn anh kiếp khác chỉ hồng? Kiếp này tôi chỉ một chồng tôi thôi. Mà không! Mấy kiếp nữa trôi Chúng tôi đã hứa: -Mấy đời thương nhau! Mấy đời, mấy kiếp khác sao? Xin anh cứ hỏi Trời cao, rõ liền! Trông chi chuyện ?Ðược bén duyên!? Vô duyên đã rõ! Bạn hiền thì? vui! Ðừng về ?Ăn muối khóc vùỉ Lại lên áp huyết, buông xuôi kiếp này. Trái tim tôi khó lung lay Ái tình đã có! Ðổi thay thêm phiền! Bao nhiêu cô đẹp không? "ghiền" Ghiền ?Chung Vô Diệm Không Tiền?, làm chi? Nhà anh đường bệ, oai nghi Sức đâu dọn dẹp, thu chi chu toàn? Nhà tôi gọn ghẽ một gian Mái tranh, vách đất, ruộng tràn hương quê. Thôn làng đường đất gồ ghề Xe anh bóng loáng chớ về, bụi tung Trâu bò chái trống, chuồng chung Chúng ho, sưng phổi, rạng đông ai cày? * Thôi nhen! Không rượu đừng? say Bạn? thân? thân hỡi! Gặp vầy đã hên! Á Nghi*2.9.2017 LẦN ÐẦU HẸN NHAU * Ðể nhớ một thời... * Bóng hai đứa trong màn đêm mờ ảo, Hoa tỏa thơm trong gió mát rộn ràng, Mình sánh vai, dạo góc phố, lang thang, Nhịp tim đập nghe rõ ràng hạnh phúc. Chân chậm chạp? Ðời còn dài, ai giục? Trăng đêm nay tỏa sáng hơn cả ngày? Vạn vụng về thách thức, thử cùng ai Tim loạn nhịp hát to bài Tình Ái. Á Nghi**16.9.2017. Nhuận sắc 16.9.2017 EM NHỚ CHIỀU QUA Thấy nhơ nhớ ánh mắt buồn bí ẩn, Thấy thương thương hương huyễn hoặc ngọc lan, Nhớ nụ cười thánh thiện tựa thiên thần, Thật dễ? ghét lời tỏ tình lí nhí! Hoa tim tím chàng trao tay chi nhỉ? Mắt nam châm mà chẳng tiếng hỏi han, Gió hòa âm theo Ai, khảy nhịp đàn Âm đều đặn mà nhịp tim tương phản. Á Nghi*13.9.2017 Thủ bút ÁNghi VẶN VẸO * Mừng hai em: LN (Rapallo, Italia) đã làm hòa * -Em ghen cái bóng ngoài đường, Ghen mây trắng quá, chẳng nhường màu xanh, Ghen cơn gió thổi rung mành? Sao em thiếu tự tin mình thế kia? -Hứa trăng, anh đợi sáng kìa Vu vơ hẹn gió đem chia ngày hè Ðường đời đằng đẵng sầu ve Người Ta baỷ bướm cặp kè lắm hoa Hoa nào cũng rực rỡ ra Hoa này hà cớ gì mà theo anh? Á Nghi*13.9.2017 ANH CÒN NHỚ? Ðêm tháng Chín loáng ánh trăng soi nước Mới hôm nào mình ngồi đợi phà đêm, Trăng êm đềm, mừng chúc sinh nhật em, Gió chẳng lạnh vì tay anh rất ấm! Ðêm tháng Chín năm nào trôi chầm chậm, Mình thả hồn nghe sóng vỗ hợp âm, Vai kề vai trên bờ biển thì thầm, Anh khẻ hỏi: -Có vui không cô bé? Á Nghi@16.9.2017 KHÔNG CHỈ MỘT TUẦN * Ðọc TỊNH TÂM THƯ của Vịnh Thanh * Một tuần trăng mật thôi anh Phần đời còn lại: cơm lành nữa nha Mỗi ngày canh ngọt bày ra Mật thơm hương tỏa quanh ta ngọt ngào. Ngắm trăng tròn, khuyết bờ ao Mỗi đêm mỗi nhắc với nhau chữ Tình! Red Deer*9.9.2017

Á Nghi

Mục Lục


4. Hoạt Cảnh Chiều Ðời em tuổi hồi hưu vẫn đi cày sáng sớm loay hoay bới cơm trưa anh còn ngủ nướng chưa ưng dậy cửa garage mở đóng rộn khua mọi ngày cứ rượt tìm cơm-áo- gạo-tiền chắt bóp tuổi hồi hưu bộ em không nhớ hồi cơm-cháo- rau-dưa ba bữa vẫn phong lưu giờ mấy đứa con ra đường cái ngỏ hẹp hồi xưa mất dấu rồi qua biển qua sông thời xa ngái cơ hàn bèo giạt níu hoa trôi đời xưa gởi gắm cho Ba Mẹ coi như nơi hương khói từ đường cúng giỗ mổi năm thì không kể ưng cuối tuần con cháu về đông Mạ nấu món hương quê gợi nhớ Ba làm Thơ kể chuyện đời thường hồi đóTrần gia đường cơ nhở tận hồi nay xóa dấu tang thương là kể chuyện đời thường thương khó như anh đi cấy em đi cày hai nửa mình một thời đói khổ vẫn nắm tay nhau tận buổi này từ dạo quá giang tìm quê mới vượt trùng vây cơm độn sắn khoai lửa bếp xóm quê lòng đau nhói khói Ðông lạc tận tới phương Ðoài giờ em đi cày anh ngủ nướng cửa garage lên xuống đã bưa hai nửa xẻ chia nhau trở ngược chồng thì đi cấy vợ đi bừa chiều về ngồi hiên trăng hóng mát vườn rau xanh hồ cá tung tăng ra vô hôm sớm còn gặp mặt vọng cầu chi giữa cõi thường hằng biết đủ là đủ rồi đủ thứ cầu chi sang chảnh nặng sân si cơm rau chia sớt nhau tình tứ chiều đời được vậy còn đòi chi sách vở thường lời hay ý đẹp thiệt xa quá đổi hóa xa vời mổi người mổi cảnh đời hạn hẹp đâu có bao la quá vậy trời đũa gắp đũa đưa là đôi đũa rứa là đôi đũa níu đời nhau cần chi mà muốn đòi hơn nữa nặng nề cho lắm rước thêm sầu anh vốn u mê hồi mới đẻ lớn lên trường trải hóa u nần có điều rất thật từ trai trẻ tới chiều đời vẫn cứ là anh thiện giả ác giả tự bản ngã nào có ai bày vẻ dại khôn tự mình tự tới nơi chung chạ biết nhàn biết đủ chỉ vậy thôi xưa nay không khứng lời giáo điều chỉ tin chặng đường từng đi qua khổ nạn muôn vàn riêng gánh chịu ơn trên ơn dưới có không đây ! như chiều nay gắp miếng cho em ghém lá rau tự trồng thơm ngát chấm mặn-ngọt-chua-cay đủ nếm vị tình yêu ơn ngãi đời thường anh viết trong Thơ em thì nói đời thường tình tự hơn đời Thơ... viết dưới hiên trăng Trần Huy Sao


Mục Lục


5. Ðêm Ðợi Tình Nhân (thuận nghịch độc) Lầu trước thấy trăng nửa bóng soi Khách nhân sầu vọng đứng sau đồi Ðâu là bến nhớ tình em hỡi Muộn tối đêm thương cõi mộng ơi Mầu trắng khói sương mờ đục bóng Trúc xanh cành liễu dáng so đôi Âu lo phút đợi buồn theo đến Lầu dưới phố trông cảnh vắng người Người vắng cảnh trông phố dưới lầu Ðến theo buồn đợi phút lo âu Ðôi so dáng liễu xanh cành trúc Ðục bóng mờ sương khói trắng mầu Ơi mộng cõi thương đêm tối muộn Hỡi em tình nhớ bến là đâu Ðồi sau đứng vọng sầu nhân khách Soi bóng nửa trăng thấy trước lầu Nguyễn Chí Hiệp (Vĩnh Lưu) 9.2017 MƠ THU (thuận nghịch độc) Hoa tàn phố cũ cảnh sang thu Khách đợi ai về dốc tối mù Tà khuyết nửa trăng mờ ẩn nhạt Vẩn vơ mây trắng hững hờ ru Ga đêm nhớ bữa hôm người tiễn Lệ mắt sầu theo giấc mộng vu Tha thướt cánh dài soi bóng liễu Ta còn vẫn thấy để mơ thu Nguyễn Chí Hiệp (Vĩnh Lưu) 9.2017 BÊN MỘ NHỚ NGƯỜI XƯA (thuận nghịch độc) Tôi vẫn nhớ em nơi quá xa Tới thu vàng lá cảnh đêm qua Ðồi quanh bóng muộn đường khuya vắng Dốc cuối trăng mờ sương khói pha Môi khẽ gọi nhau tìm ảo mộng Lệ thầm rơi mãi xót người ta Ngôi xanh mộ cỏ êm lưng dựa Tôi vẫn nhớ em nơi quá xa Nguyễn Chí Hiệp (Vĩnh Lưu) 9.2017 VIẾNG MỘ ÐÊM THU (thuận nghịch độc) Rơi lệ mắt sầu đêm tiễn ai Ngủ yên đời kiếp mộ nơi đây Người xa mãi mãi tình ngăn cách Mộng vỡ tan rồi mộng đắp xây Dời đổi cảnh thu hồn gợi gió Nhạt nhòa hương khói lọn như mây Hơi sương phủ lạnh trời êm vắng Lời khấn vẫn còn môi khẽ lay Nguyễn Chí Hiệp (Vĩnh Lưu) 9.2017 NGẮM PHỐ ÐÊM MƯA (thuận nghịch độc) Ðêm trước cảnh mưa phố lạnh đầy Phủ mờ sương trắng nhạt nhòa mây Thềm bên đọng nước tràn sau dốc Ngõ dưới trông đường phủ khuất cây Quên nhớ nỗi lòng vương vấn mãi Dật dờ trăng mộng cảm thương hoài Mênh mông gió thổi trời thêm lạnh Ðêm vọng cảnh mưa phố vẫn đây ÐÔNG HÒA Nguyễn Chí Hiệp 9.2017 NHỚ NGƯỜI GIỮA THU (thuận nghịch độc) Qua tháng nhớ về phố đến thu Lá vàng rơi úa phủ sương mù Xa xa ẩn lặn trăng mờ khuyết Thoảng nhẹ buồn xưa bóng liễu ru Hoa trắng cánh quỳnh hương ngắm lại Khói mờ đèn tối gió vi vu Tà dương cảnh cũ nơi tìm đến Ta vẫn nhớ người mong mỏi thu Nguyễn Chí Hiệp 9.2017 Tình trong kiếp hờ Kiếp hờ em sống đơn côi mượn ly rượu ấm phai phôi bóng người mùa ơi xin lá đừng rơi xin đêm về tới để tôi thấy nàng xẻ chia nửa tấm lòng vàng những lời an ủi chẳng màn thế nhân tiếng cười em đẹp vô ngần như vì sao sáng hạ trần đến đây trong lòng rất đổi mê say kề môi em nhé rượu này vấn duyên tình ta dệt với trăng huyền chẳng lo đầy khuyết truân chuyên tháng ngày chỉ cần suy nghĩ về ai đã nghe hạnh phúc như mây lan dần trăm năm biển có rời chân tình ta vẫn đẹp như ngàn ánh hoa Ðông Hòa Nguyễn Chí Hiệp 23.9.2011 NHỚ NGƯỜI XƯA (thuận nghịch độc) Mưa lạnh phố buồn gửi đến em Dốc bên ngồi đợi mãi vì quen Thưa vàng úa lá mùa thu tới Nhạt bóng soi vầng mây khói êm Ðưa đẩy bước về nơi trước ngõ Nhạt nhòa trời rũ gió sau hiên Chưa quên bởi vẫn còn lưu luyến Vừa mới nhớ người mãi gọi tên Nguyễn Chí Hiệp 9.2017 TRÔNG ÐÒ GIỮA THU (thuận nghịch độc) Sang thu bến vắng cảnh đò neo Sóng phủ triền sông nước đuổi theo Ngàn trắng bóng xa trời lặng gió Nắng chiều hương muộn hạt sầu gieo Vang thầm giọng hát lời chan chứa Vọng mãi đàn mơ nhạc khẽ reo Vàng úa lá rơi buồn khách đợi Sang thu bến vắng cảnh đò neo Nguyễn Chí Hiệp 9.2017 BUỒN GỬI THU SANG (thuận nghịch độc) Thu sang phố cũ dấu vàng rơi Rũ lá hoa buồn cảnh trước đồi Mù tối bóng khuya đèn rọi khẽ Khuất xa trăng liễu ánh mờ trôi Vu vi gió hạ mùa thôi dứt Lặng ẩn đêm trần mộng rã rời Lu nhẹ khói sương hơi lạnh ngấm Thu sang ngõ phố ngóng cùng tôi Nguyễn Chí Hiệp (Vĩnh Lưu) 9.2017 MÀU NẮNG MUỘN PHIỀN Màu nắng thả rơi trên phố này Hoa lá cũng vàng úa rơi bay Tai lắng nghe tiếng thời gian tĩnh lặng Êm đềm nỗi nhớ xưa về đây Màu nắng thênh thang gót chân nàng Cúi xuống dường như mộng chưa tan Ngỡ thấy em nơi cuối cùng dĩ vãng Vẫn là một nụ cười mênh mang Em hỡi, ngày xa quá phải chăng? Em hỡi, lời ước vọng xa xăm Tôi muốn nói những lời câm nín Như đã, như đã nguyện bao lần Màu nắng đã che dấu muộn phiền Hớn hở bên đường hoa nở thêm Vương vấn ngỡ chừng mình như đã Mấp máy bờ môi .... Gọi tên em... ÐÔNG HÒA Nguyễn Chí Hiệp 9.2017 MƯA ÐÊM (thuận nghịch độc) Mưa đầy phố về đêm Vật cảnh nhìn trước hiên Ðưa nhẹ mây gió lạnh Lặng thầm sương khói thêm Xưa nào lời hát khẽ Chậm lắng đàn tấu êm Thưa vắng đường rũ tối Mưa đầy phố qua đêm Ðêm qua phố đầy mưa Tối rũ đường vắng thưa Êm tấu đàn lắng chậm Khẽ hát lời nào xưa Thêm khói sương thầm lặng Lạnh gió mây nhẹ đưa Hiên trước nhìn cảnh vật Ðêm về phố đầy mưa Nguyễn Chí Hiệp 9.2017 CUỐI CÙNG MÙA THU CŨNG VỀ ÐÂY Cuối cùng anh cũng tìm thấy em Trong giấc mơ quay về dĩ vãng Trong tiếng ru của ngàn lá úa Trước cổng trường tha thướt áo dài Cuối cùng anh cũng được nắm tay Nói lời yêu thương bên đường gió Nói rằng xin đừng xa nữa nhé Hãy đến với nhau trong mộng say Chợt thức giấc chẳng thấy em đâu Lệ rơi rơi trên cung phím sầu Khóe mắt ai có cùng chung nhịp Tình hỡi, xót xa này xin vay Cuối cùng mùa thu trở lại đây Anh nhớ em bốn mươi năm dài Ôi nụ cười chưa bao giờ tắt Vẫn sống trong tim không phôi phai ..... ÐÔNG HÒA Nguyễn Chí Hiệp 9.2017 NẾU TRỜI VẪN CÒN MƯA Nếu bầu trời vẫn đổ mưa rơi Tôi sẽ ngồi yên ngẫm cuộc đời Tôi sẽ nhớ tuổi ấu thơ rất cũ Ði qua hai cuộc chiến máu rơi Nếu còn giữ được kỷ niệm buồn Tôi ngồi đây se thắt cõi lòng Tôi thấy mái nhà treo lửa đạn Tiếng Mẹ khóc con, Mẹ khóc con Việt Nam hỡi, quê hương mòn mỏi Có phải vẫn xanh dấu vết bom Có phải vết thương đầy tâm trí Ngấm đầy những giọt lệ bi thương Nếu bầu trời vẫn giữ màu đen Tôi sẽ nhớ đến người lính trận Bên đường gió bước qua vô tận Giữ bình yên cho nước non Việt Nam 9.2017 ÐÔNG HÒA Nguyễn Chí Hiệp


Mục Lục


6. Ở Hai Phía Cầu Vồng Bảy Sắc Nguyễn Vĩnh như gió rong chơi đồng chiều mới gặt như chòm mưa gội ướt sân rêu sợi nắng hoang vu rớt trên lối cũ ngày đi qua cúi nhặt tình cờ đã thấy chiều trong bình minh nguyên sơ hoàng hon chưa rơi đêm về thắp nến lênh đênh chèo khua con thuyền bỏ bến khúc lãng du cô độc giữa dòng trôi như cánh chuồn chấp chới gấc mơ tôi ở hai phía cầu vồng bảy sắc hư huyễn ngày kia em khép mắt cuối sân ga tay vẫy tiễn một người Thầm Ước Mình Chiếc Lá Nguyễn Vĩnh giả đò tôi nhành cây ai ví em chiếc lá nếu em làm chiếc lá lo lắng gió lẵng lơ câu chuyện về sân ga rất buồn khi đưa tiễn mắt lệ nhòa xao xuyến đón em ngày tìm tôi cứ giả đò miết thôi thương ai không dám ngõ em vẫn thường chu mỏ dóc quá chừng, ông ơi cứ xanh mãi bên đời thầm ước mình chiếc lá đi hết cõi ta bà lắc đầu, chẳng vàng rơi ... Nguyễn Vĩnh


Mục Lục


7. Phơi Lúa Trời mưa lầy lội bờ ao Ðất sình dẻo nhẹo, nơi nào cũng trơn Chân đi lơ đễnh lơn tơn Té nhào xuống ruộng, lờn vờn ướt mem Áo quần sình đất lấm lem Trổ hoa sền sệt hom hem đầy người * Mưa quê ngọn mạ xanh tươi Ðồng sâu lúa mọc nhánh cười vàng hây Ngày mùa làng xóm chung tay Cùng nhau cắt, gặt, chất đầy bồ cao Ðêm trăng quạt thổi thóc rào Sớm mai phơi nắng, tay cào lúa khô Thuyền Hoa Bà ba chiếc áo miền quê Cùng em ra chợ, chèo ghe xuôi dòng Trời mưa, nắng đổ bòng bong Vẫn luôn che chở dáng hồng đong đưa Hoa tròn nón lá đan thưa Nửa che gương mặt em ưa mỉm cười Nụ cười thôn nữ xinh tươi Cho anh ngây ngất khung trời chiều nay * Giữa dòng con nước nhẹ lay Dìu đưa xuồng nhỏ theo tay bềnh bồng Anh nhìn mỏi mắt ngóng trông Chờ ghe tới khúc bờ sông im nằm Trầu cau, mai mối trăm năm Tình quê nồng thắm, trăng rằm đẹp đôi Thuyền hoa mâm quả vun bồi Bông tai, kiềng cổ, cau, vôi tiêm trầu Tình Buông Xế chiều tàu lá dừa chao Theo trăng soi bóng thì thào hỏi đêm Ðêm ơi sương lạnh buồn thêm Chạnh lòng cô quạnh bên rèm chờ aỉ? Năm canh thao thức xỉn say Thương người quay gót chưa quay trở về Mấy thu xa xứ mải mê Nỡ lòng quên lãng lời thề năm xưa Ngày anh rời bến trời mưa Mịt mù sương phủ, gió đưa xa nguồn Sông trôi nước đẩy ..tình buông Bên này em đợi, lòng luôn mong chờ Sẻ Chia Xong giờ dạy học tan trường Tay cầm tập vở trên đường đánh rơi Anh theo nối gót giữa trời Vội vàng cúi nhặt?đôi lời hỏi thăm Nhà cô ở xóm dưới chăng? Hay là trên dốc loằng ngoằng leo cao Cho tôi song bước ..ngả nào Tới ngang đầu ngõ, cô vào ..tôi đi * Gật đầu cô giáo nhu mì Ờ?sao cũng được, tức thì liếc nhanh Anh chàng rối rít nói quanh Kéo dài câu chuyện gió thanh mát trời Mỗi ngày lóng ngóng chờ thời Bên hiên nóng ruột, cô ơi hết giờ Nắng trưa gay gắt buông lơi Chiếc dù nho nhỏ, chung đời sẻ chia Giao Mùa Trồng vài liếp đậu, đọt leo trèo Nắng bắc cầu thang uốn khúc treo Nụ búp xanh non mau trổ trái Chiều nào cũng uống nước trong veo Hè đi, nắng cũng tàn theo Hạ Ngọn gió heo may lại hú vèo Trước ngõ nàng Thu đang lấp ló Giao mùa tháng chín lá nhăn nheo An Nhiên Ðèn trời có mấy ngọn bình yên Tỏa sáng lung linh dáng mẹ hiền Mái tóc thơm hương sương muối bạc Vai quằn trĩu nặng bước chân xiên Ngày buồn mẹ giã từ nhân thế Ðốt nén nhang lòng khói quyện thiên Tiễn mẹ đi về miền cực lạc Vu Lan nhắc nhớ đóa hồng tiên Ðầy Vơi Ði đâu cũng nhớ tiếng ru em Kẽo kẹt đong đưa chiếc võng êm Sữa mẹ nuôi con ngày đỏ hỏn Bao nhiêu bổ dưỡng ngọt ngon thêm Tình thương của mẹ không đong đếm Trĩu nặng đôi vai bước vững bền Mệt lả mồ hôi lưng quảy gánh Thúng lệ đầy vơi nắng tắm mềm An Ngơi Bao nhiêu gút mắc vướng trong đời Lẩn quẩn quanh co khó thảnh thơi Nghĩ ngợi thêm buồn, đầu nhức nhối Dày vò mệt mỏi, nỗi lòng ơỉ!! Làm sao thoát khỏi vòng u ám Phủi sạch thương đau quẳng góc trời Thả hết tâm tư theo thác nước Cho lòng nhẹ bổng, sống an ngơi

Bạch Liên
Mục Lục


8. Nỗi Lòng Nhớ về quê mẹ đau lòng lắm Giấc ngủ từng đêm chẳng đuợc tròn Nghiêng gối mắt sầu luôn lệ đẫm Xa nhà xa nước nỗi cô đơn . Cố nhân chắc cũng đau lòng nước Cũng nhớ về xa tóc bạc màu Ao ước nhiều!- đâu làm chi đuợc Ngẩn ngơ sầu chờ đợi bao lâu? . Bạn bè tội nghiệp đi gần hết Kẻ còn ở lại cùng suy tàn Tuổi đời thời gian này đã cạn Ðường xa từng bước rất gian nan! Quê hương ta còn nhớ lắm Trong kiếp lưu vong vẫn trọn lòng Tìm hồng in rõ hình quê mẹ Lòng luôn trăn trở chuyện non sông ! Xin tạ lỗi người và non nước Thất thế nên đành chịu dở dang -Sự nghiệp trao vào tay con cháu "Anh hùng hậu duệ" nước bình an! .

Hàn Thiên Lương
Mục Lục


9. Phê Phán Là con người ai cũng hay góp ý, Câu chuyện bàn thêm mở rộng đề tài. Người thì phê kẻ phán như kiếm mài, Chém thật ngọt tài cao phân ngôi thứ. Nhìn phớt ai, tìm ra ngay khuyết điểm, Còn phần ưu chỉ xét lại nếu cần. Cầu toàn khi đề cập đến người ngoài, Cái ta vẫn ngoài lề vòng nghi vấn. Ít khi nào hài lòng về cuộc sống, Nhận bao nhiêu vẫn thiếu chẳng sao thừa. So sánh là phương sách chiếm hàng đầu, Hành động tùy thuộc mục tiêu tranh đấu. Trong phê phán khó thay tâm tự tại, Cái chủ quan trọng yếu khắc trong tâm. Phản bác manh nha bước đầu tuyên chiến, Chê bai nhau thành đối thủ tương lai. Chuyện bé nhỏ xé to thành chuyện lớn, Khẩu nghiệp nào ảnh hưởng cũng sâu hơn. Làm người không dễ sống đâu bạn ơi, Tự do vẫn bị luật người kiềm tỏa. Không biết phán phê thành ra « ba phải », Gật lắc đầu gì, trái phải như nhau. Nghĩ số mạng đều do Trời định đoạt, Chốn hồng trần khó tin được lòng ai. Cuộc đời là sân khấu lắm bi thương, Ðầy lúc vui buồn xuống lên hưng thịnh. Loay hoay chi trong vòng trần tục ấy, Nghiệp chướng kia tất cả cũng vô thường. Ðừng nghĩ rằng lời nói thoáng bay đi, ?Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truỵ? (1) Việc phán phê cần phải biết nghĩ suy, Qua ánh sáng công tâm, vô vụ lợi. Chỉ con người mới tự phát ra lời, Ðể chúc phúc cho nhau trong cuộc sống. Ân huệ đó xin ai ơi ghi nhớ, Tiếng nước còn, thế giới hanh thông. (1)Một lời nói ra, bốn ngựa khó đuổi. Trần Thành Mỹ

Mục Lục


10. Lẻ Bóng Bài Xướng Tôi tự hỏi vì sao tôi hay khổ Vì sao đời chẳng có chút gì vui Không có ai cùng chia xẻ ngọt bùi Ðường cô quạnh nên một mình lẻ bóng. Có ai đâu để mà chờ mà ngóng Nên suốt đời luôn là kẻ cô đơn Không có tình yêu để giận để hờn Ðể an ủi và chan hòa hạnh phúc. Tôi ôm một nỗi sầu đời cao ngút Chốn tâm tư sâu thẳm tận đáy lòng Mà hương yêu tôi vẫn đợi vẫn mong Một bóng mát cho cuối đời nương tựa. Dù biết rằng tuổi xuân không còn nữa Quá trễ rồi khi đối diện yêu thương Nhan sắc tàn phai, tóc đã chớm sương Nỗi mơ ước vẫn trong tôi muôn thuở. Lợi Trân Bài họa Ðôi Bóng * Họa vận bài thơ Lẻ Bóng tác giả Lợi Trân. Em đừng nghĩ tại sao em đau khổ Ở trên đời này chẳng chút gì vui Không ai cùng em chia xẻ ngọt bùi Ðể em cô quạnh nên sầu lẻ bóng. Em đừng mơ tưởng ai mà trông ngóng Ðể cho đời luôn mãi phải cô đơn Có người yêu đi sẽ hết dỗi hờn Và em sẽ có muôn điều hạnh phúc. Em đừng nghĩ đời em sầu cao ngút Mà hãy vui lên trong tận đáy lòng Em sẽ thấy hương yêu đến không mong Và bóng mát suốt đời em nương tựa. Anh biết tuổi xuân em không còn nữa Nhưng tuổi đời đâu so sánh yêu thương Dù nhan sắc tàn phai, tóc điểm sương Nhưng tình yêu vẫn trong lòng muôn thuở Dù nhan sắc tàn phai, tóc điểm sương Nhưng tình yêu vẫn trong lòng muôn thuở.
Song An Châu





Mục Lục


11. Chân Dung Một Người Làm Thơ Tôi nhìn thấy chân dung tôi trên vô vàn ngọn sóng, Ðuổi bắt mãi hư vô, Bước chân mơ mộng, Tôi tìm trên cát sỏi những vần thơ, Tìm trong rong úa, Hơi thở cuộc đời. Tôi nhìn thấy chân dung tôi giữa phố chợ đông người, Những gương mặt buồn vui xa lạ, Tôi đi tìm, Theo bước chân người hối hả, Những vần thơ vất vả một kiếp người. Nên thơ tôi, Cũng thấm mệt tình đời. Tôi nhìn thấy chân dung tôi lang thang mây trời, Khi hoàng hôn xuống, Trong ánh nắng chiều tàn hình như không bờ bến, Bước chân tôi cũng chẳng có bến bờ. Tôi tìm trên lá cỏ những vần thơ, Tìm trong gío bụi, Tiếng thì thầm, Tưởng như tiếng gọi, Một tình yêu. Và tìm trong bóng ngả đường chiều, Những hoang vắng cuộc đời. Tôi nhìn thấy chân dung tôi ở khắp mọi nơi, Này tóc tôi bay, Này chân xuống phố, Dù ngày bão giông, Dù ngày nắng tỏ, Tôi vẫn mơ màng cảm xúc, Vẫn còn những giọt nước mắt, Thương nhớ vu vơ, Cho người tình trong mơ, Không bao giờ có thật, Từ kiếp này và xin cả kiếp sau, Tôi vẫn là tôi, Với chân dung đa cảm đa sầu. . Nguyễn thị Thanh Dương ( May-2007) **** **** **** HÃY NẮM TAY EM. Em sẽ đưa bàn tay cho anh nắm, Ngày hôm nay hay có thể ngày mai, Vào một ngày buồn hiu hắt mưa bay, Em nghe tiếng gió bên trời vọng lại. Chỉ cần chút ánh trăng tàn le lói, Ðủ cho em mơ một cõi xa xăm, Hay buổi chiểu mây xuống thấp giăng giăng, Ðủ khơi dậy trong lòng em mưa gió. Em có khi hồn nhiên như lá cỏ, Như cành cây vừa hé lộc, nẩy mầm, Em cũng khó hiểu như một khu rừng, Ðể anh thấy ngại ngùng tình trăm lối. Chân thành đấy, bàn tay em vẫn đợi, Mỗi khi thấy lòng trống trải cô đơn, Lại gần em anh sẽ hiểu em hơn, Khu rừng ấy có những điều rất thật. Em mạnh mẽ, điên cuồng như cơn lốc, Những ngày vui cũng để gió cuốn theo, Nhưng đôi khi em là một con mèo Tội nghiệp trong góc nhà chờ ân huệ. Em kiêu hãnh nhưng vô cùng nhỏ bé, Chưa một lần anh chung bóng, chạm vai, Thì bây giờ anh hãy nắm bàn tay, Chia sẻ với em vầng trăng đến muộn. Những mùa Thu đã qua từ lâu lắm, Trăng của mùa nào trôi lạc về đây? Ðể có người thao thức mãi đêm nay, Hoa lá ngoài vườn buồn lây chưa ngủ. Anh hãy vỗ về em con mèo nhỏ, Làm nũng anh những giây phút chạnh lòng, Hãy nắm tay em để giữa mênh mông Của cuộc sống.Anh là người cần thiết. (May-2007)

Nguyễn thị Thanh Dương
Mục Lục


12. Bài Thơ Sông Hàn * Mến tặng những người con QNÐN- nđg Bao năm , ta không về thăm sông Hàn Bấy năm nhớ , chuyến đò ngang đò dọc Năm xưa cùng em , lên đò đi học Nay quê người , man mác gọi dòng sông ! Dòng sông quê hương , vẫn chảy thong dong Cho dù chiến tranh ?đạn bom tàn phá Tiếng súng im rồi , người người vội vã Bỏ lại phố phường?phủi áo ra đi Bỏ lại Hàn giang , ai cũng nghĩ , vì Cây súng , cái còng ?làm ta lo sợ Ta và Ðà nãng , ân tình nặng nợ Ta đi rồi , nợ vẫn tình mang Xưa , ta chinh nhân , em đi lấy chồng Em bỏ thi , mảnh bằng trung học Em bỏ thi , ta buồn muốn khóc Tại bất tài , không dỗ ngọt được em ! Sông Hàn vơ tư , vẫn chảy ngày đêm Chẳng thiết tha chi , chuyện đời thế sự Người Bắc vào nam , điềm lành hay dữ Lịch sử sang trang , lệ chảỷ thôi đành ! Và bao nhiêu người , nay đã thành danh Từ độ xa sông , chưa về bến cũ Còn nhớ Hàn giang , những ngày máu mủ ? Những ngày lữa đạn , đốt cháy tuổi thơ ! Thật tình ta , chẳng mong em đợi chờ Vì dư biết , em con bồng con bế Ngày nào súng gươm , bây giờ bóng xế Ngã ngựa giữa dòng , ngồi khóc bên sông ! Có mấy ai , khi trở lại dòng sông Còn nhớ rõ , mình sinh ra từ đó? Còn nhớ được , mình tắm sông từ nhỏ Bơi lội vui đùa , trên bến sông xưa Nay nhớ sông , đến độ lũy thừa Trôi giạt mãi , đêm nằm nghe tê tái Ðêm nằm nghe , con sơng Hàn chảy lại Trong tim mình , ngày tháng cũ thương yêu . Cali 2009 - Nguyễn Ðông Giang
Mục Lục


13. Người Dưng .. Bỗng nhiên nhớ đến một người Không thân không lạ nổi trôi xứ người Dặn lòng đừng để tình rơi Mà sao bèo, nước lại trôi cùng dòng Dặn lòng đừng có hoài mong Trăng soi đáy nước tình không trọn tình Hoa, rơi từ cõi vô minh Bướm, bay từ cõi vô hình. Bay quạ. TÀN THỤ. Vạt nắng chiều thu bóng nhạt nhòa Giang hồ còn mỏi dấu chân xa Gõ thanh kiếm gỗ cười rung gió Học làm Trang Tử vỗ bồn ca Ta vẫn còn đây vạt nắng buồn Người về soi lại tóc mây buông Có nghe gió nói lời tâm sự Có thấy tình phai ở cuối đường Có thấy tình rơi ở cuối đường Hoa còn vàng thắm ? khách ly hương Hoa còn phong nhụy bên vườn cũ Hay xác xơ rồi theo gió sương ? Hay xác xơ tàn theo gió sương Ừ thôị.buồn lắm kẻ tha phương Cho hay đời vốn trăm ngàn lối Thương nhớ chi rồi để vấn vương ?... UỐNG RƯỢU TRÊN ÐỒỈ Ta có trong tay bầu rượu nhỏ Lên đồi say khướt buổi chiều nay Lên đồi nghe gió từ muôn hướng Em sẽ theo về trong cơn say.. Ồ không ? Ðồi vắng mình ta đứng Ngóng mãi phương trời mây viễn phương Rượu nhỏ không làm cơn say lớn Thì sá gì đâu cõi vô thường Mình ta ? một bóng ? tha hồ hát Hoa cỏ đồi cao lặng đứng nhìn Ðấm ngực cho máu tuôn buồng phổi Khất sĩ ngông cuồng bỗng nín thinh Mất rồi cái thuở sông hồ ấy Ta chém tan tành chữ lợi danh Bây giờ ngựa nhốt trong chuồng nhỏ Thôi ráng mà thương kiếp ngựa què? Hồ Chí Bửu Mục Lục


14. Thu Sang Hôm nay ngày cuối hạ, tôi chụp cây phong lá trở vàng báo thu về trong 7 ngày nữa. Thu về, lại một mùa, một ngày nữa của đời mình sắp qua. Với tôi thì đã qua hết 83 năm 3 tháng 24 ngày của đời mình. Một ngày qua đi là hết một ngày nữa trong cõi hiện sinh. Vậy tôi tâm niệm sống cho trọn mỗi ngày trong hiện tại, sống hạnh phúc nhờ buông xả, hành Thiền để thanh lọc tâm và thân. " Chiều buông lãng đãng ngù mây trắng Lá vàng ươm nắng báo thu sang Hôm nay cuối hạ, ngày đi sớm Ðợi vành trăng khuyết, đêm mênh mang..." Nguyễn Hải Bình
Mục Lục


15. Bão Lửa (Bão lửa thiên nhiên và bão lửa con người) Ðúng lúc giao mùa Hạ tàn Thu tới Bão Harvey, Irma, Jose... dồn dập hoành hành Những trận cháy rừng vẫn bừng bừng đỏ lửa Xứ sở Hoa Kỳ đang gặp cảnh điêu linh. Ðồng thời bao biến cố xuất hiện trên hành tinh Do thiên nhiên, do con người và vạn vật Biến động xảy ra dưới rất nhiều hình thức Nhân loại không bao giờ thoát khỏi lo âu Bão Trung Cộng bá quyền chiếm hải đảo từ lâu Bão Bắc Hàn hung hăng phóng hạt nhân nguyên tử Bão khủng bố điên cuồng dưới chiêu bài tín ngưỡng Nhưng bão Nhân Quyền cho nhân loại một niềm tin Hi vọng ngày mai cuộc sống sẽ đi lên Cùng tiến bước trên con đường tự do, dân chủ Không độc tài, bất công và áp bức Dốc một lòng xây hạnh phúc cho nhau Hi vọng ngày mai những kẻ đối đầu Sẽ ngồi lại quanh bàn tròn nghị hội Ðể giải quyết sự tranh giành lãnh thổ Cho căm thù, oán hận phải tiêu tan Hãy dẹp bỏ ý đồ phát triển võ khí hạt nhân Hãy chấm dứt âm mưu chiếm dần hải đảo Hãy đè nén lòng tin nhiệt cuồng tôn giáo Hãy hòa tan thành kiến dị biệt quốc gia. Cái mát đầu Thu thay cái nóng Hạ tàn Ánh mặt trời bớt dần tia nắng đỏ Làm dịu nhiệt trái tim hồng nhân thế Cho hồn ta quên bão tố, cháy rừng. ChinhNguyen/H.N.T. Sept15.2017 Tiếng Thu Bóng Hạ vừa đi khuất phố xa Thu về lên tiếng trước hiên nhà Thanh âm lanh lảnh vang trong gió Mở cửa chào Thu mắt lệ nhoà Sept 8.15 ChinhNguyen/H.N.T. Mục Lục


16. Hồn Tôi Gieo Hạt Ðất Hoang Người về gõ nhịp vào thơ Dấy lên trong gió bao bờ luyến thương Em, tôi chung một con đường Mà sao cuối nẻo mù sương vẫn còn Vui buồn với bước chân son Nắng nghiêng vuốt nhẹ tay non giao mùa Tháng mười se sẽ ngón sua Hương luồn vào sợi tóc xua lá vàng Hồn tôi gieo hạt đất hoang Bao giờ gặt hái mùa màng vườn em ? Miên man mộng mị với đêm Nợ duyên bao kiếp mới thành lứa đôi ? Tháng mười thu chảy trên môi Ðất trời giao hưởng đơn côi em buồn ! Trong tôi cũng thấy bồn chồn Cho tôi mượn nụ hôn đầu của em !? Lê Miên Khương Mục Lục


II . Văn___________________________________________________________

1. Xớn Xác


Nguyễn Thị Thanh Dương


Tôi vừa ở nhà người bạn để học cách làm món xôi chiên, thực hành xong nếm thử thấy ngon quá, trên đường về tôi liền ghé vào chợ Việt Nam mua nguyên 1 bao gạo nếp 25 lb, để làm dần dần, chồng tôi cũng thích món này lắm. Nếu anh ta mà nhìn thấy tôi đang khệ nệ lăn bao gạo từ xe chợ vào trunk xe của tôi giữa buổi trưa nắng nôi chắc anh sẽ cảm động vì trăm ngàn lời nói yêu cũng không bằng những hành động đối xử với nhau như thế này.

Vừa ngồi vào xe, lòng còn hoan hỉ chiều nay anh đi làm về, tôi sẽ khoe : ? anh ơi chuẩn bị ăn món xôi chiên của em nhé?, thì mắt tôi đập ngay vào hình ảnh phía trước: chồng tôi đang đi bên cạnh 1 cô gái trẻ về phía tiệm phở.

Trời ơi ! tôi tưởng mình nhìn lầm bèn mở tung cửa xe bước ra ngoài để nhìn cho kỹ hơn, thì tình thế vẫn không có gì thay đổi, chồng tôi đó và một cô gái nào đó, chỉ trông đằng sau lưng cũng biết cô trẻ trung, ăn mặc hợp thời trang, vừa sánh vai nhau vào trong tiệm phở mất rồi.

Trái tim tôi phừng phừng như lửa cháy, tôi muốn nhảy bổ vào tiệm phở và hét lên:

- À thì ra anh có bồ ! Ðồ phản bội! Ðồ giả dối.

Tôi sẽ làm cho cả tiệm phở nổ tung ra, hai đứa chúng nó cũng nổ tung ra. Nhưng cơn giận làm toàn thân tôi run rẩy, tôi đứng cũng không nổi, nói chi chuyện chạy bay vào tiệm phở. Tôi đành chui vào xe và ngồi phịch xuống ghế mà đầu óc vẫn còn hoang mang hàng trăm câu hỏi. Cô gái ấy là ai? Chồng tôi đã quen cô từ lúc nào? Họ đã yêu nhau bao lâu rồi? Ðã lén rủ nhau đi ăn bao nhiêu lần rồi?

Tôi định thần nhớ lại, mỗi ngày tôi đều làm cơm cho anh ta mang đi ăn lunch và chiều nào về cũng hết sạch sẽ mà! Trời, sao tôi ngu quá! Anh ta đã đổ thùng rác, phi tang trước khi về nhà nên mới lừa dối được tôi cho đến ngày hôm nay chứ.Vậy mà tôi còn đi khuân bao gạo về để tập tành làm bánh cho anh ta ăn. Ðừng có hòng! Thà tôi để cho gạo mốc đi, hẩm hiu đi còn hơn!!

Tôi tưởng tượng giờ này chúng nó đang ríu rít ngồi cạnh nhau trong tiệm phở, anh ta sẽ lau đũa lau thìa cho người yêu, cô gái sẽ nũng nịu đòi anh vắt cho múi chanh, rắc thêm tí tiêu, hay lấy thêm vài cọng ngò gai.

Càng nghĩ cơn tức càng đưa lên tới cổ, tôi cố dằn xuống, phải về thôi, rồi tôi sẽ hành động sau, ngu gì ngồi đây, để chốc nữa chúng nó ra sẽ nhìn thấy bộ mặt thảm hại của tôi và cô gái kia sẽ cười đắc thắng đầy thương hại.

Về đến nhà, đầu óc tôi lập ngay kế hoạch để đối phó, chiều nay anh ta đi làm về, tôi sẽ lột mặt nạ anh ta, tôi sẽ li dị.

Trước hết tôi sẽ gọi luật sư để tham khảo ý kiến, làm cách nào để anh ta sẽ ra đi tay không trong nhục nhã. Cái giá phải trả cho một kẻ phản bội vợ.

Nghĩ nhiều quá làm tôi nhức cả đầu, tôi cần có người tâm sự để trút nỗi khổ đau, tôi liền phone cho nhỏ bạn thân, người mà vừa mới đây đã hân hoan dạy tôi làm món xôi chiên để phục vụ sở thích của chồng. Nghe tôi tuyên bố:

- Vợ chồng tao sắp sửa chia tay rồi.

Nhỏ bạn chỉ cười:

- Tự nhiên mày thích đùa! vừa mới học làm món xôi chiên cho chồng ăn, về đến nhà đòi li dị? Mày ngâm gạo nếp nấu xôi chưa?

Tôi rên lên:

- Tao không đùa, tao không mát, mà tao đang đau khổ đây. Tao vừa mới khám phá ra chồng tao đang có bồ!

Nhỏ bạn vẫn không tỏ vẻ ngạc nhiên còn lừng khừng hỏi tôi:

- Sao mày từng tuyên bố rất ?chảnh? rằng nếu có quẳng chồng mày vào giữa rừng sâu với một đám con gái trẻ đẹp như Hoa Hậu thế giới thì anh ta cũng tìm cách?thoát thân để về nhà xum họp với mày?

Tôi cay đắng:

- Thế tao mới lầm! Bây giờ tao mới đau như trời giáng. Chính mắt tao đã nhìn thấy anh ta đi với một cô gái trẻ đẹp vào tiệm phở trưa nay. Anh ta chê cơm tao làm, đi ra ngoài ăn phở với người yêụThú vị chưa?

- Ðâu có phải cứ đi chung với nhau là yêu nhau. Mày đừng có mà xớn xác.

- Nhưng xưa nay chồng tao không hề thích đi ăn tiệm, anh ta sợ dơ, sợ đồ ăn nhiều mỡ, bột ngọt, hàn the. Nên chỉ ăn đồ nhà cho chắc ăn.

- Biết đâu cô gái là bạn của anh ấy?

Tôi chịu hết nổi:

- Tại sao mày cứ bênh vực anh ta và bênh vực cái con trời ơi đó? Tao chưa hề nghe anh ta kể có người bạn gái Việt Nam nào làm cùng hãng cả. Bạn bè gì mà đi với nhau rất thân mật? Anh ta còn mở cửa cho cô gái vào trước, rồi họ gọi phở, ăn với nhau, liếc mắt đưa tình với nhau và cười cợt với nhau nữảKhông biết chúng nó quen nhau từ đâu??

- Ủa! mày trông thấy toàn bộ hả?

- Taỏhình dung thế.Vì lúc ấy tao đang ngồi trong xe, mà thằng đàn ông nào chẳng làm như thế khi đi với người yêu chứ ?

Nhỏ bạn tôi cười rú lên:

- Trời ơi! Mày viết truyện hoang tưởng được rồi đấy, bất cứ người đàn ông nào trên thế giới này đều có thể phản bội vợ, lừa dối vợ, nhưng chồng mày thì?không!

- Ai bảo đảm được điều ấy? Có mèo nào chê mỡ?

Rồi tôi bật khóc lên:

- Thôi, mày không chia sẻ được với tao giây phút kinh khủng này. Tao stop đây, để tao khóc một mình còn hơn.

- Ừ, mày cứ khóc đi, cứ đau khổ vì những chuyện vớ vẩn của mày đi. Thế giới còn bao chuyện đau thương hơn, mỗi ngày bom nổ ở Iraq bao nhiêu máu đổ thịt rơi kia kìa. Tao không có dư nước mắt khóc giùm mày đâu .

*** *** ***

Chiều anh ta về, tôi kín đáo liếc nhìn xem anh ta có dấu hiệu gì của một kẻ đang phản bội vợ không? Nhưng mặt anh ta tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra,(trình độ lừa dối vợ siêu đẳng thật ) cái giỏ mang lunch vẫn để trong bếp như thường lệ, rồi anh ta vào phòng tắm.

Tôi liền đi kiểm tra giỏ lunch, những cơm, canh đồ ăn đã sạch sẽ nhẵn nhụi. Ðiều này càng khẳng định anh ta đang lừa dối tôi thật sự, anh ta đã đi ăn bên ngoài và phi tang những món ăn này để tôi không hề hay biết. Và bấy lâu nay anh ta vẫn làm như thế?

Tôi ra ghế sofa ngồi với bộ mặt sa sầm, đưa đám, đợi anh ta.

Chốc nữa, chiến tranh sẽ xảy ra trong ngôi nhà này, và ngày mai trên cõi đời này sẽ có thêm một cặp vợ chồng li dị.

- Sao em ngồi buồn thiu thế hả em?

Anh ta đã tắm xong, coi mát mẻ và vui vẻ quá, cái giọng ngọt ngào kia chỉ là giả dối để che đậy tội lỗi. Những đứa đang ngoại tình đều thế cả. Ðiều này tôi đã đọc thấy trong sách báo từ lâu rồi, đừng hòng chơi trò tâm lý qua mặt tôi.

Tôi nhìn anh ta bằng cặp mắt nẩy lửa:

- Anh biết rồi đấy !

Anh ta ngạc nhiên :

- Anh có biết gì đâu? Chuyện gì thế?

- Hôm nay tôi đi ra chợ Việt Nam?Tôi lạnh lùng nói nửa vời để dò dẫm phản ứng của ? kẻ phản bộỉ.

- Em mua đồ để nấu cho anh một bữa ăn ngon chiều nay, phải không? Nhưng em định nấu món gì mà thái độ em?khủng hoảng như thế? Anh ta cũng dò dẫm đoán mò.

Tôi gào lên:

- Thái độ tôi là đáng ghét chứ gì! Thì anh đã ghét tôi rồi, đã phản bội tôi rồi!

- Em nói cái gì, anh không hiểu? Mặt anh ta trông còn?khủng hoảng hơn tôi.

- Thôi nhé, đừng có kịch cỡm. Anh đã đi vớỉcon nào vào tiệm phở trưa nay?

- À, thì ra thế! -Anh ta mỉm cười- vậy mà em làm anh hết hồn, để anh kể cho em nghẻ

Tôi dẫy lên đùng đùng:

- Tôi không thèm nghe, đừng chối tội. Anh không ăn cơm trưa nay, anh đã đi ăn phở, và anh đã đổ tất cả cơm của tôi vào thùng rác rồi chứ gì?

- Ðúng vậy!...

Tôi cướp lời anh ta, gào lên:

- Anh còn dám nói với tôi như vậy à? Coi như giờ phút này, tôi và anh?chấm dứt tình nghĩa vợ chồng.

- Trời ơi, bây giờ anh mới biết khi đàn bà ghen. Nghe anh nói hết nào, vì sáng nay đến hãng anh quên không để giỏ cơm vào tủ lạnh , trời nóng, cơm canh đậy kín nên bị thiu. Anh phải đổ hết vào thùng rác. Thế là cô bạn làm chung nhất định chọn thời cơ này mời anh đi ra ngoài ăn lunch cho bằng được. Cô ấy mới vào làm, có nhờ anh chỉ dẫn vài công việc nên cô nhã ý mời anh đi ăn mấy lần anh đều từ chối. Lần này thì không thể, vả lại sẵn ngày Thứ Sáu, ngày cuối cùng của một tuần làm việc nên anh cũng cao hứng nhận lời mời luôn, chứ anh có thích đi ăn tiệm bao giờ đâu.

Nghe anh ta giải thích có lý có tình, tôi nguôi ngoai một chút. Một người tự ái cao như tôi rất dễ nổi giận và cũng rất dễ ?tin ngườỉ. Chuyện đâu còn đó, anh ta không thể thoát khỏi tay tôi nếu quả thực đang lừa dối tôi.

Anh ta cố gắng thuyết phục tôi thêm:

- Anh định sẽ kể cho em nghe bữa ăn lunch bất đắc dĩ của anh trưa nay, nhưng chưa kịp kể thì em đã ào ào tấn công trước rồi. Nếu em không tin, hôm nào anh mời cô ấy tới nhà cho em nhận diện cái người đã đi ăn phở với anh.

Tôi vẫn còn nghi ngại:

- Cứ làm gần, cứ đi ăn chung thế này cũng có ngày anh phản bội em thật đấy.

- Em phải tin anh như anh đã tin em chứ.

- Nhưng em chưa bao giờ đi ăn phở với thằng nào cả. Còn anh, em phảỉđề phòng. Từ nay trở đi, gặp bất cứ phụ nữ nào, dù già trẻ, lớn bé, trước tiên anh phải giới thiệu với họ rằng anh? đã có vợ. Anh nhớ chưa?

Anh ta nhăn nhó:

- Nếu người ta không hỏi mà tự nhiên anh lạỉkhoe là có vợ thì vô duyên quá!

Tôi ngúng nguẩy:

- Anh không dám làm thì em cũng không dám tin anh nữa. Em muốn thế để họ tránh xa anh ra, lửa gần rơm cũng có ngày cháy bùng lên thôi.

Anh ta trả giá:

- Như thế này cho tế nhị một tí em nhé, anh sẽ chưng một tấm hình của em nơi bàn làm việc, kẻ qua người lại sẽ nhìn thấy và phải hiểu ngầm rằng anh đã có vợ. Ðược không?

- Như thế chưa đủ, chưa cụ thể, anh phải ghi chú dưới tấm hình hai chữ ?My wifẻ cơ ! Em sẽ lựa vài tấm hình em chụp thật đẹp, thật nổi, và anh phải để vào chỗ nào thuận tiện cho nó?đập vào mắt người ta cơ.

*** *** ***

Chiều hôm sau, chồng tôi đề nghị hai vợ chồng đi ăn dinner tai nhà hàng để hàn gắn lại sự hiểu lầm ngày hôm qua, để hâm nóng lại tình yêu, và để chứng tỏ anh vẫn lãng mạn với tôi như ngày nào.

Tôi liền chọn một nhà hàng mà tôi yêu thích. Ðến nơi, anh mở cửa cho tôi vào, cùng lúc ấy từ trong nhà hàng bước ra một đôi, có lẽ là vợ chồng, chỉ nhìn vóc dáng cô gái, tôi nhận ra người hôm qua đã vào tiệm phở với chồng tôi. Tôi đang ngỡ ngàng thì cô gái vui mừng và nhanh nhẹn giới thiệu trước:

- Chào anh chị, đây là ông xã của em.

Và cô quay ra nói với chồng:

- Ðây là anh làm cùng hãng, người mà em đã kể với anh, đã chỉ dẫn tận tình cho em trong những ngày đầu em mới vào nhận việc.

Cô gái cười vui vẻ rồi tiếp:

- Anh ấy giúp đỡ em nhiều lắm, thế mà mãi trưa hôm qua em mới mời anh ấy đi ra ngoài ăn lunch được đấy.

Chồng tôi liếc nhìn tôi hả hê như thầm nói ? Thấy chưa, anh đã nói rồi mà.?

Hai vợ chồng cô gái chào chúng tôi và ra về, họ không quên chúc chúng tôi có một bữa ăn ngon.

Thật thế, chưa bao giờ tôi có một bữa ăn ngon như chiều nay.

Tôi đang định gọi phone cho nhỏ bạn để thông báo cho nó biết tình hình vợ chồng tôi sáng sủa rồi, kẻo nó lạỉxớn xác đi kể cho những người khác thì ?mất uy tín? vợ chồng tôi, thì chính nó gọi tới:

- Sắp li dị chưa? Ðàn ông Việt Nam ở Mỹ bây giờ có giá lắm , ? được? vợ li dị chúng càng mừng, về Việt Nam tha hồ cưới vợ trẻ đẹp.

- Làm gì có chuyện li dị, taỏhiểu lầm thôi. Tôi đáp giọng yếu xìu.

Và ngượng ngùng kể lại đầu đuôi câu chuyện cho nó nghe, nhỏ bạn cảnh cáo:

- Thấy chồng cưng, động một tí là nghi ngờ, là hờn giận.Thôi, lần sau đừng có xớn xác nữa nghe? Hết xớn xác chuyện nọ đến chuyện kia, phát mệt. Cái lần mày đi mall mua sắm mải mê, khi ra tới bãi parking thì hoa cả mắt, chóng cả mặt, và?phát hiện mất xe, vừa khóc vừa gọi 911. Báo hại police vội vàng tới, thì ra mày đã xớn xác rảlộn cửa, đậu xe ở cửa Bắc mà cứ tìm kiếm xe ở cửa Nam . Nhớ chưa?

Tôi bướng bỉnh bào chữa :

- Dù tao có xớn xác cũng không chết ai, cũng còn đỡ hơn ông pilot năm nào ở Taiwan, lái máy bay vô lộn đường runway đã close, đụng phải chướng ngại vật làm nổ tung máy bay và chết hết cả đám.Và tháng Tám năm 2006 ở Lexington airport, tiểu bang Kentucky, ông pilot của chuyến bay 5191 cũng xớn xác vô lộn đường runway chỉ có 3,500 foot trong khi máy bay cần ít nhất 5,000 foot để cất cánh, làm toi mất 49 mạng người.

- Dĩ nhiên mày xớn xác không chết ai, nhưng có kẻ tức điên lên và đòi li dị .Bạn tôi cười trêu chọc.

Tôi khoe:

- Nhưng sẽ không bao giờ xảy ra chuyện ấy nữa, anh ta lại khẳng định với tao rằng ? Nếu quẳng anh vào một khu rừng vớỉ?

Bạn tôi cướp lời:

- Tao là bạn mày mà cũng thuộc cái điệp khúc ấy rồi: ? Nếu quẳng anh vào một khu rừng với những người đẹp như hoa hậu thế giới thì anh cũng tìm cách?thoát thân, chạy về đoàn tụ với em? chứ gì ?.Một thằng chồng chung tình hiếm hoi như thế rất xứng đáng để mày chiều chuộng nó tối đa.

- Bởi thế nên tao đang chuẩn bị làm món xôi chiên cho anh ta đây. Thôi bye nhé, nói chuyện với mày một hồi tao lạỉxớn xác làm hỏng món xôi chiên bây giờ đấy.
( May-2007)

Nguyễn Thị Thanh Dương


Mục Lục


2. Huấn Luyện Phi Hành (truyện dài nhiều kỳ)

Tình Hoài Hương



Truyen Dai



Huấn Luyện Phi Hành
Phần thứ Nhất
Chương 2



Không Quân: (Niềm ước ao của tôi)

* Cám ơn ?bạn đường? (bởi vì bạn ấy không hề ưa đi Hoa Kỳ ở, mà bạn ấy chỉ thích sống chết với ?thành hồ? (nên bạn ấy xin đề nghị dấu tên) ; Nhất là tôi biết ơn & xin mạn phép qúy anh Không-quân: PHKC ? TQD ? DVH ? TVP - HH ? PH. v.v... đã cho tôi chút cảm tác, ngỏ hầu tôi có thể ghi lại chuyện đời Không Quân thi vị & thân thiện, và... đầy huấn nhục!!!
*
Tiện thể, tôi chân thành cám ơn quý nhiếp ảnh gia đã đăng những tấm hình quá đẹp trên internet, cho tôi được chiêm ngưỡng & mạn phép copy right vô bài viết của mình; ngỏ hầu phong phú hóa hình ảnh sống động độc đáo đầy nghệ thuật và tài đức của quý vị.
Tình Hoài Hương
***



Cảm tình đó lâng lâng chiều tĩnh mịch.
Như thi sĩ yêu quan hà anh lính.
Như họa sĩ yêu bức tranh đa tình.
Như con người yêu tự do bay bổng.

Như Không-quân vút cánh vào thinh không.
Lái con tàu lả lướt người trong mộng.
Phi đạo nối liền tình yêu không phận.
Tình rất đẹp tôi trao đến tha nhân... (*)

Hồng Hạnh em,

Cuộc đời anh chắc có lẽ gắn-bó thân thiết với binh chủng Không-quân hay sao à! Hồi còn nhỏ khi đúng mười sáu tuổi, thì tất cả thanh niên ở miền Nam Việt Nam, ai ai cũng lo đi kê khai Lược Giải Cá Nhân (ở đường Trần Hưng Ðạo: Nha Cảnh Sát Ðô Thành). Sau khi điền tên tuổi, địa chỉ vào tờ khai, anh mang lên nộp trong văn phòng. Ông cảnh sát già thu nhận tờ khai, ông đọc lướt qua và nhìn anh, cười lớn:
- Cậu tên ?Lữ Phi Hành? ngộ lắm. Tôi e rằng lớn lên cậu sẽ đi Không-quân ha.
Có thể do ba má đặt tên anh, là một điều dự đoán hữu duyên với binh nghiệp của mình sau nầy, cũng nên? Một lần khác, vào đầu tháng 02 năm 1962, khi đã chuẩn bị đầy đủ tập hồ sơ, anh dự định lên nộp đơn xin gia nhập vào Không-quân. Lúc đó anh chưa đủ tuổi, nhưng anh dám giả mạo chữ ký của ba, mà ghi: ?đồng ý cho nhập ngũ?. Rồi anh nhờ thằng bạn, (có chị làm ở văn phòng Phường trên Phú Nhuận), chị ấy đóng dấu xác nhận chữ ký giả của ba đã? ?cho phép?.

Ngày ấy đúng là một ngày xui xẻo hết biết. Khi thức dậy, anh lo đi làm vệ sinh cá nhân, ăn sáng xong, mặc quần áo sẵn sàng, và chuẩn bị mang hồ sơ lên Tân Sơn Nhứt để nộp. Anh đứng trên lầu ba trước chiếc tủ gương lớn chải tóc. Thì, giật thót mình khi nghe tiếng phi cơ bay vù vù? ầm ầm... bay rất sát, điếc tai, gần như ép buồng phổi anh đau nhói, muốn nghẹt thở tức vỡ lồng ngực. Không biết chuyện kinh khủng gì xảy ra? Vội chạy nhanh lên sân thượng, anh bước ra ngoài dáo dác nhìn xuống khu vực Sài Gòn. Anh thấy hai chiếc phi cơ trên bầu trời, rồi thoáng chốc anh nghe tiếng nổ rền ở miệt nhà thờ Ðức Bà. Thì ra có biến loạn. Những quả bom trút ào ào xuống tại dinh Ðộc Lập.

Một lúc sau mới nghe nhóm phòng vệ Tổng Thống phủ phản ứng. Súng phòng không dưới đất ào ào bắn lên đùng? đùng? đùng? khói đen nghịt tỏa ra từng nhúm to trên bầu trời. Hai chiếc phi cơ khu trục A1 Skyraider đã dội hết bom dinh Ðộc Lập, bắn hết đạn, nhanh như chớp họ đã bay vút đi biến dạng. Ba chân bốn cẵng anh và thằng em nhảy xuống dưới nhà, dù má vẫy tay lia lịa, lớn tiếng eo éo kêu la, má cấm con không được đi đâu. Hai anh em vẫn phóng xe veloxolex chạy về hướng đó, tò mò coi xem chuyện gì, bom đạn bắn đi đâu. Nhìn chung, thì không thấy thiệt hại gì mấy. Người người xôn xao bàn tán, xe cộ tụ tập lại trước dinh Ðộc Lập đông như kiến, không thể chen chân, mọi ngả đường bị chận đứng, đông nghẹt.

Mãi đến xế chiều anh mới biết tin là: do hai phi công Trung-úy Phạm Phú Quốc và Nguyễn Văn Cử đã ném bom. Phi cơ của Phạm Phú Quốc bị bắn rớt trên sông Sài Gòn, ổng đã bị bắt đưa vô tù, tất cả bom đạn còn nguyên, nghĩa là ông ta chưa kịp thả trái bom nào. Ông Cử thì đào thoát bay mút qua hướng Nam Vang. Thế là anh đành kiếm ngỏ tắt tiu nghỉu trở về nhà, buồn phiền xếp lại hồ sơ xin đi lính.

Lần nầy, thì không có gì ngăn cản bước chân anh muốn phiêu bạt giang hồ cả, anh đã đường hoàng ung dung đi lên Tân Sơn Nhứt nộp đơn, và nôn nao vui vẻ trở về nhà nằm rung đùi chờ đợi dài người. Khoảng thời gian nhàn rỗi nầy, thật vô vị, trống vắng và buồn kinh khủng! anh vẫn hẹn hò với cô bồ mới toanh vừa quen biết: hai đứa dung dăng đi ăn, đi chơi chỗ nầy, vung vít chỗ kia. Tuy đã có ?cô bồ?, nhưng anh có thêm vài ba cô bạn hờ thân mật thắm thiết khác nữa. Ấy thế mà? sao lòng mình vẫn cảm thấy đìu hiu, muộn phiền và nhớ nhung ?nàng ấỷ rã rời đến thế!? Anh nhớ mối tình đầu bây giờ đã xa xôi chi lạ! Vô cùng nhớ. Nàng thi sĩ ấy từng gieo vào lòng anh ước muốn thiết tha với giấc mơ: Hải hồ ươm mộng:
Giăng tơ đầy phố cao mây phủ kín.
Những con đường uốn khúc trải lá thu.
Dãy núi xa trăng khuyết ngậm sương mù.
Buồn ly biệt, người viễn phương chẳng biết?

Rặng thông già vi vu xanh lá biếc.
Một mình ta tha thiết mối tình thơ.
Người đi xa mang kiếp sống hải hồ.
Ðâu có ngỡ ta vẫn chờ vẫn đợi.

Mộng quan hoài nguyện sắt son vẫy gọi.
Những đêm dài thao thức với trăng côi.
Ta ngước nhìn lờ lững bóng mây trôi
Mong người từng bước trải đời lãng tử.

Hôm nào đó nếu dừng chân lữ thứ.
Quán trọ chiều rũ áo lớp phong sương.
Khách mỏi mòn, vó ngựa lỏng giây cương.
Xin hãy nhớ tình hoài hương ngóng đợi. (*)

Ðộ nửa tháng sau có thư mời gửi về nhà báo anh lên sân bay Tân Sơn Nhứt khám sức khoẻ. Thông thường như mọi năm, ban tuyển mộ Bộ Tư Lệnh Không-quân chọn bốn khóa. Ví dụ như: Năm 1960 là có khóa 60A. - 60B. - 60C. - 60D. Tuy nhiên, nhiều năm cũng có những khóa như: 65B và 65D, là Hạ-sĩ-quan được tuyển chọn đi học sĩ-quan không phi hành. Anh và một lô một lốc các bạn trai trẻ hào hoa phong nhã đầy nhựa sống tráng kiện khác, sung sướng hân hoan vui vẻ, xôn xao, nôn nóng sắp hàng dài dài chờ đến phiên khám sức khỏe. Mặt mày ai nấy đều rạng rỡ.

Phòng khám nhỏ xíu chật chội. Ða số thí sinh cứ háo hức tràn vào đứng gần kế bên ông bác sĩ. Anh ngồi vào ghế đợi, nhìn những người khác khám rất nhanh. Bác sĩ khám thân thể. Phần tai. Mũi. Họng. Răng. Mắt. Ngực. Phổi. Thần kinh. Khám máu. Nghĩa là khám tổng quát. Họ bắt thí sinh đứng thẳng, xem mình có bị dị tật bẩm sinh gì không. Ða số tuyển sinh đều khá tốt.

Mọi cuộc khám nghiệm về riêng anh trôi qua êm đẹp. Nhất là bác sĩ khen đôi mắt anh trong sáng lạ thường: 10/10. Chỉ có lúc khám tai thì quá lâu, ông ta lấy đèn soi vào lỗ tai, bác sĩ không thể khám màng nhĩ ngăn tai ngoài và tai giữa. Nên ông cứ loay hoay mãi, ông lấy cái kẹp nhỏ, dài, từ từ gắp, moi ở lỗ tai anh ra từng miếng cục ráy tai to ơi là to, và nhiều kinh khủng. Khiến những tuyển sinh đứng, ngồi, gần đó í dà dá dả họ chen nhau nhìn, rồi le lưỡi, rùng mình, trợn mắt cùng cười ồ. Ghê quá! Thiệt là mắc cỡ!

Thật sự anh không mấy hy vọng, vì suốt thời gian qua mình sống buông thả, bê bối, tự do, (nếu không muốn nói là phóng đãng) chẳng mấy khi anh chú trọng đến sức khỏe, hay chăm chút cho bản thân. Anh gầy đi nhiều so với chỉ số cần thiết. Ví dụ chiều cao 1mét 68, anh có, tuy thế về trọng lượng thì mình chỉ nặng hơn 50kgs chút xíu. Xong xuôi, anh lại trở về nằm nhà, lo lắng chờ đợi, từng ngày đi ra đi vào thật vô vị. Tối tối, đêm đêm, anh ưa rủ rê cô bồ kia đi ăn, la cà đi chơi rông. Thời gian nầy, anh và cô bồ thân thiết hơn.

Một hôm, nhận giấy báo anh đủ điều kiện trúng tuyển để gia nhập vào ?khoá phi hành?. Anh rất vui, thế là chấm hết chuỗi ngày bê tha lông bông chán chường vô vị đã trôi qua. Hí hửng vui vẻ mặc bộ quần áo sạch đẹp, anh ung dung sung sướng vọt lên Tân Sơn Nhứt làm thủ tục nhập học. Họ đưa mẫu đơn tình nguyện để tuyển sinh điền và ký tên vào: hứa sẽ gia nhập vào binh chủng Không-quân ?ít nhất là mười năm? kể từ ngày ký.

Họ cấp phát cho mỗi khoá sinh một ba lô, phát cặp thẻ bài bắt, SVSQ luôn đeo vào cổ, thẻ bài đã có số quân, anh phải thuộc lòng mấy con số dài ngoẵng. Ghi nhớ mình mang loại máu gì. Họ phát giày bata, giày botte de saut, mũ, bít tất, vài bộ đồ treillis, vài bộ kaki. Họ bảo anh mang về sửa sang lại, để mặc cho vừa khổ người của mình. Về những huy hiệu hay cánh bay, anh thấy sĩ quan Không-quân được may trên các bộ quân phục của KQVNCH. Chỉ cần nhìn thấy họ mặc áo bay, mà anh mê là vậy. Các anh: TCB & Trần Văn Lương, TQD, ÐHB... đã bổ túc cho anh những phần hữu ích, hiểu biết thêm (để anh nhờ thợ may may cho đúng nơi) vài chi tiết như:
- Vai trái: huy hiệu Sư Ðoàn. (ví dụ: I, II, III, v.v...)
- Vai phải: huy hiệu Không Ðoàn. (ví dụ: 23, 33, 43 v.v...)
- Ngực trái: huy hiệu Không Quân (con rồng Tổ Quốc Không Gian).
- Ngực phải: huy hiệu Phi-đoàn. (ví dụ: 211, 213 v.v... và con số đầu thay đổi theo loại phi cơ. Ví dụ như: số 1 là Quan Sát. Số 2 là TT v.v...)
- Huy chương cá nhân đeo bên trái (trên nắp túi áo trái).
- Trên huy hiệu của phi đoàn là cánh bay (trên nắp túi áo phải, nếu là áo trận).
- Cánh bay đeo bên phải, nằm trên bảng tên (trên nắp túi áo quân phục).
- Khi mặc áo trận (áo bay) không bao giờ đeo huy chương cuống (tức là một phần nhỏ của cái huy chương). Ngoại trừ được gắn huy chương ngoài mặt trận. (Khi mặc quân phục Ðại-lễ, hay Tiểu-lễ, thì mới đeo đầy đủ mọi thứ, như đã trình bày bên trên). Áo trận thì mang phù hiệu cấp bậc đính trên một miếng vải nền đen độ chừng 4cm hoặc 5cm vuông, may vào mép của vạt áo, ngang miệng trên hai túi áo. Mấy ông HSQ+BS nếu hà tiện, thì xài miếng kẹp bằng kim loại.

Áo bay đương nhiên giống như áo trận, nhưng cũng có thể làm hai miếng trên hai vai. Mặc áo kaki vàng nếu không thắt cà vạt, thì mang cầu vai ống, mà tiếng Pháp gọi là Fourreaux. Ở Mỹ bây giờ đã xài, gọi là Soft shoulder boards, slide shoulder boards. Áo kaki vàng có thắt cà vạt, có thể mang cầu vai ống, hoặc cầu vai đại lễ. Cầu vai đại lễ có sườn cứng, tiếng Pháp gọi là Épaulettes. Tiếng Mỹ gọi là Hard shoulders boards.
* * *

Ðúng vào buổi tối ngày 30-09, thằng em trai là Tom lái xe hơi chở anh ra đi ?tòng quân?. Má không làm sao ngăn cản thằng con gàn bướng chỉ thích làm theo ý mình, không muốn ai điều khiển, nên má khóc rất nhiều, má nghẹn ngào quệt hai hàng nước mắt đưa tiễn con đi. Anh cảm thấy lạnh tanh, chả có gì nao núng mà ầm ĩ khóc lóc, tru tréo với than vãn! Ðời trai giang hồ qua bốn biển, chẳng lẽ má cứ giữ rịt con bu bám theo lưng má ở trong góc xó nhà hoài, để má chăm chút cho con bú mớm sao!? Anh không thấy cô bồ đến tiễn đưa (như cô ta đã hứa). Cũng bình thường thôi!

Anh mặc bộ treillis ?mới cáu cạnh? cảm thấy thú vị, hãnh diện, le lói lạ, anh đội lệch mũ lưỡi trai, mang botte de saut, hiên ngang huýt gió ung dung đi đến trại Cửu Long (ở bên trại Thủy Quân Lục Chiến). Ðó là nơi tập trung đông đúc khóa sinh từ các trường: Hải Quân. Trường Hạ Sĩ Quan Ðồng Ðế. Họ sẽ đi học chung với nhau trên chiếc Tuần Dương Hạm 602. Sau khi xuống con tàu bồng bềnh nhấp nhô trên sông, anh chọn ngồi ở một nơi có mặt phẳng trên bon tàu. Nhiều tên ?tân binh? sợ sóng gió, thì họ chui tọt xuống dưới gầm tàu. Dưới kia chắc hẳn là đông đúc vui vẻ, nhộn nhịp ồn ào, nhưng mà kín mít, lù mù ngột ngạt lắm!

Chiếc tàu to kềnh càng từ từ kéo neo lên. Con tàu chuyển lối dần dần rời sông Sài Gòn, tàu chạy trốn sau khúc quanh ở ?Cảng Nhà Rồng?. Bên kia sông thành phố Sài Gòn vẫn rộn rịp, rầm rộ, tấp nập xe cộ bon chen lao đi vun vút. Người và người vô tư lự, nhộn nhịp nối đuôi nhau chuyển động ì ầm không biết mệt dưới ánh đèn đường muôn màu. Chả ai ngủ ngáy gì được, nhìn quanh, anh thấy Trần Thế Vinh to con, đẹp trai ngồi lầm lỳ ở một góc, bên cạnh Quân nhỏ loắt choắt. Các anh em khóa sinh khác lân la ghé tới tíu tít vui vẻ bắt tay làm quen với nhau. Họ tự nhiên nói chuyện giây lát, thế là họ đã tỏ ra vui vẻ thân mật ngay. Làm y như là ?tụi nầỷ đã có duyên kỳ phùng hội ngộ, họ hàng thân thiết hoặc quen nhau từ kiếp nào! Tình bạn trẻ trung cao đẹp bắt đầu thật dễ thương.

Bỗng con tàu chồng chềnh nhấp nhô ghê lắm. Ai nấy cảm thấy quay cuồng chóng mặt, đứng ngồi không vững. Hỏi ra, khoá sinh mới biết dự báo thời tiết báo buổi sáng thì biển lặng. Ðến trưa sóng to, rất to đang đổ dồn. Con tàu lênh đênh bồng bềnh nhấp nhô trồi lên trụt xuống. Giống như nút chai bồng bềnh trong cái ao lớn. Thế là "các cậu ấm" ngồi bên cạnh anh bắt đầu nôn ọe tùm lum tà la ra mật xanh mật vàng. Riêng anh vẫn tỉnh queo. Ðến xế chiều, Vinh, mặt xanh như tàu lá, anh ta đưa hộp cơm vắt và thịt kho rất ngon (của mẹ Vinh làm) cho anh:
- Mày ăn đi. Tao nuốt không vô rồi.
Cười hề hề, anh ưng ý bưng ngay lấy hộp cơm thịt, anh ra ngồi bên góc bon tàu ăn ngon lành. Mặc dù lúc đó có những đợt sóng thần cao ngất đang phủ lên đầu tàu đầy bông sóng bạc trắng. Chiều buông xuống rất nhanh, hoàng hôn lả lơi trên phần đất mới đến có màu tím nhạt, màu vàng óng lẫn với màu ven đêm... dần dần chuyển sang choạng vạng tối. Ấy là lúc các anh em khóa sinh sinh viên sĩ quan Không-quân mệt mỏi rã rời, đừ đẫn, phờ phạc, cả người nhẹ lâng lâng bồng bềnh như đi trên mây, thì con tàu đã từ từ vào bến đậu ở Cầu Ðá. Nha Trang... Ôi... "Nha Trang... là miền quê hương cát trắng..."!

Thân chúc em mọi điều tốt lành. Tạm biệt nhé cố nhân em yêu.
LPH
_ * _

(*) Thơ Tình Hoài Hương

Tình Hoài Hương
Kính mời quý độc giả xem tiếp chương sau.
Trân trọng

*

Tình Hoài Hương

Mục Lục


3. "Romancing The Stone" Mountain

Phan Thái Yên



Chiêm bao trên đỉnh hoa cương

?Chàng ngất lịm? lọt vào một bầu trời khác lạ, mà trong không gian màu tím hồng có những ngôi sao dài sáng rực rỡ giữa những thiên hà xoáy ốc. Trên mặt đất trải đầy kim cương có những trái cầu lung linh những màu sắc huyền diệu của sóng nước mùa Thu, của hoa bướm mùa Xuân. Tất cả những gì có năng lực quyến rũ huyền bí? từ bao nhiêu nghìn năm đối với cặp mắt loài người. Tiếng không đủ nói, chữ không đủ tả, ý nghĩ không đủ bao quát những màu sắc uyển chuyển thần tiên ấỷChàng đang mơ giấc mơ của đá.??

(Nguyễn Mạnh Côn)



Ðường vào núi hoa cương Stone Mountain qua ngả làng cổ đẹp bất ngờ. Những ngày đến đây leo núi tập thể dục ông thường lái xe thẳng đến chân núi, nhưng sáng nay chỉ vì chút lơ đãng vào lộn lối rẽ thế mà ?tái ông thất mã?, ông lại may mắn được ? ?lạc đường vào lịch sử?.

Trời tháng Sáu bình minh lên sớm, dọc hai bên đường nắng mai chúm chím hồng lên những trái đào lủng lẳng trên cành và làm hồng thêm những cây ?bách nhật hồng? trổ đầy hoa. Loài crepe myrtle này nhiều cư dân Việt Nam gọi là hoa bằng lăng, chẳng biết có đúng không nhưng ông cũng thích gọi thế hơn là cái tên có vẻ ?vương giả chi hoả kia.

Phù điêu ba vị bại tướng của phe miền Nam tạc trên vách núi Stone Mountain loáng thoáng sau thông xanh khiến ông nghĩ tới cuốn phim tài liệu về cuộc Nội Chiến (Civil War 1861-1865) và chiến trận ở Georgia vẫn được chiếu vào mỗi đầu giờ trong tòa nhà bảo tàng tọa lạc sát chân núi. Ông thường ghé vào phòng chiếu mát lạnh sau những lần mồ hôi mồ kê ?xuống núỉ. Bốn năm đất nước Nam-Bắc phân tranh, hơn triệu tử sĩ thương binh can qua hàng ngàn trận chiến lớn nhỏ chết chóc tang thương để giành lấy thành quả vô cùng lớn lao cho tiến bộ nhân loại, đó là sự giải phóng nô lệ và quyền bình đẳng của con người.?

Thế mà một trăm năm sau, hơn năm mươi tám ngàn cháu con của chính những chiến binh ?Blue and Graỷ thượng võ đã phải hy sinh gần như vô ích ở một góc Ðông Dương xa lạ bên kia bờ Thái Bình Dương vì những kế sách chính trị yểu mệnh, nửa vời. Cuộc chiến tranh Việt Nam giữa hai miền Nam Bắc, mà thật ra là điểm chốt ?nóng? của trận chiến tranh lạnh giữa hai thế giới Tự do và Cọng sản, kéo dài hai mươi năm trên quê hương Việt Nam điêu tàn đã giết chết hơn ba triệu con người, bách hại cả triệu thương binh, dân lành. Sự chiến thắng của tà thuyết Cọng sản đã làm băng hoại có hệ thống cả một nền văn hóa Việt nhân bản lâu đời. Ðất nước thống nhất được đảng cầm quyền Cọng sản rêu rao như một vòng hoa chiến thắng, nhưng độc lập chẳng hề có, biển đảo quê hương mất dần. Tư tưởng lệ thuộc ăn sâu, đục khoét vào não bộ của người dân vốn quen chịu đựng, vất vả tìm ăn. Những thế hệ lớn sau bảy lăm thì bị giáo dục qua lịch sử ngụy tạo, ngôn ngữ thơ nhạc chỏi chướng khó nghe. Và lớp người bỏ nước ra đi, lênh đênh thuyền nhân, lận đận phương trời viễn xứ quê người gắng gầy dựng lại gia đình, hội nhập điều hay trên đất khách.

Xe qua trung tâm làng cổ. Giao thông nhộn nhịp hơn làm ông phải chú ý, cắt đứt dòng suy nghĩ miên man trong đầu. Ngôi nhà xưa nhất làng được xây cất cả chục năm trước Nội Chiến vẫn còn đứng vững cùng nhà ga xe lửa xây toàn bằng đá hoa cương và hàng chục kiến trúc khác đều mang đầy vết tích lịch sử của từ hơn một trăm năm mươi năm trước.

Hình ảnh sướt xát trong phim tài liệu của cổ máy xe lửa ?W. & A. Railroad? (Western and Atlantic Railroad) chạy bằng than củi và hơi nước nằm bất động trên sân ga vì đường rây đã bị lính ?Bụng Xanh? phá hủy. Chiến dịch Atlanta bắt đầu từ ba tháng trước ở Chattanooga, nay đoàn kiêu binh Bắc quân đang vào lúc ?thu dọn chiến trường? ở? Atlanta và những vùng phụ cận. Họ reo hò, ầm ào nung hồng những đoạn đường sắt rồi quấn quanh chúng vào những cội cây lớn hay trụ điện báo, rồi gọi đó là những ?chiếc nơ cổ áo của Sherman?. Bạo tướng Sherman đã chọn Stone Mountain làm tuyết xuất phát cho Cuộc Trường chinh ra Biển (March to the Sea) trong lúc lửa khói chưa nguôi cháy trên Atlanta vừa bị thiêu rụi. Ba tháng sau, ngày 22 tháng 12, 1864 tướng Sherman viết thư cho tổng thống Lincoln ?I beg to present to you as a Christmas Gift, the City of Savannah ...".

Sau cuộc săn đuổi xe lửa gay cấn, ly kỳ ?The Great Locomotive Chasẻ vào tháng Tư năm 1862 mà kết quả là sự thất bại của một nhóm biệt kích và điệp viên miền Bắc âm mưu cướp một đầu máy xe lửa chạy từ Kennesaw gần Atlanta về Chattanooga để phá hủy tuyến đường xe lửa tiếp tế của quân Nam. Phải mất hơn hai năm với nhiều trận chiến đẫm máu, kể cả Trận chiến trên Ngàn Mây (The Battle Above the Clouds) ở Lookout Mountain, Bắc quân mới chiếm được vùng trọng yếu Chattanooga, thế mà chỉ trong vòng 6 tháng tướng Sherman thống lĩnh 62,000 chiến binh Union đã san bằng 300 dặm dài từ Chattanooga đến Savannah với hơn 30,000 tử sĩ hai phía Bắc-Nam ngã xuống lót đường. Lịch sử ăn năn. Phải chi lần cướp xe lửa đó thành công, có lẽ thời gian cuộc Nội Chiến dài hơn 4 năm đã được cắt ngắn đi phân nửa, hàng trăm ngàn chiến binh hai phía khỏi phải hy sinh oan uổng và Atlanta khỏi phải nằm trong biển lửa.

Ý nghĩ theo ông suốt khoảng thời gian leo hơn một dặm đường núi lên tới đỉnh. Ngụm nước mát giúp ông thoải mái ngồi tựa vào một gốc thông già, tàng lá tỏa mát lên mặt đá hoa cương gợn sóng nhấp nhô. Toa xe chở khách trồi lên từ từ theo đường dây cáp treo, màu thẩm xanh hằn lên nền trời nhạt hơn, mây trắng chấm phá lửng lơ. Phía chân trời, dãy cao ốc từ trung tâm Atlanta trải dài tận Marietta làm thành một chuỗi kỷ hà sắc cạnh lóng lánh dưới ánh mặt trời. Bên dưới thảm lục diệp trùng trùng, hồ ôm chân núi mặt nước lặng lờ xanh. Bóng núi theo mây chìm trong nước, tĩnh lặng phá chấp thời gian. Hồn người như lạc vào ngàn vạn dặm xa mơ hồ tiền kiếp, bâng khuâng nhớ ánh hoa đào của bao mùa xuân cũ không biết trôi về đâu.

Chi chi ngũ bách niên tiền, lục thụ thanh sơn hà xứ tại
Tại tại tam thiên lý ngoại, đào hoa lưu thủy cách hà chi
(Tại đây năm trăm năm trước, cây xanh núi biếc vẫn còn đó
Nơi xa ba ngàn dặm trường, đào hoa lưu thủy đã về đâu ) Xuân Phương



Ông rịu mắt chìm dần vào giấc ngủ, cảm giác mụ mẩm mơ hồ chới với bay theo đám mây bồng bềnh xa. Dòng kinh nước đục chảy sâu vào vùng châu thổ mênh mang. Ðoàn giang đĩnh trở xoay giữa vùng giao tranh súng đạn tơi bời.

Tấm khăn bay khỏi chiếc trực thăng tản thương thoắt nở bung xa hút, bàng hoàng mây trắng. Cảnh giớỉ trắng mịn mơ hồ vùng biên ngưỡng tử sinh.

Hình như mây vẫn bềnh bồng trôi, thế mà có lúc ông cảm giác nhử vừa rơi khỏi phi thuyền không gian lúc đạt tới tốc độ ánh sáng. Không phải ở bên trong khoang kín của phi thuyền với sự chở che an toàn của tốc độ biểu kiến mà là cảm giác nhỏ nhoi bụi bám sát na, hằng hà sa số tinh cầu cuồng quay trong vô tận ngân hà, vòng thời gian xoáy sụp vào không gian sâu chìm miên viễn hư vô. Chẳng lẽ nào ông đã chết? Lẽ nào ông vừa đầu thai vào tiền kiếp? Lẽ nào ông lại nhớ tới kiếp trước của mình rõ ràng gần cận đến thế?

Mặt đá đẫm sương mát lạnh làm ông choàng tỉnh khỏi trạng thái ngủ thức mơ hồ. Ông vuốt mặt nhìn quanh. Trời chưa tới bình minh, cảnh vật xám chìm trong ánh sáng lờ mờ lúc cuối khuya về sáng. Ông thấy mình ngồi trên một tảng hoa cương, vân đá nhú khỏi mặt đất lượn như sóng quanh gốc thông già ông đang tựa lưng vào. Ông ngờ ngợ thầm hỏi phải chăng đây là một phim trường đang giàn dựng cảnh phim thời Nội Chiến như trong Cuốn Theo Chiều Gió, Gone With The Wind? Ông đảo mắt nhìn quanh. Những làn rây đường sắt còn hút chìm trong bóng tối nhá nhem. Bên kia bãi đường sắt rối chéo vào nhau, nóc nhà ga xe lửa với hàng chữ ?Big Shantỷ lờ mờ sau màn sương sớm. Ông kinh ngạc lẩm bẩm lại hàng chữ vừa đọc, lòng dậy mối nghi hoặc ma quái rợn người, luống cuống rờ soát lại y phục đang mặc trên người. Vẫn là bộ áo quần mỏng mùa hè dành lúc leo núi Stone Mountain, vẫn cặp băng bảo vệ đầu gối còn cộm dày dưới vải. Ông lấy chiếc ?nón đi biển? đang đội xuống, phân vân nhìn hàng chữ thêu vàng ?USS Abraham Lincoln ? CVN 72?. Chiếc nón là món quà lưu niệm dịp đi thăm Hàng không mẫu hạm ở căn cứ Everett WA với bạn đồng môn nhiều năm trước. Ông lấy chiếc? điện thoại khỏi túi áo, thất vọng nhìn những con số chỉ ngày giờ xoay tít không ngừng sau mặt kiếng sáng xanh.

Có tiếng chân người, ông vội nép mình vào thân cây rồi thở phào nhìn một phụ nữ da trắng đang bước đến gần. Cô gái tóc vàng xinh đẹp, trang phục diêm dúa thường thấy ở các cô gái điếm trong quán rượu của phim Viễn Tây.

- Chào cô! Xin cho hỏi hôm nay là ngày mấy, thưa cô?
- Thứ Bảy, 12 tháng Tư
- Năm nào vậy?

Ngạc nhiên vì câu hỏi lạ lùng hiếm khi nghe, cô gái dừng lại chăm chú nhìn lão già ?China man? râu tóc trắng, đầu đội chiếc mũ thật lạ lùng, quần áo lại càng ?không giống aỉ. Cô ta lắc đầu, thầm nghĩ có lẽ lại là một lão già đãng trí, vô hại nào đó.

- 1862. Grandpa chờ tàu đi Chattanooga hả? Xe lửa sắp tới rồi đó. Nhớ đừng ngủ quên, đi lạng quạng bị tụi ?Homemade Yankees? (1) bắt thì phiền.????????????????????

Ông kích động nhìn theo cô gái nhún nhảy bước qua bên kia đường xe lửa, tiếp tục đi về phía khách sạn cạnh nhà ga, vừa lúc một đoàn tàu từ hướng Atlanta sầm sập tiến vào sân ga. Ðầu tàu thở phì phò, khói đen hắt mùi than củi lờn vờn che bảng chữ ?Hotel Laceỷ treo trên tầng hai của khách sạn. Tàu dừng hẳn, khói tan để lộ chiếc bảng đồng sắc sảo khắc tên tàu trên nền sơn đỏ. ?GENERAL?, ông lẩm bẩm đọc chứng cứ cuối cùng của sự kiện lịch sử sắp sửa diễn ra cũng vào ngày giờ này 155 năm trước. Thôi rồi! Chẳng phải Từ Thức lạc Thiên thai vui vầy cùng tiên nữ mà ông đang lạc bước vào khúc quanh lịch sử Nội chiến đẫm máu của Mỹ. Giữa phút vội vã, đầu óc ông căng thẳng với suy nghĩ không gì khác hơn là quyết định phải chọn lựa trong vòng 60 giây tới. Làm một chứng nhân bất lực thầm lặng nhìn trang lịch sử hung tàn, vấy máu viết ra hay chọn thái độ dấn thân để may ra lịch sử có được phần nào trong muôn một đổi thay. Hình ảnh Atlanta bị thiêu rụi và cả chục ngàn chiến sĩ hai phía ngã xuống trong Mặt Trận Atlanta tháng Bảy năm 1864 có thể đã không xảy ra nếu ?Cuộc Săn Ðuổi Xe Lửa Ly Kỳ? của nhóm biệt kích phe Union Miền Bắc thành công.

Ông bật đứng dậy, sửa ngay ngắn chiếc ?nón đi biển? trên đầu, bước khỏi tảng hoa cương đi nhanh về phía chiếc General. Người trưởng xa và hai nhân viên phụ tá vừa rời tàu đi về phía khách sạn Lacey sau khi thông báo 20 phút nghĩ ăn sáng cho hành khách. Ông leo lên toa đầu máy không người, vừa ngồi xuống bên đống dụng cụ bề bộn ở góc phòng thì có ba người đàn ông nhảy vội lên. Hai gã trẻ tuổi đặt bao đồ nghề xuống sàn tàu bồn chồn đứng nhìn người đàn ông cao lớn, râu quai nón rậm rạp lăm le họng súng lục đuổi lão ?China man? ăn mặc dị dạng xuống tàu.

Ông bình tỉnh đứng lên, từ tốn.

- Ông cất súng đi. Hảy nghe tôi vài câu nếu có gì không đúng thì tôi sẽ ra khỏi đây ngay.

Người đàn ông cau mặt nhìn chăm chú chiếc nón có thêu tên Tổng thống Lincoln ?USS Abraham Lincoln?. Hắn ậm ừ gật đầu, nhét súng giấu vào áo khoác.

- Ngày 7 tháng Tư, nhóm 22 người biệt kích Union các ông được lệnh của tướng Ormsby Mitchel đột nhập qua phòng tuyến quân Confederate từ phía Tây Bắc Georgia để lẻn về Marietta. Trên đường đi, Samuel và James đào ngũ. Sáng nay từ khách sạn ở Marietta, Martin Hawkins và John Porter ngủ quên không theo nhóm lên xe lửa về Big Shanty được. Hiện giờ, ngoài 3 ông, cả nhóm đang chờ ở trên hai toa hành khách.? Nhiệm vụ của nhóm là ?bắt cóc? chiếc General này chạy về Chattanooga. Trên đường đi sẽ phá đường sắt, cắt dây điện báo, đốt sập cầu. Mục tiêu là cắt đường tiếp tế để cánh quân của tướng Mitchel tiến đánh Chattanooga.

Gã trưởng toán kinh ngạc bước tới giật phăng chiếc nón ?Lincoln?, rút súng dí vào đầu ông già.

- Lão Tàu trời đánh này! Lão là ai hả, từ chổ quái quỷ nào tới đây?
- James Andrews! Mr. Andrews! Chúng ta chỉ có không đầy 20 phút để hành động. Ðừng hỏi, lắng nghe rồi tùy ông quyết định. Chính tôi cũng không hiểu vì sao tôi có mặt vào lúc này. Sự thật là tôi bị quăng ngược về đây từ nhiều năm trong tương lai. 155 năm! Chuyện tôi biết về cuộc đột kích của các ông là căn cứ vào lịch sử. Các ông sẽ bị thất bại vì người trưởng xa phát giác tàu bị đánh cắp ngay khi vừa ra khỏi ga. Ông ta chạy đuổi theo, trưng dụng cả đầu máy ?Texas? để rượt chiếc General này. Nhóm ông vì tốn phí thời gian phá đường rây, cột điện báo, đốt cầu nhưng không có hiệu quả vì thiếu dụng cụ đã phải bỏ tàu trốn chạy lúc tàu hết nước và than củi. Mr. Andrews, ông biết phải làm gì để viết lại lịch sử rồi đó... Ông già hắng giọng... Ah, còn nữa! Nhớ là đừng bao giờ gọi tôi là người Tàu nữa. Tôi là người Việt Nam!

James, tay buôn lậu thuốc ký-ninh trở thành điệp viên quân báo cho tướng Mitchel không cần suy nghĩ nhiều. Hắn im lặng bước tới đội lại chiếc ?nón đi biển? lên đầu ông, rồi quay qua ra lệnh cho tay cộng sự gọi thêm người mau chóng tìm cách lén lấy thêm nước, củi và chờ hiệu lệnh để báo cho toán biệt động còn trốn trong hai toa hành khách. Gã còn lại dáng người nhỏ thó, hắn cúi lấy chiếc súng lục trong xách đồ nghề nhét vào lưng trong lúc lắng nghe người trưởng toán xuống giọng thì thầm.

- Ðừng quên cái đồn lính với 300 ?Johnny Reb? (2) cách đây không xa nha các ông. Súng nổ là ?bể? hết.?????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????

Nghe lão già cười khẩy rồi nói khơi khơi, James quay lại nhìn dò hỏi. Ông kéo hắn đến nép bên cửa sổ, chỉ tay về nơi ăn uống quanh hiên ngoài khách sạn.

- Người hói đầu mặc đồng phục ?W. & A. Railroad? (Western and Atlantic Railroad)? vừa ngồi xuống bàn ăn là trưởng xa William Fuller. Ông ta là một Ðại úy Confederate. Tôi tin là người ngày có mang súng trong người. Xa nơi góc hiên, cô gái tóc vàng ngồi một mình... James gật đầu nhìn theo hướng tay chỉ... ông nhìn là biết ai rồi. Tôi nghĩ, nếu trả công hậu hỉ, cô ta có thể cấp kỳ làm một món ăn sáng khác hấp dẫn ngài đại úy quên cả ngày giờ.

James đồng ý. Hắn đưa cho người cộng sự một số tiền lớn với lời dặn.

- Ðưa trước tiền cho cô ta, nhưng phải dọa cho ả ớn xương sống nếu không dắt được ông đại úy vào phòng thì sẽ bị bắn.

Còn lại hai người trong phòng máy, sự chờ đợi làm không khí nặng nề hơn. James đứng ngồi không yên, mắt dán về phía khách sạn. Ông già ngồi nặn óc nhớ lại những chi tiết của cuộc săn đuổi xe lửa suốt gần 90 dặm, hết cả 8 tiếng đồng hồ, 155 năm trước.

- Có vài điều ông nên ghi nhớ. Lịch sử đã đánh giá nguyên nhân gây ra việc không đủ nước và than củi cho chiếc General có thể chạy qua khỏi Chattanooga là do ông đã quyết định dùng nhiều củi cố gắng đốt cháy cây cầu có mái bắt qua sông Oostanaula phía nam của Resaca. Mưa nhiều từ vài ngày trước khiến ông tốn củi mà chẳng đốt được gì. Ngoài ra việc cắt không kịp dây điện báo ở Dalton nên Confederate đã nhận được điện tín của Fuller và sắp súng dàn chào ?Andrews? Raiders? ở Chattanooga. General bị chết máy ở cột cây số 116.3 gần Ringgold cách Chattanooga 18 miles, nhưng cho dù tới được nhóm ông cũng chẳng thể nào trốn khỏi thiên la địa võng.

James vẫn nhìn qua cửa sổ canh nhìn cô gái đã bỏ chổ lân la ngồi cùng bàn với người trưởng xa.

- Biết sao bây giờ? Cướp tàu để phá đường tiếp tế của tụi Confederate chứ đâu phải để chạy hóng mát. Hắn cười... Ông vẫn chưa nói về số phần của chúng tôi mà?
- Không phải tôi muốn phê phán ông. Ðiều nói ra chỉ thuần là lịch sử. Hi vọng nó sẽ giúp ông chuyển hóa được phần lịch sử ông đóng góp, kể cả cái chết của tám người trong nhóm. Trên tất cả là hàng vạn lính hai miền phải chết cho ba chiến trường ở Chattanooga từ tháng Bảy 1862 tới tháng Mười Một 1863. Và nhất là những quyết định chiến trường đẫm máu ở Atlanta và Savannah, dẫm lên tro tàn và xác người mà đi của tướng Sherman vào năm 1864 với cả thành phố Atlanta bị thiêu rụi. Nếu thành công, cuộc đột kích lần này sẽ giảm thiểu những con số khủng khiếp đó, kể cả khả năng rút ngắn 1,2 năm của toàn cuộc Nội chiến tàn bạo.

Hai người bổng ngưng bặt cuộc đối thoại. Họ vừa trông thấy Bill Fuller rời bàn ăn theo cô gái đi khuất vào bên trong khách sạn. Người cộng sự có nhiệm vụ theo dõi cô gái cũng vừa tách khỏi đám đông thực khách, hắn loắt choắt bước vội về toa máy chiếc General. Nhận được hiệu lệnh của James, hắn vụt biến về phía toa hành khách.

Chỉ vài phút sau, hai người cộng sự hấp tấp nhảy lên phòng máy. Gã nhận lệnh lấy thêm củi, nước hào hển báo cáo.

- Ðã lấy thêm nước, củi thì không bao nhiêu vì phải đi xa sợ bị lộ. Hai toa hành khách đã được tách rời. Anh em thì chia nhau lên ba toa chở súc vật êm thắm cả.

James gật đầu.

- Hunkey Dorey! Mọi việc vậy là ngon lành rồi! Hai anh bắt đầu ?nổi lửả lên là vừa.

Ông nhìn James, xúc động bất ngờ.

- Chúc các anh may mắn! Ðiều cần nói tôi đã nói ra hết rồi. Hi vọng sẽ giúp các anh thành công. Tôi có ở lại cũng chẳng giúp được gì hơn, chỉ thêm vướng chân tay các anh.

James bảo anh cộng sự nhỏ người lấy ra một bộ thường phục tươm tất, giúp ông mặc che ngoài trang phục ?dị hợm? của mình. James lấy chiếc ?nón đi biển? bảo ông giấu vào áo khoát, rồi lột chiếc nón của mình đội lên cho ông, sau đó lại nhét vào túi ông một xấp tiền Confederate. Anh ta bước lùi ngắm ngía rồi cười lớn.

- Ông nhìn như là một ?Big Bug? (3) miền Nam rồi đó!??

Chiếc General rùng lên, thổi hắt hơi nước lên cao, rú xình xịch. Ông nhảy xuống đất, tai còn nghe James nói với người cộng sự chạy máy, giọng nói trầm vang át cả tiếng máy ?All right! Let her go!? Chiếc General ầm ào lăn ra tuyến đường rây trống chạy về hướng Chattanooga.

Ông bần thần đứng nhìn theo chiếc General tỏa khói đen tăng dần tốc độ. Hành khách trên hai toa xe bị tách rời nằm lại trên sân ga kẻ đứng người ngồi nhốn nháo. Một số vào khách sạn ăn sáng thì tất tả chạy ra, chỉ trỏ nhìn ngó ngược xuôi không biết chuyện gì đã xảy ra cho cái đầu máy của đoàn tàu. Ông giữ vẽ bình tỉnh chậm rãi đi về khách sạn, lòng mừng thầm không thấy cảnh người trưởng xa Will Fuller nhảy qua bàn, xô đám đông thực khách chạy bộ đuổi theo tàu như trong lịch sử đã viết. Hai nhân viên hỏa xa phụ tá vẫn đang chạy tới chạy lui như gà mắc đẻ, quýnh quáng tìm kiếm. Bước qua đám thực khách đang đứng ngồi bàn tán, ông ngồi vào chiếc bàn trống ở góc hàng hiên có thể nhìn sâu vào hành lang khách sạn. Tay sờ xấp tiền Confederate dày cộm, mắt liếc nhìn bảng thực đơn lớn treo trên tường, ông gọi cho mình một bữa ăn sáng thịnh soạn. Ông đói như cào ruột.

Lúc Bill Fuller vừa mặc chiếc áo khoác đồng phục vừa vội vàng từ hành lang khách sạn chạy ra, ông đã dọn gần sạch đĩa ăn sáng của mình. Chiếc General có lẽ đã chạy được hơn mười phút, ông thầm nghĩ. Trưởng xa Bill Fuller vừa chưởi thề vừa hô hoán lệnh lạc cho thuộc cấp. Một người đi tìm phương tiện chạy gấp về Marietta gửi điện tín cho Dalton và Chattanooga báo cáo chiếc General đã bị đánh cắp, có thể bởi biệt kích Union. Người kia đi tìm gấp một chiếc xe đẩy cần chạy trên đường rây, chờ sẳn ở cổng trại lính McDonald nằm cạnh khách sạn. Bill Fuller sau khi gặp người chỉ huy trưởng xin kỵ binh truy đuổi, sẽ cùng với người phụ tá dùng xe này bắt đầu rượt theo. Ông phỏng đoán lúc này chiếc General có lẽ đã chạy được cả chục dặm rồi. Ông hy vọng lần này kết quả sẽ thay đổi có lợi cho nhóm của James Andrews, nhưng vẫn thán phục nghĩ tới những phản ứng kịp thời và quyền biến của người trưởng xa lúc truy đuổi chiếc General trong lịch sử. Anh ta đã chạy bộ đuổi theo, dùng xe đẩy trên đường rây, nhất là trưng dụng cả chiếc Texas dõng mãnh, lúc đó đầu máy đang hướng về Atlanta. Không có thời gian trở đầu, Bill Fuller đã lái chiếc Texas chạy lui mà rượt cho tới khi chiếc General hết củi, cạn hơi nước mà chết máy.

Khu nhà hàng lúc này đã vãng khách. Một số hành khách của hai toa tàu bị kẹt lại im lặng ăn uống, không còn nhốn nháo nhử nửa giờ trước. Ngồi nhìn những giọt cà phê thô đắng vợi nửa trong tách, ông cảm thấy nhớ nhà. Không lo sợ cho số phận, chỉ thuần một nỗi nhớ vô cùng của người đi xa quá lâu chờ trở về nhà. Không khác chi nhiều so với những người khách đăm chiêu ngồi kia, ông cũng đang chờ một con thuyền. Qua thời gian, qua chân không vô cùng.

Từ cuối hành lang khách sạn cô gái rón rén đi về phía nhà hàng. Cô vừa trải qua một phen hú vía. Món tiền quá lớn cọng lời hăm dọa ?lạnh xương sống? khiến cô đã tìm đủ mọi cách kéo được ông trưởng xe lửa vào phòng. Cô vận dụng cả ?hai vành?, ?bảy chữ? lẫn ?tám nghề?, kéo dài cuộc ?ăn sáng? cho tới mấy giây cuối cùng ông xếp đang hấp hối chết thì có tiếng đập cửa rầm rầm. Bill, chiếc General bị tụi Union bắt cóc rồi! Tiếng báo cáo cấp bách khiến người trưởng xa vùng sống lại vội vã mặc áo quần chạy ra cửa, còn cô thì rùng mình lo sợ hiểu ra cớ sự. Cô cuộn mình nằm nín khe trong chăn, sau một hồi lâu không nghe động tĩnh mới rón rén dậy tắm gội, điểm phấn tô son.

Món tiền hời đang nằm im trong áo ngực đủ để cô thực hiện ước mơ trở về quê nhà ở North Carolina. Cô định đi thẳng ra cửa nhưng ngờ ngợ thấy một ông già người Châu Á trang phục chỉnh tề ngồi một mình ở góc phòng ăn. Cô đã nhìn rả ?grandpả. Ả cười tươi tắn, quả quyết bước về phía ông.

- Ông nhìn trẻ trung hơn lúc sáng nhiều. Tôi không dám gọi ?grandpả nữa rồi.

Ông mời cô gái ăn sáng.

- Giờ này lẽ ra tôi đang cùng một đám bạn về hưu ngồi lếu láo chuyện trên trời dưới đất tại một quán cà phê ở Duluth. Tôi lại ở đây nên mời cô cho có bạn, nếu không vội.
- Duluth ở đâu vậy?

Nhìn nét mặt ngơ ngác của cô gái, ông cười.

- Xin lỗi. Tôi quen miệng, đúng ra là Howell's Crossing (4), chừng 20 dặm về phía Bắc của Atlanta.

Ngồi nhìn cô gái ăn uống ngon lành, ông gọi thêm cho mình ly cà phê cầm khách.

Ông nâng cao ly cà phê, thấp giọng.

- Chúc mừng cô có được mối lớn sáng nay.

Cô gái hốt hoảng sợ xanh mặt, nhìn quanh. Ông biết mình lỡ lời, vội vàng trấn an.

- Tôi biết chuyện đó, nhưng không hề gì đâu. Tôi chỉ là chứng nhân của lịch sử mà thôỉ Ông chép miệng? Và thời gian.

Cô gái vội vàng nghe lời khi ông mời ra ngoài tiếp tục chuyện trò. Bước chân họ tình cờ đi về phía bãi đá hoa cương có cội thông chen mọc xanh tươi. Ông chăm chú nghe cô kể chuyện gia đình, đứa con nhỏ lên ba sống với bà ngoại ở North Carolina đã hơn một năm từ ngày người cha đi lính miền Nam chết trận sớm. Cô bỏ nhà đi lang bạt kiếm sống từ nửa năm qua.

- Lần này tôi có thể về quê sống an lành với gia đình và con trai James. Tôi mừng quá và cũng lo sợ nhiều.
- James hả! Tôi cũng có một người bạn thân tên James Andrews, ở Ohiỏ

Ông dừng lại chỉ tay về phía cội thông.

- Cô đừng lo. Mọi việc rồi sẽ an bài. Cô nhìn đó, cây thông len qua khe đá hoa cương vẫn? mọc cao xanh tốt cả mấy chục năm.

Bổng dưng ông im bặt, nhìn sửng bãi đá hoa cương với tàng cây trên đó. Vóc dáng cây và mặt đá cuộn sóng nhìn y hệt như khoảnh đá phủ bóng thông ông nằm ngủ trên đỉnh Stone Mountain sáng nay. Một nguồn vui cuộn trào trong toàn thân làm ông choáng váng. Cô gái dìu ông lên ngồi tựa lưng vào cội thông.

- Khi nào thì cô về nhà ở North Carolina?
- Ngay hôm nay. Gặp ông đây xong, tôi sẽ chờ chuyến tàu đi Atlanta trưa nay.

Ông rút xấp tiền dày cộm trong túi áo ra trao hết cho cô gái.

- Nói với James, một người bạn của mẹ tặng cho cháu.

Cô gái cầm tiền, nước mắt rưng rưng, ấp úng lời cảm ơn.

- Còn ông? Lúc nào thì ông về nhà.
- Sau khi ngủ một giấc ngon lành dưới cội thông này, tôi sẽ về lại nhà.

Ông vẫy tay chào lần nữa lúc cô gái quay lại bịn rịn nhìn ông. Buổi sáng lên cao. Mặt trời nở hoa tưới ánh hồng lên hàng cây bằng lăng trước nhà ga. Khoảng trời trong xanh bao la ríu lại, đôi cánh bướm chập chờn giấc mộng trang sinh.

oOo

Hình như có tiếng bà vợ lay ông thức dậy.

- Thiền sư bửa ni lên non ngủ say quá! Ngủ cả giờ, trưa trật rồi. Nè,? uống miếng nước đi rồi sửa soạn xuống núi cho kịp giờ Starbucks.?


Thì ra chỉ là một giấc chiêm bao.

Phan Thái Yên

Shape

Lính Union miền Bắc

Johnny Reb: Lính Confederatẻ????????????????????????????????????????????????????????????????? ??????

Big Bug: người quan trọng, tiếng lóng thời Civil War

Howell's Crossing là tên cũ trước 1870 của Duluth

Phan Thái Yên


Mục Lục


4. Gọi Thầm: Em Hởi!


Song An Châu



Ðoản văn :

Ngày xưa ..muốn nói yêu em, nhưng lòng còn e ngại, vì tóc em dài chưa chấm ngang vai. Em còn nhỏ dại, nhưng em xinh quá, má lúm đồng tiền, mài liễu dáng kiêu xa. Em là đóa hoa, trong ngàn đóa hoa thơm, cỏ lạ. Thuở ấy ..anh là gã trai tơ vừa mới lớn, khi vào đời còn chập chững yêu đương, nhìn chung quanh đường mọi thứ gì cũng đều lạ lẫm.

Lần đầu nhìn thấy em cũng lạ lắm, miệng em cười làm chao đảo lòng anh, mắt em liếc như con dao sắc bén cứa vào tim anh, nghe thân thể rụng rời.

Anh lặng nhìn em, như Từ Hải* em ơi! Ðôi chân cứng như trời trồng xuống đất, miệng há hóc không nói được lời. Rồi nghĩ thầm: "Trời ơi! Người chi mà đẹp quá!"

***

Ba mươi lăm năm qua ... gặp lại em nơi xứ lạ, quê người, quá ngỡ ngàng .. bốn mắt nhìn nhau, giờ đây em không còn sang giàu, không là người đẹp nữa. Nay đã là người xa quê cha đất tổ, chắc đời em khổ. Ðôi mắt buồn hiu, miệng em cười sao quá tiêu điều, chỉ thốt lên đôi lời: ..Chào anh, mạnh giỏi!...

Ba mươi mấy năm qua rồi mới nghe em nói, sao thấy lòng đau nhói tận tim, như có hàng ngàn cây kim chích vào thân anh ứa máu. Thời gian qua mau, giờ đây em sống ra sao? Da tuyết trắng, nay đã úa màu, màu bông phấn nay trở thành cỏ úa.

Tiếc đời em đã sống trong nhung lụa, vì đổi đời vào buổi sáng ba mươi, tháng tư đen, nên đời em chìm vào bóng tối. Bây giờ, anh quá buồn. Gọi thầm: -Em hởi! Biết nói gì, ngoài hai tiếng "Yêu Em!".

----------------------------------------------------------------- * Nhân vật Từ Hải trong Truyện Kiều của Nguyễn Du

Song An Châu

Mục Lục


5. Vấn Ðề Nguồn Gốc các Thể Thơ Trong TNCD


Phạm hy Sơn


Trong bài viết về các thể thơ trong Tục Ngữ Ca Dao chúng tôi đã chứng minh thể Nói Lối, thể Sáu Tám (Lục Bát), và thể Bảy Bảy Sáu Tám (Song Thất Lục Bát) được cấu tạo do tính chất đặc biệt giàu âm điệu của tiếng Việt tạo nên từ những câu ngắn gọn có vần điệu tiến tới những câu dài, dần dần tạo thành ba thể thơ kể trên .

Nhưng có một vài tác giả đặt vấn đề : thể Sáu Tám và thể Bảy Bảy Sáu Tám hoàn toàn do người Việt tạo ra hay bắt chước của người Chăm(Champa), người Trung Hoa ?

Bác sĩ Trần ngọc Ninh có 3 bài viết liên quan đến thể sáu-tám được in lại trong cuốn Ước Vọng Duy Tân xuất bản tại Mỹ năm 2013. Bài thứ nhất bằng tiếng Pháp, sách in tại Canada năm 1991, xin trích : ?Enfin, je dirai ici mon hypothèse de l?origine cham du rythme six-huit (lục bát) dans la poésie vietnamienne, qui est le rythme de base de la chanson populaire (ca dao) du Vietnam? . Tạm dịch :? Sau hết, tôi muốn nói ở đây giả thuyết về nguồn gốc chăm của thể sáu-tám trong thi ca Việt Nam, nó là nhịp điệu căn bản của ca dao Việt Nam ? (ƯVDT trang 167) .

Bài thứ hai về Nguyễn Du và Quan Họ ông không còn coi đó là một giả thuyết (hypothèse) mà coi như thể lục-bát của Việt Nam bắt nguồn từ người Chăm (Chàm) : ? Trong các điệu hát Chàm, có những bài hát ru con và những bài hát giao duyên gọi là Dohdam Dari (đọc là Tô tam Tà rà ) viết theo thể 6-8, gieo vần âm (tiếng) số 6 trong câu 6 và âm số 4 trong câu 8, giống những câu lục bát trong phong dao của ta (hay đúng hơn là ngược lại, ta giống Chàm) :

-Con cò lặn lội bờ sông,

Gánh gạo đưa chồng, tiếng khóc nỉ non .

-Chân đi đá lại dùng dằng,

Nửa nhớ Cao Bằng, nửa nhớ vợ con . . . .

Thể thơ lục bát gieo vần ở tiếng 6 câu 6 và tiếng 6 câu 8 là một biến thể của lục bát nói trên .? (ƯVDT trang 182-183) .

Nếu nói rằng tiếng cuối câu 6 vần với tiếng thứ 4 câu 8 như hai câu ca dao trên là thể chính và tiếng cuối câu 6 vần với tiếng 6 câu 8 là biến thể thì vô lý vì ca dao Việt Nam hầu hết ở ? biến thể? với vần là tiếng thứ 6 câu 8 .

-Bầu ơi thương lấy bí cùng,

Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn .

-Ai ơi chớ bỏ ruộng hoang,

Bao nhiêu tấc đất tấc vàng bấy nhiêu ? .

Trái lại, trong ca dao của ta thể chính rất hiếm, một ngàn câu ở thể biến mới có một vài câu ở thể chính . Ngay cả trong những tác phẩm truyện Kiều của cụ Nguyễn Du, Lục Vân Tiên của cụ Nguyễn đình Chiểu, Chinh Phụ Ngâm của bà Ðoàn thị Ðiểm hay bất cứ tác phẩm nào viết bằng thể thơ 6-8 hay 7-7/6-8 đều như vậy cả . Ðiều đặc biệt nữa là trong thơ 6-8 của người Chàm vần trắc được dùng rất nhiều, gần như phân nửa, còn người Việt coi thể 6-8 vần trắc như một thứ biến thể, một ngoại lệ, ít khi được dùng :

-Tò vò mà nuôi con dện,

Sau này nó lớn nó quyến nhau đi .

Tò vò ngồi khóc tỉ ti,

Dện ơi ! Dện hỡi ! Mày đi đàng nào ?

Nên bác sĩ Trần ngọc Ninh từ ước đoán để đi đến kết luận rằng thể 6-8 bắt chước từ người Chàm là quá sớm ?

Bài thứ 3 là điểm cuốn sách Dự Báo Bùng Nổ Thơ Ca (Nguyễn phan Cảnh), ông viết : ? Tôi nói rằng thơ lục-bát là thơ của nhân dân Việt Nam . Ðiệu lục-bát với vần eo ở tiếng thứ 4 hay tiếng thứ 6 là của những người dân Chiêm bị bắt rồi được định cư ở những làng Chèm, làng Vẽ, làng Láng, làng Lim tại ven thủ đô Thăng Long sau những chiến tranh đời Lý và của những dân Chăm ở châu Ô, châu Lý là lễ cưới của quốc vương Chăm để đẹp duyên với công chúa Huyền Chân . Người Việt sống chung (ở những làng ấy) đã thích cái điệu Chàm có nhịp đôi theo bước đi và sự đong-đưa của tay, nên đã đem sự trầm bổng bằng trắc của tiếng Việt vào mà làm thành tiếng hát quan họ Bắc Ninh với những bài hát giao duyên của các liền chị, liền em, và những lời

liên hoan sau hội chợ của các o phường nón, phường vải Thanh Nghệ Tĩnh . Thơ lục-bát là đứa con hợp hôn của nhịp điệu Chàm và tiếng nhạc Việt.?

Thứ nhất, BS Trần ngọc Ninh tự mâu thuẫn khi ở đầu câu nói thơ lục bát là ?thơ của nhân dân Việt Nam? nhưng cuối câu lại nói nó là ?đứa con hợp hôn của nhịp điệu Chàm và tiếng nhạc Việt? . Thứ hai, nếu nói rằng vào đời nhà Lý nhờ có những người Chàm định cư ở một số làng bên ngoài Thăng Long (Hà Nội bây giờ) đem thơ lục bát vào làm thành tiếng hát quan họ . Như vậy trước đời Lý chúng ta chưa có thể thơ lục bát ? Chúng ta chưa có tục ngữ ca dao ?

Hát quan họ chỉ có ở một số làng thuộc Bắc Ninh và Thanh Nghệ Tĩnh, trong khi ca dao phổ biến khắp nơi, từ thôn xóm ở đồng quê cho tới phố phường nơi đô thị . Hơn nữa có những bài ca dao mang tính lịch sử có vào thời vua Lý thái Tổ với ngụ ý nói về lai lịch của nhà vua :

-Con ai đem bỏ chùa này,

Nam mô đà Phật, con thầy thầy nuôi . ( Lý công Uẩn lấy họ của cha nuôi là nhà sư Lý khánh Vân, mẹ họ Phạm) .

Hay xa xưa hơn nữa :

-Con ơi, con ngủ cho lành,

Ðể mẹ gánh nước rửa bành ông voi .

Muốn coi lên núi mà coi,

Có bà quản tượng cưỡi voi bành vàng . (Có người cho bài ca dao này nói về bà Triệu, nhưng bà Triệu chỉ là tướng, không phải là vua nên 4 câu thơ trên chỉ vào bà Trưng thì đúng hơn vì chỉ có vua mới được dùng màu vàng . Bành vàng là ghế của nhà vua tựa như ngai vàng. Dù chỉ bà Trưng hay bà Triệu thì cũng có trước khi người Chàm có mặt ở nước ta cả ngàn năm hay gần một ngàn năm) .

Ông Võ long Tê, một học giả, trong bài Quan Ðiểm Lịch Sử và Thẩm Mỹ về Thể Thơ Lục Bát đăng trên ấn phẩm Diệu Âm (nhà XB Ðà nẵng 4/2011) viết :? Các tác giả không đồng ý về nguồn gốc thể lục bát . Có người chủ trương thể lục bát xuất xứ từ thi pháp Trung Hoa, có người nhận xét đó là một thể thơ chung cho nhiều dân tộc ở Ðông Nam Á, nhưng phần nhiều quả quyết đó là một thành tích sáng tạo của dân tộc Việt?. Giáo sư Nghiêm Thẩm thuộc Ðại Học Văn Khoa Saigòn trong bài Sự Tồn Tại của Bản Chất Indonésien trong nền Văn Hoá Việt Nam (NS Quê Hương 6/1962 XB ở Saigòn) viết :? Nếu ta nghiên cứu về văn chương Chàm, ta thấy người Chàm rất ưa dùng thể lục bát . Nhưng trong lục bát Chàm chữ cuối câu sáu vần với chữ thứ tư câu tám . Nhưng hiện nay văn chương Chàm chưa được khảo cứu tường tận nên ta không biết rõ là người Chàm lấy thể lục bát của người Việt Nam hay là người VN đã lấy thơ của người Chàm. ? ( Xin xem Võ văn Hoè : Giao thoa văn hoá Việt Chăm nhìn từ thơ ca dân gian đăng trên Web site dangiandanang.blogspot.com 17/3/2014 trích các bài của Gs Nghiêm Thẩm và học giả Võ long Tê) .

Về văn học Chăm, ông Inrasara, một nhà sưu tầm và nghiên cứu người Chăm đã bỏ rất nhiều thời gian và đi khắp nơi thu thập từ những câu tục ngữ, ca dao, đồng dao, câu đố ? cho đến những tác phẩm sử thi, gia huấn ca : ? Sau 25 năm lăn lộn với chữ nghĩa, đánh vật với (những) trang sách chép tay ố mờ, tôi đã thu thấp được hàng trăm thần thoại, truyện cổ, 2.000 câu tục ngữ, câu đố, hơn 50 bài ca dao, đồng dao . Sáng tác thành văn tạm kể : 5 sử thi, 1 trường ca trữ tình, 10 tập thơ ký sự, 3 gia huấn ca .? (Phác họa chân dung văn học Chăm ?Web site: daibieunhandan.vn 19-12-2013) .

Theo ông, người Chăm coi sách là một bảo vật thiêng liêng nên những thùng đựng sách (ciet) được treo cất ở nơi trang trọng trong nhà và được giữ gìn rất cận thận : mỗi tháng dùng lễ vật đem sách xuống phơi khô .

Thể lục bát (ariya) được người Chăm dùng trong cả ca dao truyền miệng và trong các tác phẩm chữ viết .

Theo ông Inrasara : ? Ariya lục bát Chăm gieo vần lưng . Chữ thứ sáu dòng lục hiệp với chữ thứ tư dòng bát :

Thei mai mưng deh thei o,

Drơh phik kuw lo yaum sa urang .

Ai đến từ đàng kia xa ,

Giống người yêu ta riêng chỉ một người ? .

. . . . Nhưng không như ở lục bát Việt, vần trắc tồn tại khá bình đẳng với vần bằng trong ariya Chăm . Thậm chí trong một bài thơ dài, nó gần như đứng xen kẽ . Nghĩa là cứ một câu hiệp vần bằng tiếp liền một câu hiệp vần trắc . (Inrasara, Văn học Chăm khái luận, NXB Tri Thức, xb 2011, trg 32&33) .

Và ông nhận xét về thể 6-8 của Việt và của Chăm : ? Qua đối chiếu và phân tích sơ bộ, chúng ta thấy lục bát Việt và ariya Chăm có rất nhiều điểm giống nhau . Trong đó cái giống nhất là nhịp điệu (rhythm) của chúng . Khác nhau chăng là do sự dị biệt ở ngôn ngữ của hai dân tộc . Chúng ta không thể khẳng định cái nào có trước, cái nào có sau . Lúc này thì không thể- trong khoảng mù mờ của lịch sử ấy . Nhưng chắc chắn là có sự ảnh hưởng và tác động qua lại . Ngày nay giới làm thơ Chăm cũng có sáng tác theo thể lục bát thuần Việt ổn định, chỉ gieo vần bằng và hiệp vần ở chữ thứ sáu của câu bát ?.( Sách đã dẫn, trang 36) .

Nếu so sánh, chúng ta thấy cả tục ngữ Việt và Chăm phần lớn đều dùng vần trong câu nói dù là một câu ngắn gọn hay câu dài :

Việt : -Ăn vóc, học hay.

-Bố già, nhà dột .

-Có cá đổ vạ cho cơm .

-Thần cây đa, ma cây gạo, cú cáo cây đề . . . .

Chăm : -Jak blơng ia, gila blơng asar (Khôn ăn nước, dại ăn cái) .

-Bwơl karang, Yang pabblwak (Dân thì tốn hao, Yang lại được thêm) .

-Lipa xara yamưn, trei patei plak (Ðói muối ngọt, no chuối chát) .

-Dak lihik kabaw yuw oh dak di mưluw blauk ( Thà mất đôi trâu còn hơn

mất mặt ) . . . . (Inrasa, VHCKhái Luận trang 54, 56, 58)

Chỉ một điều này cũng đủ chứng tỏ tục ngữ, thành ngữ Việt là của người Việt và Chăm là của người Chăm vì người dân quê Việt không thể dạy người dân quê Chăm nói tục ngữ, thành ngữ có vần điệu theo người Việt, và ngược lại người dân quê Chăm cũng vậy .

Về số lượng, trong Tủ sách văn học Chăm tập 7 (Tục ngữ-Ca dao-Câu đố) có 300 câu tục ngữ, 100 bài ca dao và đồng dao, 80 câu đố và phần phụ lục có 900 thành ngữ . Một con số quá khiêm tốn của một nền văn học có chiều dày và chiều cao . Có lẽ dân tộc Chăm phải trải qua quá nhiều thăng trầm của lịch sử nên sự mất mát của nền văn học là sự tự nhiên dù người ta đã cố gắng bảo tồn qua sách vở .

So với người Việt, chỉ trong 2 cuốn Tục ngữ Phong dao của cụ Nguyễn văn Ngọc đã có 2.667 bài ca dao (cuốn I gồm 1.841, cuốn II gồm 827 bài), 367 bài đố, 4.752 câu tục ngữ (nói chung, bao gồm thành ngữ, tục ngữ, châm ngôn, cách ngôn) chưa kể cuốn Hương Hoa Ðất Nước sưu tập ca dao miền Nam của ông Trọng Toàn và các cơ quan văn hóa các tỉnh hiện nay . Người ta ước lượng có khoảng hơn 30.000 câu .

Trở lại với nguồn gốc của thể thơ 6-8, không thể nói người Việt lấy từ người Chăm hay ngược lại vì :

Thứ nhất không phải chỉ có hai dân tộc này có thể 6-8, mà theo GS Nghiêm Thẩm thì các nhà sử học Thái Lan cho biết người Thái cũng có thể 6-8, rồi một số đồng bào sắc tộc ở cao nguyên miền Trung cũng làm thơ theo thể này. Như vậy, thể 6-8 rất có thể là thể thơ mà các dân tộc Ðông Nam Á do cùng chung âm sắc, vần điệu của ngôn ngữ tạo ra, hay đã có trước khi các bộ tộc gốc Ðông Nam Á này chia tay nhau mỗi bộ tộc định cư một phương ? (Truyện cổ tích Cô Bé Lọ Lem (Cinderella) không phải chỉ có ở các nước phương Tây mà Việt Nam là Tấm Cám, Nga là Vasilisa The Beautiful, Iraq là The Little Red Fish and The Clog of Gold, vùng Trung Ðông có vô số bản riêng của các sắc tộc ở đó, tục ăn trầu có ở nhiều nước vùng Ðông Nam Á và cả quaần đảo Ðài Loan, người Do Thá lội xuống sông Jordan, người Ấn xuống sông Hằng . . .) .

Thứ hai theo chứng cứ lịch sử, nền văn hoá này - phần lớn là của kẻ mạnh, kẻ xâm lăng - ảnh hưởng đến nền văn hoá khác trực tiếp qua giới có học, quan quyền chứ không ảnh hưởng nhiều đến đại đa số người bản xứ bình dân . Do đó, sau khoảng 500 năm bị người Hy Lạp đô hộ, văn hoá, chữ viết Hy Lạp được phổ biến rộng ở tầng lớp quan quyền, thượng lưu, trí thức châu Âu và Trung Ðông nhưng khi chế độ thực dân xụp đổ, Ý vẫn riêng là Ý, Pháp, Thổ, Liban ? vẫn riêng là Pháp, Thổ, Liban vì nhờ vào đại đa số dân chúng ít học, ít tiếp xúc với văn hoá của kẻ cai trị

mà duy trì được tiếng nói và văn hoá, trong đó có những câu tục ngữ, những bài ca dao, đồng dao, dân ca, truyện cổ tích ? riêng của từng dân tộc . Ðó cũng là trường hợp của Châu Âu, các nước vùng Ðịa Trung Hải, Trung Ðông ? sau thời kỳ đô hộ lâu dài của La Mã .

Rõ ràng nhất là dân tộc Việt Nam trong 1.050 năm (111 TTL ? 939 STL) bị đô hộ trực tiếp với chính sách đồng hoá gắt gao của người Trung Hoa : đục, đốt cho bằng hết văn bia, sách vở nhưng những câu tục ngữ ca dao truyền miệng không tài nào ngăn cấm vì không đủ người để kiểm soát đa số người dân sinh sống trải khắp từ miền nông thôn lầy lội hoang vu đến những nơi rừng rú ma thiêng nước độc . Do đó tiếng ta còn, văn chương truyền miệng ta còn và tinh thần dân tộc ta còn .

Sau khi thu hồi độc lập năm 939, chúng ta còn cả gần một ngàn năm (939 - 1884) văn hoá Trung Hoa thống trị, nhất là từ nhà Lý, nhà Trần, nhà Lê cho đến nhà Nguyễn thấy chủ nghĩa tôn quân của đạo Nho có lợi cho việc duy trì quyền thống trị của vua chúa đã tự nguyện đem sách vở, luật lệ, phong tục của Trung Hoa áp dụng trong nước - thời nhà Lê, vua ra lệnh cho Lý Trưởng hàng tháng phải tụ tập dân chúng để giảng kinh sách cho họ học hỏi đạo Nho ? nhưng trong 2.667 bài ca dao và 367 bài đố, tuyệt đối không có lấy một bài làm theo thể thất ngôn bát cú (bảy chữ tám câu, cũng gọi là thơ Ðường) là thể thơ Trung Hoa mà những người theo học Nho bắt buộc phải học . Thể ngũ ngôn (năm chữ) cũng không có trong ca dao Việt Nam .

Ngược lại thì trong hàng ngàn, hàng vạn bài thơ của Trung Hoa không có lấy một bài ở thể 6-8 hay 7-7/6-8 . Vậy căn cứ vào đâu để nói rằng 2 thể này truyền từ Trung Hoa sang Việt Nam trong khi người Trung Hoa không có ? Có người còn nói rằng thể 6-8 là biến thể của 2 câu thất ngôn (7-7) của thơ Ðường mà thành và thể 7-7/6-8 thì 2 câu 7-7 là 2 câu thơ thất ngôn . Lập luận ấy hoàn toàn không có căn cứ vì 2 thể thơ của Việt Nam đều gieo vần ở lưng câu, trong khi các thể thơ Trung Hoa vần gieo ở cuối câu, hoàn toàn khác biệt . Làm thế nào để đổi bài thơ theo luật Ðường sau đây ra thể 6-8 hay 7-7/6-8 :

Chùa Trấn Bắc

Trấn bắc hành cung bỏ dãi dầu,

Khách đi qua đó chạnh niềm đau .

Mấy tòa sen rớt mùi hương ngự,

Năm thức mây phong lớp áo chầu .

Sóng lớp phế hưng coi đã rộn,

Chuông hồi kim cổ lắng càng mau .

Người xưa, cảnh cũ nào đâu tá,

Khéo ngẩn ngơ thay lũ trọc đầu !

Bà Huyện Thanh Quan

GS Dương quảng Hàm cho rằng muốn phân biệt thơ ta, thơ Tàu thì căn cứ vào cách gieo vần . Nhận xét ấy rất đúng: Thơ Tàu gieo vần ở cuối câu (cước vận), thơ ta (sáu tám, bảy bảy sáu tám ) gieo vần ở lưng câu (yêu vận).

Ðó là thời Bắc thuộc, thời Pháp thuộc các nhà trí thức, văn nghệ sĩ chịu ảnh hưởng của Pháp rất nhiều : tiểu thuyết lãng mạn, phong trào thơ mới rầm rộ với Thế Lữ, Xuân Diệu, Lưu trọng Lư ? vào những năm 1930, 1940 . Còn ca dao vẫn là thể 6-8 :

-Mười giờ ông chánh về Tây,

Cô Ba ở lại lấy thầy thông ngôn !

-Gáo vàng đem múc giếng Tây,

Khôn ngoan cho lắm, tớ thầy người ta .

Ngày nay ngoài thể thơ ngũ ngôn, thơ Ðường của Trung Hoa, Thơ Mới, thơ Tự Do, thơ Tân Hình Thức của phương Tây có mặt ở nước ta đã lâu và trình độ học vấn của đa số người dân hiện nay là Trung Học, hàng chục triệu Tú Tài, hàng triệu Cử Nhân hay trình độ cử nhân, chưa kể số Thạc Sĩ, Tiến Sĩ - số người không biết chữ chỉ chiếm vài phần trăm - nhưng tục ngữ ca dao vẫn không dùng bất cứ thể thơ nào từ bên ngoài đem vào mà luôn luôn dùng thể nói lối, sáu-tám với những câu, chữ đơn giản, bình dị, hợp với tâm tình người Việt Nam .

Trong nước thì :

-Ðầu đường đại úy vá xe,

Cuối đường thiếu tá bán chè đậu đen ! ? .

Ngoài nước thì :

-Quê hương lỡ một chuyến đò,

Anh hùng, tráng sĩ lò bò dung thân ! ? .

Do đó, chúng ta có thể khẳng định thơ 6-8 và 7-7/6-8 là của người Việt Nam, do ngôn ngữ đặc biệt của Việt Nam tạo ra .

(Trích trong Khảo Sơ về Tục Ngữ Ca Dao)



Phạm hy Sơn

Mục Lục


6. Vi Vu Giao Mùa


Bạch Liên


Ngọn gió vi vu mát lành lạnh như báo hiệu cho ta biết những ngày sắp tới sẽ có vài cơn mưa nhè nhẹ của buổi giao mùa. Những cơn mưa vội vàng tuy không đủ lâu để tắm gội bụi đường nhưng cũng làm dịu mát góc phố. Mặt đất âm ẩm dễ chịu nên lớp cỏ trước và sau sân nhà thật xanh tươi. Hai bên lề đường hoa cỏ dại cháy khô màu nâu đen thật tội nghiệp bởi cái nóng gắt gay của mùa hè cũng đã hồi sinh. Góc phố bừng tỉnh nên đẹp xinh hơn!



Tháng chín rộn ràng mua sắm quần áo, tập vở vì trường học sẽ mở cửa sau ba tháng nghỉ hè. Tháng mười gió thu mơn man thổi như để ve vuốt lòng người ?Hãy an tâm đón nhận làn gió vi vu tuyệt diệu và góc trời sẽ rực rỡ những chiếc lá khoe sắc thật xinh." Nhắc nhớ đến tháng mười thì trẻ con mong chờ ngày vui đến để được đi xin kẹo và khoác lên thân người nhiều kiểu quần áo hóa trang cho ngày lễ Halloween.



Nhà nào có trẻ con thì chuẩn bị cơm nước sớm hơn. Mùa thu về mặt trời thường đi ngủ sớm nên ngày ngắn lại và màn đêm thì mau chóng giăng kín bầu trời. Tháng bảy là tháng mà ngày dài nhất vì chín giờ tối mặt trời vẫn còn rong chơi chưa chịu ẩn mình khuất núi.



Chúng ta thường nghe câu nói trong dân gian:

?Tháng mười chưa cười thì tốị?



Quả thật đúng không sai tí nào. Khi đồng hồ gõ nhịp bảy giờ thì phố xá đã lên đèn. Những căn nhà được trang trí mờ mờ ảo ảo, tạo ra phong cảnh ma quái như đèn màu xanh đỏ cam chớp tắt, mạng nhện giăng tứ phía. Hộp bánh kẹo cũng chễm chệ nằm ngay cửa ra vào. Có nơi, gia chủ lớn tuổi đặt sẵn cái ghế ngồi chờ các em bé tung tăng đi tới, để được nghe âm thanh vui tai mà nhóc con đồng thanh la to Trick or treat mỗi khi bước tới cửa trước.



Trong các con đường chạy loanh quanh khu phố, nếu là ngày thường thì im lìm vắng lặng nhưng đêm Halloween thì bừng tỉnh rộn ràng vì xuất hiện nhiều nhóm người lũ lượt rủ nhau đi xin kẹo. Không những chỉ có trẻ thơ xúm xít lăng xăng mà ngay cả người lớn, cha mẹ, anh chị em cũng hòa mình nhập cuộc đi theo để trông chừng các em quá nhỏ.

Ngày lễ Halloween là ngày lễ truyền thống của đất nước Hoa Kỳ vào cuối tháng mười. Cho dù trời lất phất mưa bay bất ngờ, từng đoàn người đi xin kẹo vẫn thản nhiên gõ cửa nhà. Trong lòng ai nấy nôn nao, mừng vui đón nhận những viên kẹo bé tí, những thỏi nhỏ chocolate hay miếng bánh tròn, vuông đẹp mắt.



Ðêm càng khuya, đèn đường càng lấp lánh nhiều màu sắc hơn thì không khí vui nhộn càng thêm rộn ràng. Gia chủ hân hoan chờ đợi để phân phát cho các trẻ con những nụ cười, những niềm vui và nhìn theo bóng dáng dễ thương của tuổi thơ để thả hồn mơ về tháng ngày tuổi dại xa xưa của mình.



Cuộc vui nào cũng tàn. Màn sương lạnh buông lơi nên càng về khuya bầu trời phủ màu tịch liêu, man mác nhuộm buồn góc phố. Cánh cửa kẽo kẹt khép lại. Không gian lắng đọng im lìm. Trong lòng của mọi người sẽ buồn hay sẽ vui sau cánh cửa đóng kín ?



Họ vừa mơ màng cảm nhận:



- Mình đã đánh mất một thời vàng son của tuổi thơ. Con sông đời người cứ lững lờ trôi và chúng ta thì bất lực vì không thể kéo níu bước chân thời gian ngừng lại cho dù chỉ là một khoảnh khắc tích tắc thật mong manh ngắn ngủi.



Ðêm dần trôi !



Một ngày vui vừa đi qua trong lòng con trẻ. Mỗi năm vòng quay bốn mùa cứ xoay vòng luân chuyển. Mùa thu năm nay sẽ âm thầm ra đi nên không quên hẹn hò với nàng Halloween cùng nhau trở về khi mười hai tháng trôi nhanh.



Nàng Halloween xuyến xao nhắn nhủ với trẻ thơ:




- Khi nào nhóc con nhìn thấy phố phường đẹp xinh tô màu vàng vương quyền óng ả, ta sẽ quay về để cùng nhau vui sống một ngày ý nghĩa và là ngày lễ truyền thống của đất nước Hoa Kỳ.



Bạch Liên



Lên đèn



Một ngày tất bật vừa thư giãn

Áng mây chiều bảng lảng cuối trời

Rủ nhau tìm chốn an ngơi

Sáng, trưa, chiều tối rong chơi mệt nhoài



Con phố nhỏ mơ say giấc mộng

Sớm hừng đông sinh động lăn quay

Theo dòng đời chảy miệt mài

Người luôn bươn chải chân tay không ngừng



Ðêm khuya khoắc nắng ngưng lơi lả

Bóng tối về sương thả hạt rơi

Không gian gió mát ru hời

Cỏ cây khép lá giữa trời vô biên



Lên đèn giọt sáng nghiêng trên vách

Ánh lung linh len lách gian phòng

Gia đình tề tựu xoay vòng

Chuyện trò san sẻ ấm lòng bên nhau





Quang cảnh lụt lội dàn trải trước mắt với những mái nhà chen chúc bồng bềnh trong làn nước ngầu đục, bỗng dưng ru hồn tôi bơi về chốn xưa. Hoài niệm dấu yêu ở bên kia bờ đại dương vẫn còn vương trong tiềm thức, chưa thực sự ngủ yên. Hiện trường khơi lại chút kỷ niệm xa vời và có lẽ nỗi nhớ sẽ chực chờ một cơ hội nào đó để quay lại khúc phim ký ức.



Cũng dòng nước màu chàm ngầu đục pha đất sình lầy lội tuôn chảy lênh láng ra từng ngõ ngách trong góc phố của một thành phố đang vang lừng tên tuổi. Khung cảnh thực tại cho tôi mường tượng góc trời miên viễn ươm đượm chút xót xa ở miền quê an bình bên kia bờ đại dương của một thời ấu thơ bé bỏng.





· Cũng là những đêm đen mù mịt khi mà dòng điện bị gián đoạn khiến bao mái nhà chìm trong bóng đêm huyễn hoặc, gợi trong tôi ngọn đèn dầu hôi leo lét ấm nồng trong mái tranh vách đất của hương đồng cỏ nội xa xôi hẻo lánh.



· Quê ngoại của tôi hiền hòa với cánh đồng lúa xanh bát ngát màu xanh ngọc bích chạy dài đến chân trời. Hôm nay, quanh cảnh lụt lội ngập tràn nhấn sâu con phố chìm đắm trong mực nước dâng cao, vô tình quấn quyện tim tôi một nỗi nhớ quắt quay.



· Không những tôi nhớ căn nhà từ đường của Ngoại thuở bình yên như cái nhân đậu xanh ngọt lịm người, rất dễ thương được bao quanh bởi trăm ngàn cọng lúa nhân ái. Ðồng ruộng bao la cò bay thẳng cánh nuôi sống người dân miền nam quê tôi; Tôi nhớ da diết ngọn mạ xanh non được anh chàng Gió đa tình lãng mạn cứ lả lơi thả mồi bắt bóng, miên man hôn nhẹ lên từng khoảng ruộng mênh mông thẹn thùng. Anh Gió vờn tình cùng lời mật ngọt yêu đương như ru hời ngọn mạ non yểu điệu chập chờn, gờn gợn lăn tăn sóng lúa bàng bạc.



· Ôi chao ơi! Quê ngoại năm xưa sao yên bình quá với nét đẹp thanh thoát như bức tranh thủy mặc lồng trong khung cảnh thiên nhiên chân chất mà trời đất vun vén vẽ vời.



Tôi không thể nào quên cho được ngọn đèn dầu hôi le lói yếu ớt lờn vờn trong mái tranh lụp xụp bên bờ sông ở Bắc Bình Minh, Vĩnh Long; Nơi chúng tôi đã đến trong tâm trạng run sợ, khép mình ở trọ vài đêm, chờ lên con cá lớn hầu thực hiện giấc mơ xứ người, ôm ấp hoài bão cho chuyến ra khơi vượt đại dương mấy mươi năm xa tít mù khơi.



Tiếng chim hót vang trời réo gọi tôi quay trở về thực tại. Ngoài kia, nắng đã tắt hẳn trên làn nước mỏng. Màn đêm nhè nhẹ bao trùm khắp nơi. Lúc này, những mái nhà bì bõm lội bơi bắt đầu lên đèn. Thành phố loang loáng tắm ướt ươm mình trằn trọc cùng nỗi niềm riêng dấu kín trong lòng của bao người đeo mang nỗi trầm uất theo cái chuyển động im lìm của buổi tối buồn thiu. Từng lọn hơi nước vô ưu lang thang bay bổng thăm hỏi khắp nẻo đường trống vắng



Con nước lụt khi nào sẽ rút

Trả Houston giây phút bình yên

Người dân thôi hết ưu phiền

Trở về mái ấm an nhiên tâm hồn



Thân mến gởi bài viết đến người dân Houston, Texas, cũng như cùng chia sẻ bao lo lắng trong lòng.



Là con người, ai trên đời cũng trải qua thăng trầm...!!!

Tất cả rồi sẽ qua, chỉ mong sao còn lại trong ta hơi thở bình yên.



Sept 2017


Bạch Liên

Mục Lục


7. Tình ca lãng mạn Châu Ðình An:


Trần Ngọc



Tình ca lãng mạn Châu Ðình An: "Cuộc Tình Tôi & Sóng Vỗ Bờ Xa" - Video 4K: Trần Ngọc

Kính chuyển:

Châu Ðình An sinh ngày 30 tháng 5 năm 1954 tại Quảng Bình. Là một nhạc sĩ kiêm ca sĩ, đã sáng tác nhiểu bản tình ca. Nhưng thành danh nhất là nhạc phẩm ?Ðêm Chôn Dầu Vượt Biển? viết cho người tỵ nạn sau biến cố 30 tháng Tư 1975, được rất nhiều Trung Tâm Ca Nhạc và Ca sĩ nổi tiếng trình bày.

NS Châu Ðình An hiện nay ở Orlando Florida và đang thành công trong việc sáng lập và Host cho chương trình Nail Face, một show Tivi được yêu mến nhất hiện nay của ngành Nail Việt Nam.

Hôm nay chúng tôi xin giới thiệu LK ?Cuộc Tình Tôi & Sóng Xô Bờ Xả do ông sáng tác, hòa âm, hát và thâu âm. Phần hình ảnh minh họa 4K do Trần Ngọc thực hiện.

Kính mời quý vị thưởng thức Liên Khúc này, bấm vào Link dưới đây dễ xem hình ảnh rõ nét.

https://www.youtube.com/watch?v=xdvj9l5Mq2Y

Tình ca Châu Ðình An: LK " Cuộc Tình Tôi & Sóng Vỗ Bờ Xa" - Video 4K: Trần Ngọc

www.youtube.com

Châu Ðình An sinh ngày 30 tháng 5 năm 1954 tại Quảng Bình. Là một nhạc sĩ kiêm ca sĩ, đã sáng tác nhiểu bản tình ca.

Trân trọng cám ơn

Trần Ngọc

Mục Lục


IIỊ Hộp Thư Toà Soạn ___________________________________________________



Nguyệt San Giao Muà xin cám ơn những thân hữu đã dóng góp bài vở cho Nguyệt San Giao Muà số 186 . Một số bài khác sẽ được đăng dần vào số tớị Mong mỏi sẽ nhận được những sáng tác của các bạn bốn phương để cho Nguyệt San Giao Muà thêm phần hương sắc trong tương laị

Mục Lục


Thể lệ để nhận Nguyệt San Giao Muà: 1) Ðể vào danh sách của NSGM (subscribe), xin gửi email về GiaoMua@hotmail.com
2) Ðể rút ra danh sách của NSGM (unsubscribe), xin gửi email về GiaoMua@hotmail.com
3. Mọi chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gửi về: GiaoMua@hotmail.com 4. Mọi bài vở, đóng góp, xin gửi về: GiaoMua@hotmail.com Nguyệt San Giao Muà Homepage: http://www.GiaoMuạcom Thể lệ gửi bài cho Nguyệt San Giao Muà: Mong bạn gửi Bài cho GM theo cách này là tốt nhất : 1. Dùng mẫu chữ Vietnet (VIQR) hay Unicode 2. Viết Hoa chữ đầu của bài và bút hiệụ Ví dụ: Giọt Mưa Trên Lácủa NS Phạm Duy 3. Gửi bài ngay trong email (không kèm file), để cho BBT khỏi mất công download xuống để đọc 4. Gửi tất cả các bài trong 1 tháng 1 lần trong1 email, nếu tiện. 5. Bài vở xin gửi đến trước ngày 25 mỗi tháng 6. Mọi chi tiết, thể lệ, thắc mắc, xin gửi về: GiaoMua@hotmail.com Cám ơn bạn rất nhiều, vì nhân sự có hạn, BBT không thể ngồi đánh máy lại từng đề bài hay bút hiệụ

Ðịa Chỉ Liên Lạc:

Nguyệt San Giao Muà
P.O . Box 378
Merrifield, Virginia 22116
USA

Trang Nhà 

Web Counters
Web Site Hit Counter

Copyright 2002 by Giao Muà e-magazine and respective authors